Phùng Xuân

Chương 3: Thay đổi

Trước Sau

break

Lục Huyền gật đầu, lạnh mặt tuyên bố trước: “Ta chỉ tiện đường đưa cô một đoạn, không cần báo đáp. Đến ngoài thành thì mỗi người một ngả.”
Vừa nói ánh mắt hắn vừa nhìn chằm chằm vào gương mặt thiếu nữ.
Hắn không ngại tiện tay cứu một mạng người, nhưng cũng không muốn dính vào những phiền phức linh tinh. Vì thế ngay cả tên họ của nữ tử này hắn cũng không định hỏi.
Cũng may thiếu nữ không hề lộ ra vẻ thất vọng, ngược lại còn vui mừng cảm tạ: “Vậy đa tạ. Lục công tử đúng là người đại thiện.”
Khóe mắt Lục Huyền khẽ giật, hắn hỏi: “Cô có thể đứng lên không?”
Phùng Chanh thành thật lắc đầu: “Không thể.”
Nếu có thể đứng dậy thì vừa rồi nàng đã nhào qua rồi, đâu đến mức giãy giụa nửa ngày vẫn ở yên tại chỗ.
Lục Huyền khẽ nhíu mày, đưa tay ra: “Vịn vào ta thử xem có đứng lên được không.”
Bàn tay trắng muốt đặt lên cánh tay hắn, thiếu nữ liền nhẹ nhàng đứng dậy.
Lục Huyền nhướng mày.
Phùng Chanh cũng ngây người.
Lúc mới mở mắt, nàng gần như không thể điều khiển được cơ thể, vậy mà bây giờ lại hoàn toàn bình thường, ngay cả đau đớn do lăn xuống từ trên cao cũng không còn.
Phùng Chanh đành vô tội giải thích: “Vừa rồi có lẽ hôn mê quá lâu nên mới không cử động được, bây giờ thì được rồi.”
Lục Huyền mặt không biểu cảm thu tay về, quay người đi trước: “Đi thôi.”
Sau lưng truyền đến giọng nói của thiếu nữ: “Còn Lai Phúc nữa.”
Phùng Chanh đi đến bên con mèo hoa, bế nó lên.
Mèo hoa hơi gầy nhưng vóc dáng lại không nhỏ, vậy mà Phùng Chanh bế nó lại không cảm nhận được chút trọng lượng nào.
Phùng Chanh đau lòng đến suýt rơi nước mắt.
Lai Phúc thật đáng thương, gầy đến mức chẳng có tí sức nặng nào. Sau này nàng phải cho Lai Phúc ăn nhiều cá khô hơn mới được.
“Meo meo…” Lai Phúc ngẩng đầu thân mật kêu với Phùng Chanh.
Phùng Chanh ôm chặt quả cầu lông trong lòng, thầm cảm khái: Một con mèo hoang thỉnh thoảng được nàng cho ăn còn có thể liều mạng cứu nàng khi nàng gặp nạn, vậy mà có vài người còn chẳng bằng một con mèo.
Phùng Chanh ôm mèo hoa đi đến trước mặt Lục Huyền, giải thích: “Nó là con mèo ta nuôi, tên là Lai Phúc.”
Lục Huyền liếc con mèo hoa vằn nâu đen một cái rồi thuận miệng nói: “Một con mèo lại tên là Lai Phúc? Đúng là kỳ lạ.”
Nghe chẳng giống tên một con mèo gì cả, còn tưởng là đang gọi gia nhân.
Vừa nói xong, hắn đã nhận được một ánh mắt vi diệu từ thiếu nữ. 
“Sao vậy?”
Phùng Chanh mím môi cười: “Cũng hơi đặc biệt, nhưng ý nghĩa tốt.”
Lục Huyền nhìn nàng thật sâu.
Ý nghĩa tốt? Thế mà chủ mèo lại thảm như vậy?
Tất nhiên hắn không có ý định làm thân với thiếu nữ, nên lời này đương nhiên sẽ không nói ra.
Lục Huyền xuyên qua đám cỏ cây, sải bước đi về hướng đường lớn.
Ngựa đen bị bỏ lại nãy giờ cuối cùng cũng đợi được chủ nhân quay lại, kích động vẫy đuôi.
Lục Huyền lấy từ trong túi ra một viên kẹo nhét vào miệng ngựa đen làm phần thưởng rồi xoay người lên ngựa, miễn cưỡng đưa tay về phía thiếu nữ: “Lên đi.”
Phùng Chanh hơi do dự.
Nàng do dự không phải vì để ý chuyện ngồi chung một con ngựa với Lục Huyền mà là…
Nếu nàng nhớ không nhầm lý do Lục Huyền phát hiện “thi thể” của nàng… là vì hắn đi giải quyết chuyện riêng…
“Đừng làm lỡ thời gian.” Lục Huyền nghiêm mặt thúc giục.
Phùng Chanh hơi ngẩng đầu.
Thiếu niên trên lưng ngựa mặt mày nghiêm nghị, lộ ra vài phần không kiên nhẫn.
Thiếu nữ mím môi.
Được rồi, nàng đúng là lo xa.
Phùng Chanh một tay ôm Lai Phúc, một tay nắm lấy tay Lục Huyền mượn lực nhảy lên, động tác nhẹ nhàng ngồi xuống lưng ngựa.
Ánh mắt Lục Huyền lóe lên, nhìn nàng chăm chú: “Cô biết võ?”
Vừa rồi động tác lên ngựa của nàng quá nhẹ nhàng, hắn thậm chí còn chưa kịp kéo thì đối phương đã tự nhảy lên lưng ngựa rồi.
“Không biết.” Phùng Chanh lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng.
Phùng gia là dòng dõi thư hương, nàng là tiểu thư khuê các điển hình, vừa rồi hình như nhảy hơi cao…
Vấn đề là nàng cảm thấy mình còn có thể nhảy cao hơn nữa…
“Meo…”
Nghe tiếng kêu của Lai phúc, trong lòng Phùng Chanh chấn động, nảy ra một ý nghĩ hoang đường: Chẳng lẽ vì nàng từng biến thành mèo sao?
Phùng Chanh ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản, lắc đầu với thiếu niên đang nhìn mình chằm chằm: “Thật sự không biết. Nếu ta biết võ thì sao lại bị bọn buôn người bắt đi được?”
Trong lòng Lục Huyền đầy nghi ngờ, khịt mũi với lời giải thích ấy.
Nghe thì có vẻ hợp lý nhưng nếu chuyện gặp bọn buôn người là nàng nói dối thì sao?
Biết đâu nữ tử này cố ý tiếp cận hắn.
Lục Huyền không cho rằng đối phương nhằm vào bản thân hắn, gần đây hắn thường thay Thái tử làm việc, nữ tử này rất có thể là mật thám.
Nhưng đã nhận lời đưa người ta về, hắn sẽ không bỏ mặc giữa đường.
Nghĩ vậy, thái độ của Lục Huyền càng lạnh lùng hơn. Hắn kẹp chân thúc ngựa phi về phía trước.
Đường đi không bằng phẳng, sự xóc nảy quen thuộc thường ngày lại khiến Lục Huyền nhíu mày: Hình như hắn vừa quên mất một chuyện…
Đi được chừng hai khắc, Lục Huyền xuống ngựa, chỉ vào dòng suối róc rách gần đó: “Vừa hay có chỗ rửa tay. Ở đây ăn chút lương khô rồi đi tiếp.”
Lần này hắn không đưa tay đỡ thiếu nữ xuống ngựa nữa mà chỉ lạnh mặt nhìn nàng.
Trong khoảnh khắc ấy, Phùng Chanh hơi chột dạ rồi lại tự an ủi: Nhỡ nàng có thiên phú dị bẩm thì sao?
Không thể chột dạ, càng chột dạ Lục Huyền càng nghi ngờ. Nghĩ đến đây, nàng lại thầm cảm thán: Cái tật hay nghĩ nhiều của hắn đúng là chưa bao giờ thay đổi.
Nghĩ thông rồi, thiếu nữ liền nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, không phát ra chút tiếng động nào.
Lục Huyền lại nhìn nàng thật sâu: “Cô đi rửa tay trước. Ta qua bên kia xem có quả dại không.”
Phùng Chanh thừa biết Lục Huyền định làm gì nhưng tất nhiên nàng không thể để lộ là mình biết. Nàng ôm Lai Phúc đi về phía bờ suối.
Thiếu niên nhìn bóng lưng mảnh mai kia, thầm thở phào.
Hắn không muốn để đối phương đoán được hắn làm gì cho nên nhất định phải hái ít quả về.
Phùng Chanh ngồi xổm bên suối, đặt Lai Phúc xuống rồi vốc một vốc nước trong.
Nước suối mùa xuân mát lạnh trong veo, phản chiếu bóng hình tươi đẹp của thiếu nữ.
Phùng Chanh nhìn bóng mình dưới nước, nhất thời ngẩn ngơ.
Đột nhiên trở lại làm người, nàng lại cảm thấy có chút không quen.
Nàng nghiêng đầu nhìn Lai Phúc.
Lai Phúc ngồi ngay cạnh nàng, đang thè lưỡi uống nước.
Phùng Chanh đưa tay vuốt lưng mèo hoa, trái tim lơ lửng từ lúc tỉnh dậy đến giờ mới ổn định phần nào.
Nàng còn sống, Lai Phúc cũng còn sống, đây đã là khởi đầu rất tốt rồi.
Lai Phúc bỗng thoát khỏi tay Phùng Chanh, dùng móng vuốt vỗ nước.
Phùng Chanh nhìn xuống dòng suối, một con cá béo ú nhảy lên khỏi mặt nước bắn ướt cả nàng và Lai Phúc.
“Meo meo meo!” Lai Phúc kêu gấp gáp, cào nhẹ vạt áo nàng.
Đối diện với đôi mắt mèo màu xanh lục kia, Phùng Chanh chợt hiểu ý Lai Phúc: Cá to quá, muốn ăn!
Phùng Chanh nhìn theo con cá sắp bơi mất, nuốt nước bọt.
Nàng cũng… muốn ăn.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua đã khó mà kiềm chế. Đến khi Phùng Chanh tỉnh táo lại thì con cá béo ú đã nằm trong tay nàng rồi.
Còn vì sao nàng có thể tay không bắt được con cá đang bơi lội linh hoạt trong suối? Xin lỗi, nàng không muốn biết chút nào.
Phùng Chanh nghĩ đến cơ thể trở nên nhẹ nhàng, nghĩ đến sự thèm ăn cá bất thường của mình, chỉ biết thở dài.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Phùng Chanh theo bản năng quay đầu lại.
Thiếu niên nhìn con cá lớn đang giãy giụa trong tay thiếu nữ, rơi vào trầm mặc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương