“Có lẽ con cá này bị Lai Phúc dọa sợ, hoảng quá mới nhảy lên bờ.” Phùng Chanh điềm nhiên giải thích như không có chuyện gì.
Con cá béo bị bàn tay thon thả trắng nõn kìm chặt dường như cảm thấy bị sỉ nhục. Nó liều mạng giãy giụa.
Lục Huyền đi tới, đem mấy quả dại vừa hái được rửa qua nước rồi đưa lên miệng cắn một miếng.
Quả dại màu đỏ có vị chua chua ngọt ngọt, coi như món ăn nhẹ trên đường cũng tạm chấp nhận được.
Phùng Chanh nhìn thiếu niên ăn quả dại, theo bản năng mím đôi môi khô khốc.
Lục Huyền liếc xéo nàng một cái, lạnh nhạt hỏi: “Ăn không?”
“Ăn.” Phùng Chanh buột miệng đáp.
Có lẽ bởi mối duyên phận ly kỳ trước đó giữa hai người, nàng dường như không thể giữ nổi sự dè dặt trước mặt Lục Huyền.
Ánh mắt Lục Huyền nhìn xuống, dừng trên con cá béo kia.
Phùng Chanh hiểu, đây là nhắc nhở nàng bỏ con cá xuống.
Nhưng con cá này còn rất khỏe, nếu nàng thực sự đặt nó xuống đất, nó chắc chắn sẽ quẫy đạp rồi nhảy xuống nước. Thế là thiếu nữ ném mạnh con cá lên tảng đá, con cá giãy giụa vài cái rồi bất động. Lúc này nàng mới rửa tay rồi đi về phía Lục Huyền.
Lục Huyền cố nén khóe miệng đang giật giật, ném một quả dại qua.
Phùng Chanh đưa tay đón lấy, ăn từng miếng nhỏ.
Lục Huyền ăn xong quả dại, lấy ra hai cái bánh cứng ngắc từ trong tay nải rồi đưa một cái cho nàng.
Phùng Chanh liếc nhìn con cá béo nằm trên mặt đất, đề nghị: “Hay là chúng ta nướng cá đi, cá cũng chết rồi, không ăn thì phí lắm.”
Lục Huyền nhìn nàng một cái.
Nếu hắn mà biết nướng cá còn phải ăn thứ bánh cứng ngắc này sao?
Phùng Chanh dường như biết hắn đang nghĩ gì, tự xung phong nhận việc: “Ta biết nướng cá, có thể cho ta mượn dao găm dùng một chút không?”
Lục Huyền hơi do dự nhưng vẫn rút dao găm đưa qua.
Phùng Chanh cầm dao găm, khoa tay múa chân trên mình con cá béo một hồi lâu mới rạch một đường vào bụng cá.
Lục Huyền lập tức không còn hy vọng gì vào món cá nướng của nàng nữa.
Nhìn động tác vụng về này mà biết nướng cá sao?
Tuy nghĩ vậy, hắn vẫn nhặt cành khô về rồi dùng mồi lửa mang theo bên người nhóm lửa lên.
Lúc này Phùng Chanh đã làm sạch cá, xiên vào que đặt lên lửa nướng.
Dù là cầm kỳ thi họa hay nữ công gia chánh, khi nàng còn là Phùng đại cô nương đều phải học qua, cũng từng nướng thịt hươu ăn cùng các tỷ muội thân thiết trong hoa viên phủ đầy tuyết trắng.
Động tác trên tay dần trở nên thuần thục, hương thơm lan tỏa.
Thấy thịt cá được nướng lên vàng ruộm, Lục Huyền không nhịn được hỏi: “Không cần bỏ thêm gì sao?”
Ánh mắt Phùng Chanh lộ vẻ vui mừng: “Lục công tử mang theo gia vị à?”
Thiếu niên lạnh mặt: “Không.”
Phùng Chanh suýt nữa thì trợn trắng mắt.
Hắn không mang gia vị, nàng còn có thể biến ra được chắc?
Cá nướng chín được gác trên đống lửa đã tắt, Phùng Chanh lấy một xiên cho Lai Phúc trước rồi ra hiệu Lục Huyền cứ tự nhiên.
Lục Huyền tuy không ôm hy vọng gì vào tay nghề nướng cá của Phùng Chanh, nhưng sức hấp dẫn của cá nướng vẫn lớn hơn nhiều so với lương khô, bèn cầm lấy một xiên nếm thử.
Thịt cá nướng hơi xém vàng đưa vào miệng, tuy không có gia vị nhưng lại nếm được vị tươi ngọt tự nhiên của thịt cá.
Lục Huyền không khỏi kinh ngạc.
Cá nướng đơn giản như vậy mà lại không hề khó ăn.
Tất nhiên để nói là mỹ vị thì hơi quá, nhưng vẫn ngon hơn nhiều so với mấy chiếc bánh khô cứng của hắn.
Lượng thịt cá trên mỗi xiên khá nhiều. Lục Huyền ăn vài xiên, uống chút nước đã thấy no bụng. Hắn nhìn qua thiếu nữ đối diện, thấy một người một mèo đã ăn gần hết chỗ cá nướng còn lại.
Phùng Chanh ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt bình thản không gợn sóng của thiếu niên, hỏi hắn: “Có thể cho ta một cái bánh không?”
Lục Huyền mặt không cảm xúc đưa bánh cho nàng, trong lòng thắc mắc đối phương lấy bánh làm gì.
Thiếu nữ nhận bánh, ăn kèm với nửa xiên cá nướng.
Khoảnh khắc đó, khóe mắt thiếu niên không nhịn được giật một cái.
Có lẽ hắn đã nghĩ sai rồi, làm gì có nữ gian tế nào ăn khỏe đến vậy.
Cảm nhận được ánh mắt liên tục quét tới, thiếu nữ với khóe miệng dính đầy dầu mỡ thành thật giải thích: “Ta đói.”
Lục Huyền: “…”
“Ta ăn xong rồi.” Chiếc khăn tay mang theo bên người không biết đã rơi ở đâu, Phùng Chanh rửa mặt rửa tay, cắt ngang dòng suy nghĩ của thiếu niên.
Lục Huyền nhìn nàng một cái rồi thản nhiên nói: “Đi thôi.”
Ngựa đen chở thiếu niên, thiếu nữ cùng một con mèo chạy như bay, đến ngã ba thì rẽ vào một con đường, bắt đầu thấy người qua lại.
Đến khi mặt trời ngả về Tây, từ xa nhìn thấy cổng thành cao lớn bao trùm trong ánh chiều tà, Phùng Chanh không khỏi xúc động.
Cuối cùng cũng đến kinh thành rồi.
Lục Huyền dắt cương ngựa nói với Phùng Chanh: “Đến đây thôi.”
Phùng Chanh nén sự kích động trong lòng, nhún người thi lễ với thiếu niên: “Đa tạ Lục công tử giúp đỡ.”
“Không cần.” Lúc chia tay thấy đối phương không có ý dây dưa, sự cảnh giác của Lục Huyền cũng giảm bớt, giọng điệu có phần hòa hoãn: “Cô nương đi trước đi, đợi cô nương vào thành rồi ta sẽ đi.”
Phùng Chanh hơi khuỵu gối tỏ ý cảm tạ rồi ôm Lai Phúc rảo bước về phía cổng thành.
Phía sau là thiếu niên dắt ngựa đen, nhưng nàng không quay đầu lại.
Khi nàng biến thành mèo từng dựa vào sự che chở của Lục Huyền, còn bây giờ nàng phải dựa vào chính mình rồi.
Nàng phải sống tiếp, còn phải làm rõ nguyên nhân Lục Huyền ám sát Thái tử để Lục Huyền… cũng được sống tiếp.
Lục Huyền đưa mắt nhìn theo bóng lưng kia biến mất nơi cổng thành, không hiểu sao lại nghĩ đến câu cảm tạ của nàng.
Đa tạ Lục công tử giúp đỡ.
Xem ra khi gặp nhị đệ hắn phải nhắc nhở một câu. Dù sao cô nương này cũng nhận nhầm hắn thành nhị đệ, ngộ nhỡ sau này nhị đệ và nàng tình cờ gặp gỡ cũng không đến mức ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Còn về việc thiếu nữ nhận nhầm người?
Lục Huyền cong môi cười.
Chẳng qua là bèo nước gặp nhau, khách qua đường mà thôi, đối với hắn cũng chẳng có gì quan trọng.
Thiếu niên dắt ngựa chậm rãi đi về phía cổng thành.
Mây trời bị ráng chiều nhuộm thành sắc đỏ rực rỡ, liễu rủ bên đường đung đưa theo gió, cành liễu dịu dàng lướt qua tà váy xanh nhạt của thiếu nữ.
Phùng Chanh nấp sau gốc cây nhìn cánh cổng quen thuộc kia, có chút e sợ khi về nhà.
Kiếp trước, vết nhơ tư thông bỏ trốn cùng nam nhân vẫn còn đó. Nàng từng dùng thân thể của Lai Phúc lẻn vào phủ Thượng Thư, phát hiện mình đã trở thành điều cấm kỵ trong phủ.
Nàng không lấy làm lạ.
Tổ mẫu coi trọng quy củ như vậy, đối với nàng - một kẻ đã làm bại hoại thanh danh phủ Thượng Thư - sao có thể không giận.
Vậy lần này thì sao?
Phùng Chanh không chắc chắn.
Cũng vì sự không chắc chắn này khiến nàng có vài phần mong đợi.
Trong ký ức của nàng, tổ mẫu tuy nghiêm khắc nhưng cũng có lúc hiền từ. Lần này nàng trở về, có lẽ mọi chuyện sẽ khác?
Phùng Chanh hít nhẹ một hơi, từng bước đi tới.
Cửa hông đang mở, người gác cổng nghe thấy động tĩnh nhìn ra ngoài, lập tức sững sờ.
Thiếu nữ nhếch nhác ôm một con mèo bẩn thỉu, đây chẳng phải là…
Phùng Chanh đành phải gọi một tiếng: “Vương bá.”
Người gác cổng như tỉnh mộng, bỗng nhiên nhảy dựng lên: “Đại, Đại cô nương!”
Phùng Chanh chưa kịp đáp lại, hắn đã vừa chạy vào trong vừa hô to: “Đại cô nương về rồi!”
Trong Trường Ninh Đường, Nhị phu nhân Dương thị đang bồi Lão phu nhân Ngưu thị nói chuyện.
Nghe hạ nhân bẩm báo, tay Ngưu Lão phu nhân run lên, chén trà sánh ra ngoài non nửa.
Dương thị cũng đầy vẻ kinh ngạc.
Đại cô nương tư thông bỏ trốn cùng người ta, đã hai ngày không thấy bóng dáng, thế mà nay lại trở về rồi?
Ngưu Lão phu nhân bỗng nhiên đứng dậy nghiêm giọng hỏi: “Nó đang ở đâu? Có ai đi cùng không?”
Hạ nhân đến bẩm báo run sợ đáp: “Đại cô nương đang đi vào trong, chỉ có một mình cô nương…”
Ngưu Lão phu nhân chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào, cố ổn định thân mình rồi quát lớn: “Hồ ma ma, ngươi lập tức đưa Đại cô nương đến Trường Ninh Đường cho ta!”
“Vâng.”
Dưới những ánh mắt dị nghị của đám hạ nhân, Phùng Tranh đi vào trong phủ thì bất ngờ gặp Hồ ma ma.
Hồ ma ma cười như không cười: “Đại cô nương, Lão phu nhân nghe nói người đã về, bảo người qua đó.”
Phùng Chanh vốn định đi Trường Ninh Đường, nghe vậy khẽ gật đầu, theo Hồ ma ma đi về phía Trường Ninh Đường.
Trong Trường Ninh Đường, bầu không khí vô cùng nặng nề, Dương thị nhỏ giọng khuyên nhủ: “Lão phu nhân, thân thể của người là quan trọng nhất, ngàn vạn lần đừng để tức giận hại thân.”
Ngưu Lão phu nhân trầm mặt nghe, vừa thấy bóng dáng Phùng Chanh xuất hiện ở cửa, bà ta liền chộp lấy chén trà ném tới: “Nghiệt chướng, ngươi còn có mặt mũi quay về!”