[Khu Phố Ngọc Xuyên - Truyền Thuyết Kẻ Cuồng Sát]
“Cái gì đây?” Phùng Tố lẩm bẩm hỏi.
Phim kinh dị à? Nghe nói dạo này đang rộ lên trò đùa dai, gửi mấy cái video kinh dị ngắn cho bạn bè để hù dọa nhau một vố.
Nếu đúng là thế thật, xem mình có xử đẹp cái con mắm này không thì biết.
Thanh video tiếp tục chạy, nhạc nền có thêm những tiếng rè rè của tạp âm.
Hình ảnh dần rõ nét, hình như là ở trong một chiếc xe, khoang xe ánh sáng lờ mờ, ống kính không ngừng rung lắc.
Trong tiếng nhạc nền, có hai người đang nhỏ giọng trò chuyện.
Dưới bầu không khí âm u, cuộc đối thoại của họ tạo nên một cảm giác càng thêm rợn người.
“Hôm nay cậu thế nào?”
“Suốt mười tiếng được hình sự thẩm vấn, mệt phờ cả người, nhưng mà cơm thịt lợn chiên xù ở Cục Cảnh sát ngon tuyệt cú mèo luôn.”
Hình ảnh đến đây đột ngột dừng lại, sau đó trên màn hình xuất hiện vài dòng chữ.
[Tối ngày 13 tháng 5, chúng tôi bắt một chiếc taxi để về đài truyền hình tăng ca.]
[Tại trạm xe Thương Nhĩ Lĩnh, chúng tôi gặp được một thanh niên.]
[Vì ý tốt, chúng tôi đã cho cậu ta đi nhờ một đoạn.]
[Ngờ đâu…]
[Đó chính là khởi đầu cho cơn ác mộng của đêm hôm ấy.]
Đạo diễn Tôn cũng lướt thấy video đó.
Ông ấy vừa mở ứng dụng lên đã thấy gương mặt trên màn hình chính là người mà sáng nay ông ấy vừa mới gặp.
Gương mặt ấy nhìn chằm chằm vào màn hình, xung quanh lòng trắng mắt hằn lên những tia máu nhỏ li ti. Khóe miệng anh khẽ nhếch sang hai bên, tạo nên một độ cong đầy quỷ dị.
Cái ánh mắt sặc mùi máu me ấy ngay lập tức kích thích cảm xúc của người xem.
Đạo diễn Tôn lập tức hưng phấn.
Nhấn nút phát, thanh tiến trình bắt đầu chạy.
“Người anh em, đi đâu thế?”
...
Chiếc xe bánh mì cũ kỹ lẳng lặng xuyên qua màn đêm, gương mặt chàng trai trẻ lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối.
Ở ghế sau, một chiếc túi rác lớn màu đen khẽ cựa quậy.
...
Chiếc băng cassette phát ra một bản nhạc cũ khàn đục.
[Chờ chút, để tôi mở cửa đã.]
[Không vội, sẵn tiện hóng gió tí, cũng thấy man mát.]
Phập!
[Quen mở cửa kiểu này rồi, thuận tay hơn.]
...
[Cậu sống ở nơi thế này sao? Trong phòng chỉ có mỗi cái giường ván ép, cứ như nhà tù vậy.]
[Quen rồi.]
[...]
...
[Đại học Trường An cơ à, thế sao cậu lại thành ra thế này, sa sút đến mức này sao?]
Im lặng trong giây lát.
Bầu không khí căng thẳng gần như xuyên thấu qua màn hình.
[Bởi vì, tay tôi dính án mạng.]
...
Video không dài, tầm khoảng mười lăm phút. Cho đến khi hệ thống tự động phát video tiếp theo, đạo diễn Tôn mới gượng gạo hoàn hồn.
Ông ấy nhấn vào phần bình luận, đọc từng cái một.
[Thật là thần sầu, dọa chết ông đây rồi! Chương trình lấy đâu ra cái tay kỳ quặc này thế?]
[Mẹ ơi, sợ quá đi mất, đoạn cuối có phải anh ta định ra tay không, có ai trong đoàn chương trình bị thương không?]
[Mấy lầu trên ơi, đây chắc chắn là diễn thôi, lâu rồi đã có người bóc phốt là mấy chương trình tạp kỹ toàn là kịch bản, chẳng có cảnh nào là thật cả.]
[Sao mình cảm thấy không giống diễn tí nào nhỉ? Đặc biệt là đoạn dùng chìa khóa mở cửa ấy, không đâm chết vài người thì sao mà điêu luyện thế được?]
[Có ai biết thân phận của người này không?]
[Anh em ơi, tôi nghi đây là tội phạm đang lẩn trốn đấy. Với lại tôi vừa tra xong, địa điểm quay video là khu phố Ngọc Xuyên ở thành phố D, trên mạng nói chỗ đó có thể có tội phạm lẩn trốn thật.]
[Có một nhà phê bình phim nói, nếu đây là diễn, thì ông ấy vừa được thấy một tên sát nhân diễn đạt nhất nước nhà hiện nay.]
Đạo diễn Tôn không kiềm được mà cười thành tiếng, ông ấy biết mình đã đưa ra một quyết định vô cùng đúng đắn.
Cái cậu Lý Tư này làm tốt lắm.
Đạo diễn Tôn cầm điện thoại lên, đầu tiên ông ấy báo cáo tình hình với cấp trên công ty, sau đó lại gọi vào một số máy.
“A lô, đạo diễn Tôn, chuyện tôi dặn ông lúc trước làm xong chưa?” Chị An vẫn giữ cái giọng nũng nịu đầy mỡ màng ấy.
May mà lần này đạo diễn Tôn không thấy phiền phức, ngược lại còn thấy khá hả hê.
“Chị An, cho tôi nói lời xin lỗi. Diễn viên đó tôi nhất định phải dùng, nếu chị không hài lòng thì có thể rút vốn. Cứ coi như tôi vi phạm hợp đồng, những chuyện khác tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với ban lãnh đạo.” Đạo diễn Tôn bình thản nói.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chị An đột nhiên bật cười ha hả.
“Ha ha ha, có gì mà nghiêm trọng thế. Ông mới là đạo diễn mà, lời nói nặng tựa nghìn cân.”
Nói xong mấy chữ này, mụ ta liền cúp máy.
Đạo diễn Tôn biết lần này đã đắc tội với kim chủ rồi.
Đối phương không trực tiếp lật mặt, chắc chắn là định đợi phim quay xong sẽ dùng quan hệ bên Hiệp hội Điện ảnh để gây khó dễ cho ông ấy.
Nhưng mà, có tác dụng gì chứ?
Ông ấy rất tin tưởng, đợi phim quay xong, ông ấy sẽ một bước thành danh. Cho dù có bị phong sát hoàn toàn ở trong nước, thì chạy ra nước ngoài ông ấy vẫn cứ là đạo diễn phim kinh dị lừng lẫy như thường.