Trong khoang xe, sau khi xem xong video, Phùng Tố cũng kinh ngạc không kém.
Cô ấy không phải là lính mới non nớt, trái lại, cô ấy đã lăn lộn trong giới mười một năm, từng đào tạo ra không dưới mười nghệ sĩ.
Chính vì thế, cô ấy ngay lập tức nhận ra giá trị của video này.
Cô liên hệ ngay với mấy chương trình tạp kỹ lúc trước? Có được độ hot này, biết đâu Lý Tư có thể trực tiếp trở thành khách mời thường trú. Không, hay là vẫn nên ra mắt theo kiểu thần tượng...
Suy đi tính lại, mắt cô ấy đột nhiên sáng rực lên, lúng túng rút từ trong túi xách ra một tấm poster cuộn tròn.
Trên poster là một người đàn ông trung niên với ánh mắt đầy sương gió, miệng ngậm điếu thuốc, rõ ràng là già nua và suy sụp như vậy, nhưng tư thế lại giống như một con sư tử già.
“Chính là cái này!” Phùng Tố reo hò.
Lý Tư không hiểu chuyện gì, nghiêng đầu nhìn, Phùng Tố liền áp hai tay vào mặt anh, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
“Làm tốt lắm! Lần này thực sự rất tốt! Nói đi, tối nay muốn ăn gì? Chị đây sẽ dốc hết mười hai phần công lực, làm cho cậu một bữa ra trò.”
Lý Tư nghi ngờ nhìn cô ấy, cứ cảm thấy người phụ nữ này đột nhiên nhiệt tình như vậy, chắc chắn là có ý đồ xấu.
Phùng Tố là một người nấu nướng cừ khôi.
Món mì xào thịt viên của cô là một tuyệt chiêu. Thịt viên nhúng lẩu cho vào nồi luộc chín, cắt đôi, thêm dầu ớt đảo đều. Cuối cùng lần lượt cho rau cải chíp, trứng gà và mì đã chần qua nước sôi vào.
Món gà hầm kiểu Quảng Đông cũng không tồi, lửa lớn rút nước, lửa nhỏ hầm nhừ. Những miếng gà vàng ươm nổi chìm trong nước dùng, ngay cả hạt sen mà Lý Tư ghét nhất cũng thấm đẫm nước canh thơm phức.
Tất nhiên là không thể thiếu coca lạnh, một chai coca 15k, hớp đầu tiên đã đáng giá 5k rồi. Nhưng có một bí quyết, mì xào nhiều muối nhiều dầu, ăn vài miếng là sẽ thấy khô cổ bỏng họng, lúc ấy coca lạnh lúc nào cũng ngon như hớp đầu tiên vậy.
“Xì xụp~” Lý Tư hút một ngụm mì lớn, sau đó nhấc chai coca lên tu ừng ực, quả nhiên là mỹ vị nhân gian.
Cách đó không xa, trên sofa chất đống chăn nệm, Phùng Tố đang lồng vỏ gối cho cái gối mới mua.
Tối nay Lý Tư ngủ lại nhà Phùng Tố.
Khó khăn lắm mới bận rộn xong, cô ấy ngồi phịch xuống sofa: “Kiếp trước chắc chị nợ cậu mà.”
Lý Tư vội vàng dâng lên một chai coca lạnh, Phùng Tố hừ một tiếng đầy hờn dỗi, nhưng vẫn cầm lấy chai coca cắm ống hút vào: “Ôi chao, cậu em Lý, cái eo của chị đau quá đi mất.”
“Đau eo ạ? Để “nô tài” bóp cho nương nương!” Lý Tư xoa xoa hai bàn tay.
Đúng lúc này, điện thoại của Phùng Tố reo lên.
Giây trước cô ấy còn đang nằm rũ rượi trên sofa than ngắn thở dài, giây sau đã như hổ đói vồ mồi lao về phía điện thoại: “A lô? Đạo diễn Tôn ạ! Vâng, đúng rồi! Đúng đúng ạ!”
Mà ngay trong lúc cô ấy nghe điện thoại, Lý Tư cũng ngẩn người ra.
Bởi vì cái [Hệ thống Tội phạm] đã im hơi lặng tiếng hơn nửa năm nay, vậy mà lại gửi cho anh một tin nhắn.
[Độ nổi tiếng đạt chuẩn]
Bạn nhận được mẫu nhân vật [Mafia (Cực phẩm)]
Chuyện gì thế này? Lý Tư vừa định xem kỹ lại thì Phùng Tố đã cúp máy, giơ tay làm dấu chữ V với anh.
“Thời gian khởi quay quyết định rồi.” Phùng Tố cười híp mắt, vui mừng từ tận đáy lòng.
“Sáng mai khởi quay, nghìn vạn lần đừng có đến muộn đấy. Thời gian rất gấp, chắc là không kịp nghiên cứu hình tượng nhân vật đâu, nhưng chị có cách.”
Mở khóa mẫu nhân vật mới và lấy được vai diễn, hai chuyện này lẽ nào có mối liên hệ với nhau?
Lý Tư rơi vào trầm tư, miệng ậm ừ đáp ứng một tiếng, bưng bát đũa đi về phía nhà bếp. Mới đi được hai bước, Phùng Tố đã chặn trước mặt anh, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
“Lần đầu diễn xuất, chắc cậu vẫn chưa biết cách phân tích nhân vật đâu nhỉ?”
“Ý chị là sao?” Lý Tư dè chừng.
“Đêm nay, chị sẽ thức trắng đêm để dạy bảo cậu.”
“Hai đứa mình ai cũng đừng hòng ngủ!”
Lý Tư: Sao mà… nghe nó tục tục vậy