Quyến Rũ Chú Út Của Bạn Trai

Chương 2

Trước Sau

break

Chu Dữ lấy điện thoại ra đặt món, Tưởng Mân mượn cớ đó để lặng lẽ quan sát anh. Hôm nay trông anh có vẻ mệt mỏi rã rời, quầng thâm nhạt hiện rõ dưới mi mắt, nhưng chừng ấy chẳng thể làm lu mờ những đường nét sắc sảo trên gương mặt người đàn ông này - sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc lạnh, và cả đôi mắt sâu thẳm luôn chực chờ tia nhìn dò xét. Dù mang danh là chú út của Chu Kha Tự, hai người họ thực chất chỉ cách nhau năm tuổi, thế nhưng khí chất lại hoàn toàn là một trời một vực.

"Gần đây cô và Kha Tự vẫn tốt chứ?" Chu Dữ đột ngột cất tiếng hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.

Trái tim Tưởng Mân đánh thót một nhịp: "Sao tự nhiên chú lại hỏi chuyện này?"

Chu Dữ ngẩng đầu, ánh mắt sắc như đuốc: "Gần đây hành tung của nó hơi bất thường, tôi cứ nghĩ cô sẽ biết nguyên do."

Bất thường? Tưởng Mân suýt nữa đã bật cười thành tiếng. Phải rồi, bắt cá hai tay thì đúng là bất thường thật. Nhưng cô chỉ hờ hững nhún vai: "Cả hai chúng tôi đều bận, thời gian gặp mặt chẳng có nhiều."

Chu Dữ gật gù ra chiều suy ngẫm, không gặng hỏi thêm. Căn phòng rơi vào khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi, Tưởng Mân có thể nghe rõ tiếng rèn rẹt khe khẽ của hệ thống điều hòa trung tâm, và cả nhịp đập đang ngày một gia tốc nơi lồng ngực mình.

"Đúng rồi," Chu Dữ bất ngờ rút từ trong cặp táp ra một tập tài liệu; "Về vụ án này, tôi muốn nghe thử ý kiến của cô."

Tưởng Mân đưa tay đón lấy xấp hồ sơ, những ngón tay vô tình sượt qua mu bàn tay Chu Dữ. Xúc cảm thoáng qua trong tích tắc ấy hệt như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô -làn da anh nóng bỏng hơn cô nghĩ rất nhiều.

Cô cố tỏ ra trấn tĩnh lật mở trang giấy, để rồi nhận ra đây là một vụ vi phạm bí mật thương mại vô cùng hóc búa. Đây vốn dĩ chẳng phải là lĩnh vực chuyên môn của cô.

"Vụ án này..."

"Tôi biết đây không phải sở trường của cô." Chu Dữ ngắt lời, giọng nói chợt vang lên ngay sát bên. Chẳng rõ từ lúc nào, anh đã đứng kề ngay bên cạnh, gần đến mức cô có thể ngửi thấy hương rượu sồi thoang thoảng quyện trong hơi thở nam tính: "Nhưng tôi đang cần một góc nhìn khác."

Tưởng Mân ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt thẳm sâu, rực lửa của anh. Chính tại giây phút ấy, một ý niệm điên rồ xẹt qua tâm trí cô = nếu Chu Kha Tự có thể phản bội, cớ sao cô lại không thể báo thù?

"Được thôi," cô nhẹ nhàng cất lời, thanh âm pha lẫn nét lả lơi, mị hoặc mà trước nay cô chưa từng bộc lộ: "Nhưng có lẽ chúng ta sẽ phải tốn kha khá thời gian để thảo luận đấy."

Ánh mắt Chu Dữ tức thì biến đổi. Đó chẳng còn là cái nhìn công tư phân minh giữa những người đồng nghiệp, mà đã hóa thành một ngọn lửa nhen nhóm cháy, tràn ngập hơi thở hiểm nguy.

"Tôi có thừa thời gian mà." Anh thì thầm, những ngón tay như có như không mơn trớn lên viền tập tài liệu trong tay cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương