Tiếng chuông thông báo giao đồ ăn vang lên phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn. Chu Dữ lùi lại một bước để ra mở cửa, Tưởng Mân lúc này mới giật mình nhận ra lòng bàn tay mình đã rịn một tầng mồ hôi ướt lạnh. Cô cúi xuống liếc nhìn điện thoại, Chu Kha Tự lại vừa gửi thêm một tin nhắn: "Bảo bối đừng làm việc mệt quá nhé, tối nay chắc anh cũng về muộn, em không cần đợi đâu."
Tưởng Mân ấn tắt màn hình, khóe môi vẽ lên một nụ cười trào phúng.
Bữa tối trôi qua trong một sự hòa hợp đến kỳ lạ. Họ bàn về vụ án, trò chuyện về những vụ kiện tụng thú vị dạo gần đây, thậm chí còn chia sẻ vài mẩu chuyện dở khóc dở cười về những vị khách hàng kỳ quái. Chu Dữ hoạt ngôn hơn cô tưởng, và... chết tiệt, anh ta quá đỗi quyến rũ. Mỗi khi bàn về lĩnh vực chuyên môn, đôi mắt ấy lại lấp lánh ánh sáng của sự cuồng nhiệt, những ngón tay thon dài khắc họa những đường cong ưu nhã trong không trung để nhấn mạnh quan điểm.
Tưởng Mân nhận ra mình ngày càng khó dồn tâm trí vào câu chuyện. Mỗi khi Chu Dữ rướn người về phía trước, cô lại hít căng lồng ngực mùi hương tuyết tùng vấn vít cùng chút khói thuốc mỏng manh của anh; mỗi khi anh uống nước, ánh mắt cô lại bất giác dán chặt vào đường cong yết hầu đang trượt lên xuống; thậm chí chỉ là một cái đưa tay tháo khuy măng sét, xắn gấu tay áo sơ mi của anh, cũng đủ khiến trái tim cô rung lên những nhịp đập thổn thức.
Thật quá sức hoang đường. Anh là chú út của Chu Kha Tự, là đối tác chung văn phòng luật, một người đàn ông cô quen biết đã nhiều năm nhưng chưa từng thực sự để tâm đến.
"Tối nay cô khác lắm đấy." Chu Dữ bỗng cất lời, kéo cô khỏi dòng suy tưởng mông lung.
Tưởng Mân nhướng mày: "Khác ở đâu cơ?"
"Có vẻ..." Ánh mắt Chu Dữ lưu luyến lướt dọc gương mặt cô: "Sắc bén hơn. Giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ vậy."
Lời ví von ấy khiến tâm can Tưởng Mân khẽ chấn động. Cô đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh: "Có lẽ vì tối nay, tôi đã quyết định không làm một cô gái ngoan ngoãn nữa."
Bầu không khí trong nháy mắt như đông đặc lại. Ánh mắt Chu Dữ sâu thẳm khôn lường, anh chậm rãi tựa lưng vào ghế, tư thế nhàn nhã nhưng lại giăng đầy cảm giác áp bách nguy hiểm: "Hửm? Vậy cô muốn làm gì?"
Tưởng Mân không đáp lời ngay. Cô cầm lấy điện thoại, mở tấm ảnh kia ra, rồi xoay màn hình về phía Chu Dữ.
Sự nghi hoặc trên gương mặt Chu Dữ dần nhường chỗ cho vẻ sững sờ, để rồi cuối cùng đọng lại thành một sự bình tĩnh đến phức tạp. Anh buông đũa, giọng điệu đặc biệt lạnh lùng: "Chuyện từ khi nào?"
"Tối nay." Tưởng Mân thu điện thoại lại: "Tôi đoán đây chính là sự 'bất thường' mà chú vừa nhắc đến."
Chu Dữ bất chợt đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Bóng lưng anh hòa vào màn đêm sừng sững, chiếc quần âu ôm trọn lấy đôi chân dài mạnh mẽ. Tưởng Mân phát hiện ánh mắt mình đang dừng lại nơi vòng hông săn chắc của anh, liền vội vã dời đi.