Quyến Rũ Học Bá Nhà Bên

Chương 1

Trước Sau

break

Mùa đông ở thành phố Bạc Kiều, thời tiết nhiệt độ thấp dưới 0 là điều bình thường, gió lạnh thổi qua khiến da khô đến nứt nẻ.

Giang Dữu vào thang máy ấn số tầng, thuận tay lấy kem dưỡng da từ trong túi ra.

Hương quýt sau khi mở nắp nhanh chóng tản ra trong hơi thở, cô cúi đầu cẩn thận bôi lên các đốt ngón tay của mình, đúng lúc này cửa thang máy lại mở ra.

Mùi cam được che đậy mạnh mẽ bởi mùi bạc hà mát lạnh mang theo gió lạnh.

Đại não của cô như là đột nhiên ngừng hoạt động, giác quan tràn ngập một loại cảm giác ngột ngạt mãnh liệt, không khỏi thở nhẹ một hơi, Giang Dữu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người tiến vào.

Cậu đưa lưng về phía cô, thân cao thẳng mặc áo lông màu đen, cổ áo lộ ra một nửa cái cổ trắng nõn, mạch máu màu xanh quấn quanh, vành tai mỏng manh lạnh đến ửng đỏ. Tầm mắt dời xuống, Giang Dữu nhìn thấy hai tay nửa nắm chặt của cậu, ngón tay thon dài rất đẹp, khớp xương nhô lên rõ ràng, ngón tay co lại.

Hơi thở của thiếu niên không che giấu được, người trước mặt hoàn toàn khác với những nam sinh cô gặp, cậu là ngoại lệ, là người không nhìn mặt chỉ dựa vào cảm giác cũng cảm thấy động tâm.

Thang máy yên tĩnh, không có ai đi vào, sự im lặng vẫn chưa bị phá vỡ, Giang Dữu tựa lưng vào lan can, tầm mắt cực nóng nhìn chằm chằm con mồi mình cảm thấy hứng thú.

Thang máy lên tới tầng hai mươi mốt, cửa mở ra, nam sinh đi ra ngoài, sau tai truyền đến một tiếng huýt sáo như yêu tinh.

Trần Hài Hàn dừng bước, nghiêng người, hồ nghi nhìn người phía sau.

Giang Dữu đã đoán trước cậu sẽ xoay người, bây giờ nhìn thấy mặt của cậu, trong lòng càng ngạc nhiên hơn, bên môi tản ra nụ cười ngọt ngào, môi đỏ mọng lộ lên độ cong vừa phải, mắt hồ ly câu người chớp chớp một cái.

Cô nói: "Trùng hợp quá, anh đẹp trai, chúng ta cùng một tầng.”

Từ trước đến nay Giang Dữu quen đến mức dù đột ngột bắt chuyện cũng không cảm thấy khó xử, đôi dép bông của cô khi dẫm lên trông giống như giày cao gót, bước ra khỏi thang máy, đón nhận ánh mắt hoài nghi lại hơi bệnh thần kinh của đối phương, bước ra khỏi thang máy.

Cô đứng cách cậu nửa bước, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt cong cong, nhìn thẳng vào mắt cậu, thuận thế vươn tay ra.

“Tôi ở đối diện với cậu, xin chào, tôi tên là Giang Dữu.”

Có hai cư dân ở tầng một của tòa nhà cao tầng Cẩm Uyển, Giang Dữu giờ phút này rất mừng rỡ soái ca ở cùng một tầng với cô.

Tục ngữ có câu “Cận thuỷ lâu đài”, cô sẽ không bỏ lỡ cơ hội dễ dàng nhất để đến gần anh.

Thiếu niên cao hơn cô một cái đầu nhìn chằm chằm cô, không chịu nổi ánh mắt tràn đầy hứng thú nhìn con mồi của Giang Dữu, tầm mắt cậu dời đi nhìn vào bàn tay nhỏ bé trắng nõn muốn bắt tay cậu.

Tay cô gái, quá nhỏ, mềm lại trắng, cánh tay áo len không che khuất giống như ngó sen nửa đoạn bùn đất rửa sạch.

Quá mức tinh tế.

Dưới ánh đèn trắng chói mắt.

Chỉ nhìn tay sẽ cảm thấy chủ nhân của tay là một ŧıểυ bạch thỏ mềm mại.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương