Nhưng hết lần này tới lần khác bưởi lại là một nữ sinh liếc mắt một cái đã cảm thấy quá mức quyến rũ xinh đẹp.
Đoạn vị quá cao. Không phải thứ cậu có thể tới gần.
Trần Hài Hàn lặng lẽ kết luận với khuôn mặt cô.
Cậu không có ý định tiếp cận cô, chỉ làm hàng xóm là tốt rồi, thiếu niên vẫn xuất phát từ lịch sự nhẹ nhàng nắm xuống đầu ngón tay của cô.
Cậu nói: “Xin chào.”
Giọng nói quá nhẹ, như là sợ quấy nhiễu ánh trăng, âm thanh mát mẻ, lại rất là dễ nghe.
Cảm giác tê dại như điện từ đầu ngón tay chạm nhau nhanh chóng lan tràn đến toàn thân, mạch máu đều nhớ rõ cái loại cảm giác tim đập nhanh hơn này.
Trần Hài Hàn khẽ nắm tay không đến một giây đã lui ra.
Giang Dữu giật mình nhìn chằm chằm đầu ngón tay mình bị cậu chạm vào, lý trí hoàn toàn sụp đổ, trong đầu nghi hoặc vì sao mình lại phản ứng lớn như vậy với cậu.
Cô ngẩng đầu nhìn bóng lưng đó, thiếu niên còn đeo cặp sách, mặt mày đều ngây ngô non nớt, cậu cúi đầu mở khóa mật mã, khoảng thời gian rảnh rỗi liếc mắt nhìn cô.
Giang Dữu trắng trợn nhìn cậu, ánh mắt cũng không nỡ chớp một cái.
Cô hiểu rằng cô thực sự rất để ý đến cậu.
Rất muốn, làm rất nhiều chuyện hạ lưu với cậu.
Giang Dữu híp mắt, đi về phía trước một bước.
Trần Hài Hàn tỏ thái độ tránh rắn rết, đã mở cửa đi vào.
Hành lang trống trải yên tĩnh, Giang Dữu nhìn cánh cửa đóng chặt kia, nở nụ cười.
Tốt xấu gì, cũng nên nói cho chị biết tên của em chứ.
*
Ba giờ sáng, trong phòng ngủ tối đen, thiếu niên đang nằm ngủ trên giường, trán cậu chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
Cậu nhíu mày, mí mắt hơi dao động, giấc ngủ này cũng không an ổn.
Trần Hài Hàn căn bản là không ngờ tới, cậu sống trên đời 17 năm, đối tượng mộng xuân đầu tiên sẽ là Giang Dữu.
Trong mộng cảnh, chỉ có Giang Dữu kiều mỵ mặc váy đỏ trước mặt cười với cậu, khuôn mặt rõ ràng, bối cảnh xung quanh đều hư ảo, che một tầng lụa mỏng manh.
Cô nhìn cậu, giống như đối diện trong thang máy, đôi mắt nhìn thẳng trên mặt cậu.
Trần Hài Hàn không tháo được gông xiềng của giấc mơ, chỉ có thể nhìn cô kéo gần khoảng cách với mình.
Giang Dữu giống như một con hồ ly quá mức xinh đẹp, mặt mày, biểu cảm, môi đỏ mọng đều có độ cong quyến rũ.
Cô tới gần, trên người mang theo mùi thơm nhào vào hơi thở, hơi thở của Trần Hài Hàn cứng lại, cô kiễng chân, hôn một cái làm cậu giật mình.
Môi thiếu nữ quá mức mềm mại, giống như thạch hoa quả, mang theo hơi lạnh.
Trần Hài Hàn nhìn mình trong đáy mắt cô, đôi mắt trong trẻo dần dần nhiễm dục sắc.
Cậu đảo khách thành chủ, ở trong mộng cảnh, không có đạo đức gông xiềng trói buộc, lý trí vi tiên thiếu niên mang theo thanh xuân phản nghịch, mạnh mẽ chế trụ cổ của cô.
cậu nhắm mắt lại, cúi thấp, răng môi dán càng gần, cậu khẽ mở đôi môi mỏng, ngậm lấy môi cô, hương vị ngọt ngào của trái cây lan tràn giữa răng, rung động trong lòng càng tăng thêm vài phần.