Quyến Rũ Học Bá Nhà Bên

Chương 3

Trước Sau

break

Không khí trong lồng ngực dần dần loãng đi, bị cậu đè vào trong ngực nửa ép buộc hôn môi như con mèo nhỏ nức nở một tiếng, Trần Hài Hàn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, giống như khuôn mặt nhuộm son, đỏ đến đáng yêu.

Khác với nữ sinh trang điểm tinh xảo, khí chất quá mức xinh đẹp trong thang máy.

Hoa hồng bỏ đi son phấn trang trí, một mặt thuần khiết nhất hiện lên, cũng khiến người ta động tình nhất.

Giang Dữu rõ ràng không thoải mái muốn trốn, nhưng bị cậu chế trụ gáy, cô chỉ có thể bị ép dán gần cậu hơn.

Răng bị cạy mở, nụ hôn của thiếu niên quá mức trúc trắc, đầu lưỡi chui vào khoang miệng của cô, quấy lung tung một trận, tâm đắc gấp không thể đợi được một chút giảm bớt, lại chậm rãi liếʍ láp dọc theo môi.

Cuối cùng của giấc mơ, là cậu cởi váy đỏ của cô, nhìn đuôi mắt hơi đỏ của Giang Dữu, một dáng vẻ thỏ bị khi dễ thảm, cậu cúi đầu, ngậm cắn ngực của cô, nghe tiếng rêи ɾỉ đè nén của cô, lại chậm rãi phun ra, liếʍ, mài.

Một chút vải vóc cuối cùng trên người bị vứt xuống sàn nhà, trên ga giường thuần màu đen, thiếu nữ da trắng nõn trần trụi nằm ở phía trên, làn da giống như trứng gà lột vỏ, bắt mắt lại mãnh liệt câu người hủy diệt cô.

Cậu cúi người, kéo chăn đệm màu đen che khuất sự mềm mại dưới thân, khoảng cách kéo gần lại, người gấp gáp không thể đợi muốn ch!ch Giang Dữu, cô ngửa đầu, chủ động ngậm môi cậu, giữa răng tràn ra bốn chữ "Chị không thích em".
Động tác Trần Trĩ Hàn cứng lại, mờ mịt nhìn người nằm dưới thân mình cười không chút để ý, trên người cô còn đầy vết cắn bị cậu gặm, lưu lại dấu hôn, lại nói với cậu "Chị ghét em”.

Đau đầu muốn nứt ra, tim đập nhanh càng nghiêm trọng, thân thể không trọng lượng. Trần Hài Hàn từ trong mộng bừng tỉnh, phòng ngủ bị rèm cửa sổ dày đặc che đậy, không lọt vào dù chỉ là một chút ánh sáng.

Cậu tựa vào đầu giường, nhìn đèn bàn huỳnh quang trên tủ chỉ ra thời gian vừa qua năm giờ.

Không khí yên tĩnh lại bình thường hóa hít thở không thông áp lực, Trần Hài Hàn chậm rãi nhắm mắt lại, có chút không muốn thừa nhận đưa tay xuống phía dưới, sờ được một vệt ẩm ướt trên giường.

Cậu tuyệt vọng dựa đầu vào thành giường sục cây hàng vài cái, tự an ủi bản thân đây chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường, dùng nửa giờ thời gian rốt cục đè xuống cảm giác xấu hổ thẹn với lòng ra, rút tờ khăn giấy lau sạch sẽ tay của mình, sau đó đi nhanh vào phòng tắm.

Thật sự rất không muốn thừa nhận, cậu đã mộng xuân vào ban đêm với cô gái kỳ lạ mà cậu đã tình cờ gặp trong thang máy.

Bắt đầu từ ngày đó, Trần Hài Hàn bắt đầu trốn tránh Giang Dữu, cậu luôn cảm thấy mình không nên có ý nghĩ khó nói như vậy với chị hàng xóm.

Cho dù là ở trong mộng, cũng không nên.

Cậu đi sớm về trễ, học sinh trung học hằng ngày quá chặt chẽ, mặc dù là nghỉ đông, nhưng suốt ngày bình thường hóa ngâm mình ở thư viện, tạm thời cũng không muốn gặp lại Giang Dữu.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương