Quyến Rũ Học Bá Nhà Bên

Chương 5

Trước Sau

break

Giang Dữu nhất thời đau đầu dữ dội, cảm quan càng ngày càng tê dại, sau lưng cô dán sát vào tường, muốn ngăn cản khoảng cách bị hắn kéo gần lại, nhưng cánh tay đều mềm nhũn, cô không nhấc lên được.

Hơi thở đàn ông tới gần, bàn tay to dừng trên vai Giang Dữu, nhìn đôi mắt cô vì cồn mà mê mẩn, dục sắc trong mắt càng nặng hơn.

Tay bắt đầu không thành thật, cố gắng chui vào trong áo khoác của Giang Dữu.

Trong dạ dày Giang Dữu quay cuồng lợi hại, hơi thở nặng nề, dùng hết một chút sức lực cuối cùng đẩy hắn một cái, môi đỏ mọng tràn ra một chữ vừa nhẹ vừa thấp.

“Cút.”

Lực đạo vuốt lông mèo, căn bản không có lực phản kháng.

Người đàn ông bị giọng nói mềm mại của Giang Dữu mắng nhẹ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ tính dục nổi lên, ánh sáng trong mắt từ từ bị dập tắt.

Thân thể mập mạp đè tới, muốn nắm chặt cổ tay cô, tay kia của hắn chạm vào sự mềm mại mà hắn tha thiết ước mơ, lại bị một bàn tay đột ngột ngăn lại.

Giọng nói thanh nhuận mang theo không kiên nhẫn của nam sinh vang lên trong thang máy tràn ngập bầu không khí đường đột mập mờ, cắt đứt một phòng vẩn đục.

“Cô ấy bảo anh cút đi rồi mà.”

Giang Dữu sững sờ một giây, ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh, là Trần Hài Hàn, thiếu niên lý tưởng của cô.

Bàn tay heo muối lộn xộn của người đàn ông bị bóp chặt, Trần Hài Hàn không nhìn Giang Dữu, lại dùng sức đẩy người đàn ông muốn xâm phạm Giang Dữu ra.

Rượu làm tê liệt thần kinh, tứ chi cảm quan cũng không thể nhanh chóng làm ra phản ứng, người đàn ông thấp bé dưới chân bất ổn, lập tức té ngã đụng vào cửa thang máy.

Bụp một tiếng thân thể đụng vào cửa sắt, trong không khí đọng lại hình như truyền đến tiếng xương cốt.

Giang Dữu lại không rảnh bận tâm cái gì, đến tầng 21, cửa thang máy mở ra, Trần Hài Hàn rốt cục phân tầm mắt lại đây nhìn cô.

Giang Dữu nhìn chằm chằm người đàn ông bị đẩy ngã trên mặt đất, nhất thời đại não hơi phản ứng không kịp.

Trần Hài Hàn không có hứng thú ở đây gây lộn với mấy con ma men, cậu giơ tay lên, vỗ lên trước mặt Giang Dữu, gọi sự chú ý của cô tới.

“Đi theo em hay ở lại đây?”

Giang Dữu mờ mịt nhìn cậu, đầu óc chậm rãi nhai nuốt lời cậu, khoảnh khắc Trần Hài Hàn xoay người muốn đi, cảm giác mất mát trong lòng đập vào mặt, Giang Dữu kéo ống tay áo cậu, giày cao gót dưới chân không vững, trực tiếp nhào vào trong lòng cậu.

Ôm ấp ấm áp, mùi bạc hà rõ ràng xông vào mũi, trái Giang Dữu theo bản năng tham luyến, ôm lấy eo cậu.

Cô không nói lời nào, nhưng ý tứ rất rõ ràng, Trần Hài Hàn nhớ kỹ nữ sinh này là hàng xóm của mình, chịu đựng sự kiên nhẫn gần như thiếu hụt để mặc cho cô ôm eo mình.

Cậu kéo Giang Dữu đi ra ngoài, đi về phía trước vài bước lại bỗng nhiên sinh ra lực vướng víu mãnh liệt, dáng người uyển chuyển giấu ở bên trong áo khoác bại lộ dưới ánh sáng.

Da ở vị trí xương đòn của Giang Dữu trắng bóng. Váy đỏ cổ áo quá thấp, ngực một khối lớn nhấp nhô trắng bắt mắt, mị hoặc thuộc về Giang Dữu vào giờ phút này hiển thị rõ ràng trước mắt cậu.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương