Ánh mắt Trần Hài Hàn tối sầm lại, cúi đầu nhìn trái Giang Dữu kéo áo, cậu giữ cằm cô, cười khẽ một tiếng.
“Chị, hôm nay là ngày mấy?”
Trời âm mười mấy độ, Giang Dữu mặc nóng bỏng, váy đỏ gợi cảm, dáng người uyển chuyển đều được một lớp lụa mỏng phác họa.
Trần Hài Hàn đứng thẳng ở đó, tay vẫn giữ cằm cô, ánh mắt quét một vòng trên người cô, cuối cùng rơi lại vào mắt cô.
Đôi mắt trong suốt, không có một chút du͙© vọиɠ nào cả.
Nước đã rửa sạch.
Cho dù ý thức Giang Dữu không rõ, cũng không cách nào không động tâm với nam sinh như vậy.
Cậu hỏi cô: "Không lạnh sao?”
Không liên quan đến du͙© vọиɠ, chỉ quan tâm cô có lạnh hay không.
Đáy lòng mềm mại bị một bàn tay nắm lấy, Giang Dữu nghe thấy tim mình đập nhanh, nhìn Trần Hài Hàn, chua xót trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.
Thậm chí khoé mắt cô còn nóng lên, chỉ nhìn cậu.
Người đàn ông từ trên mặt đất bò dậy, kéo áo khoác ngoài màu vàng nhạt xuống đất, thân thể Giang Dữu lộ ra trong không khí hơi lạnh, làn da trần trụi đều kí©ɧ ŧɧí©ɧ run rẩy.
Đối phương híp mắt nhìn Giang Dữu, giọng nói cũng không che giấu được tính dục bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
“Ăn mặc gợi cảm như vậy, không phải là cho đàn ông sao, a, cùng anh trai chơi một đêm, anh cho em tiền.”
Lúc này đổ lỗi hết cho cách ăn mặc.
Hắn cho rằng Giang Dữu là gái bán dâm.
Cô nghe rất nhiều lời như vậy, giờ phút này đã chết lặng, bỏ qua ánh mắt dính dính làm cho người ta không thoải mái của người nọ, nhưng trong lòng vẫn khó chịu, Giang Dữu muốn đi ra ngoài, Trần Hài Hàn lại kéo cô lại.
Bốn mắt nhìn nhau, trong đêm tối sao và ánh trăng gặp nhau, kí©ɧ ŧɧí©ɧ ánh sáng chói mắt.
Trần Hài Hàn nhìn Giang Dữu, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô, thưởng thức, kinh diễm, trong sạch, sạch sẽ.
Cậu nói: “Chị ấy mặc bất cứ thứ gì chị ấy thích, váy ngắn, bikini đẹp."
Trần Hài Hàn dừng lại, nhìn về phía con ma men đỏ bừng tựa vào thang máy, khẽ chặc lưỡi một tiếng.
“Anh là cái thá gì? Ma men đơn thuần không có đầu óc hay là biến thái không có tố chất thích quấy rầy con gái đâu ha?”
Trong thang máy im lặng, Trần Trĩ Hàn lại cúi đầu nhìn cô.
“Chị muốn mặc thêm quần áo vào không?”
Áo khoác màu vàng nhạt bị người đàn ông đè ở dưới chân, đã bẩn rồi.
Giang Dữu lắc đầu, Trần Hài Hàn bảo Giang Dữu vịn tay áo mình đi về nhà.
…
Người đàn ông phía sau say đến thái quá, Trần Hài Hàn mắng vài câu, nhưng chắc là hắn cũng không thấm được đâu.
Cửa thang máy khép lại một nửa lại mở ra, cứ lặp đi lặp lại như thế, người đàn ông kẹp giữa cửa thang máy, ý thức hỗn độn đã nhắm hai mắt lại.
Cho rằng sẽ có một hồi tranh mắng kịch liệt muốn triển khai vẫn chưa sinh ra.
Giang Dữu một mực nhìn Trần Hài Hàn, nhìn sườn mặt cậu, ngửi mùi trên người cậu, bất giác sinh ra ý nghĩ muốn ôm cậu hôn cậu muốn ngủ với cậu.
Giang Dữu mặc quá mỏng manh, bản thân Trần Hài Hàn hơi thích sạch sẽ, không định chia sẻ áo khoác của mình với người khác, cậu quay đầu nhìn áo khoác của Giang Dữu nằm trên mặt đất, thuận miệng hỏi.