“Có muốn em đi lấy áo của chị tới không? Chắc là giặt xong vẫn còn mặt được đấy.:
Tầm mắt dời đi, muốn nhìn vào mắt Giang Dữu, bỗng nhiên trước người áp tới một chút trọng lượng, eo Trần Hài Hàn bị một mảng lớn ôn nhu ghìm chặt, trong lúc nhất thời thân thể cứng ngắc, không dám có bất kỳ động tác gì.
Giang Dữu cũng không biết là mình thật sự say hay là thật sự rất muốn ôm cậu, dứt khoát mượn say rượu nhào vào vòng tay mình rất thích.
Cô cọ cọ trước ngực cậu, vùi mặt vào trong áo bông của Trần Hài Hàn, ngửi mùi bạc hà thơm ngát kia, chậm rãi nhắm mắt lại.
Trần Hài Hàn đứng đó hai phút, lực đạo trên tay ôm mình không buông, hô hấp đều trở nên đều đặn.
Cậu mất một phút để thuyết phục bản thân chấp nhận thực tế là Giang Dữu có thể đang ngủ.
Trần thiếu gia không có ý định làm gối ôm miễn phí cho Giang Dữu, váy đỏ của cô không có bao nhiêu vải vóc, tìm không thấy chỗ thích hợp để xuống tay, Trần Hài Hàn rất không lưu tình vỗ lên gáy cô.
Người trong lòng bất mãn rầm rì một tiếng, Giang Dữu lầm bầm một câu "Buồn ngủ quá", Trần Hài Hàn nhìn dáng vẻ càn rỡ của cô, nắm lấy khuôn mặt của cô, vẻ mặt đều làm bộ làm tịch hung ác.
“Em cũng không phải chính nhân quân tử, chị Giang Dữu, nếu không chạy em sẽ đưa chị về nhà ức hiếp chị đó.”
Ý định ban đầu của cậu là làm cho Giang Dữu dâng lên cảm giác nguy cơ sau đó tự mình bứt ra rời đi, nhưng cô gái này cũng không ăn bộ dọa người này của cậu.
Cô cúi đầu nở nụ cười, đầu để trước ngực Trần Hài Hàn, một sợi tóc dài từ kẹp rơi xuống, sườn mặt trắng nõn bị mấy sợi tóc đen che đậy, Trần Hài Hàn nghe cô cười, tay không khống chế xen vào việc của người khác vén sợi tóc kia lên.
Giang Dữu nhìn thấy ngón tay cậu, trong lòng mềm nhũn, mùi rượu cũng tỉnh táo một chút, cô vươn tay, bắt lấy tay cậu, thay cô sửa sang lại mái tóc dài, cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay, trong lòng cậu ngẩng đầu lên.
Một tay cô vươn qua vòng quanh eo gầy gò của cậu, đưa mình lên, bầu vυ" trò trịa ép vào ngực cậu, trong ánh mắt thấm đầy ý cười, thẳng tắp nhìn vào mắt cậu.
“Em à, chị muốn theo đuổi em.”
Cô cúi đầu, nắm tay cậu tới nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cậu.
Nụ hôn hạ xuống, Trần Hài Hàn run lên một cái, mạnh mẽ rút tay về, nhìn người xinh đẹp cười trước mặt, nhận ra mình có thể bị cô đùa giỡn.
Ánh mắt Trần Hài Hàn ảm đạm, đột ngột nhớ tới giấc mộng một tuần trước, coi như là mộng xuân, khiến cậu cảm thấy có lỗi về giấc mơ mập mờ vô hạn có liên quan đến cô.
CẬu tựa lưng vào vách tường, nhìn cô, Giang Dữu nhìn lại, ánh mắt trong trẻo, trong mắt đều là hứng thú với cậu.
“Em có muốn theo chị về nhà không?”
Giang Dữu khẽ liếʍ môi mềm mại, bên môi cười nhạt: “Chị muốn em ức hiếp chị.”
Ám chỉ nhưng lại nói trắng ra, không khí dâng lên sự mập mờ.
Trần Hài Hàn nhìn cô thật sâu, một lúc lâu sau, khi Giang Dữu cho rằng cậu đơ ra, cậu giơ tay, đầu ngón tay khẽ nâng cằm cô lên, híp mắt nhìn cô.