Sau Khi Chết, Tôi Bị Phản Diện Nuôi Thành Quỷ Của Hắn

Chương 13: Những con quỷ khác

Trước Sau

break

"Sao vậy, đi làm vui lắm à?"
Chỗ cổ thiếu niên đứt lìa không có vết máu, chỉ có da thịt và một đoạn xương trắng.
Từ bên trong hướng lên kéo ra một sợi sương đen. Sợi sương đen bay đến mặt bàn, uốn cong thành hình bàn tay, chủ động nhặt đầu mình lên. Cái đầu đặt hơi lệch, Tạ Triêu Triêu xoay vài cái một cách máy móc.
Chỗ nối phát ra tiếng da thịt ma sát. Ngón tay lạnh lẽo của cậu vẫn giữ lấy khuôn mặt Thẩm Chiếu Tuyết. Đầu ngón tay gần như lún vào da thịt, nhưng cậu vẫn không làm tổn thương được đối phương.
Quả nhiên là có thể nhìn thấy sao.
Có thể nhẫn nhịn đến bây giờ mà không biến sắc, thật sự cũng không đơn giản.
"Tổng giám đốc Thẩm, cà phê xong rồi ạ."
Cửa văn phòng không biết mở từ lúc nào. Trợ lý đã đứng trước bàn, đặt cà phê bên tay Thẩm Chiếu Tuyết.
Đầu bút của Thẩm Chiếu Tuyết vẽ một vòng tròn đẹp đẽ lên hai chữ, mỉm cười mà không ngẩng đầu lên nói: "Cậu vất vả rồi."
Trợ lý thấy hơi kỳ lạ, sao anh ta cảm thấy Tổng giám đốc Thẩm cười vui vẻ hơn bình thường vậy. Nhưng hình như cũng không có gì sai cả.
Bình thường Tổng giám đốc Thẩm không có vẻ gì là xa cách, trông rất hiền lành, chưa bao giờ sa sầm nét mặt. Nhưng trợ lý vẫn luôn cảm thấy kiểu người này còn tệ hơn những người mà hỉ nộ đều thể hiện ra mặt. Có lúc thật sự không đoán được Tổng giám đốc Thẩm muốn làm gì.
Trợ lý rời đi mà không hề hay biết gì.
Thẩm Chiếu Tuyết đặt bút xuống, cầm cốc cà phê lên, ngón tay thon dài không hề gặp trở ngại xuyên qua bụng dưới thối rữa đầy máu me của thiếu niên trước mặt.
Mang ra một đoạn thịt vụn.
Trơ mắt nhìn thịt vụn rơi vào cốc… nhưng Thẩm Chiếu Tuyết lại uống vào mà không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào.
Đầu và cổ Tạ Triêu Triêu vẫn chưa hoàn toàn dính liền lại, cậu hơi nghiêng đầu đầy nghi hoặc, bên cạnh cổ nứt ra một đường.
Loại người này nhìn thấy những thứ như vậy mà vẫn có thể uống vào được. Mặc dù đó không phải là máu thịt thật, chỉ là âm khí của cậu mà thôi.
Lẽ nào chỉ là trùng hợp sao.
[Ký chủ, cậu có thể trở lại dáng vẻ ban đầu không?] Giọng hệ thống yếu ớt vang lên, nó sắp bị buồn nôn chết rồi.
Phản diện không nhìn thấy, người chịu khổ đều là nó thôi.
“Mày không thích sao? Dáng vẻ ban đầu của tao?” Tạ Triêu Triêu buông người đàn ông ra, giọng nói có chút tinh nghịch.
[Ký chủ, ngài là nói, vừa nãy là... dáng vẻ lúc ngài còn sống sao?] Hệ thống đắn đo lựa chọn ngôn ngữ.
Nó không trực tiếp nói là dáng vẻ lúc chết, nhưng Tạ Triêu Triêu không trả lời, có lẽ là bản thân cậu cũng không nhớ mình chết như thế nào.
Còn Thẩm Chiếu Tuyết, người có thể nghe thấy, rất muốn nói một câu thích, nhưng hắn vẫn chưa thể. Chỉ có thể giữ vẻ mặt rất chăm chú làm việc.
Thiếu niên đã trở lại dáng vẻ sạch sẽ nhưng không rời đi, mà đột nhiên ngồi thẳng lên bàn làm việc đối diện với hắn.
Thẩm Chiếu Tuyết hơi rủ mắt xuống, đôi chân nhỏ nhắn xanh xao thon thả thật vô tư đung đưa.
Con quỷ không đi giày, móng chân tròn trịa xanh đen xinh đẹp phủ lên mũi chân không chút huyết sắc. Theo động tác đung đưa chân, cứ nhịp nhàng chạm vào ngực hắn.
Thẩm Chiếu Tuyết nhất thời không phân biệt được, là nhịp tim của mình, hay là nhịp chân của thiếu niên đang gõ.
Thiếu niên hơi nghiêng người về phía sau, hai tay chống trên bàn phím đằng sau. Tư thế giống như cởi giày nghịch nước bên bờ sông vậy. Vừa duyên dáng, lại có chút quyến rũ.
Ánh mắt Thẩm Chiếu Tuyết trầm xuống. Bàn tay không yên phận đó, cố tình ấn xuống, xóa đi mấy dòng chữ hắn vừa đánh xong.
Thẩm Chiếu Tuyết nhướng mày, cuộc thử nghiệm vẫn chưa kết thúc sao.
Hắn chọn nút lưu lại, sau đó khôi phục dữ liệu vừa nãy.
“Xem ra bàn phím bị hỏng rồi.” Thẩm Chiếu Tuyết lẩm bẩm, trong mắt mang theo một tia cưng chiều khó nhận ra.
[Cậu không sợ bị phát hiện sao?] Hệ thống có chút không hiểu hành vi của Tạ Triêu Triêu.
Tạ Triêu Triêu thong thả đung đưa chân, chiều cao cậu ngồi trên bàn vừa đủ để nhìn xuống đối phương từ trên cao.
“Đồ điện tử, trục trặc không phải rất bình thường sao?”
[Vậy cậu làm thế này là để làm gì?]
Khóe mắt Tạ Triêu Triêu mang một vệt màu đen u ám đầy ma mị.
Cạu cười khúc khích, giống như con búp bê trong tủ kính vì hơi cũ kỹ mà trông cứng đờ quỷ dị.
“Bắt nạt hắn, vui lắm.”
Nhưng Thẩm Chiếu Tuyết lại không hề có bất kỳ cảm xúc tức giận hay xấu hổ nào xuất hiện.
Tạ Triêu Triêu thấy hơi nhàm chán, thuận thế nằm dài xuống. Cậu cố ý để đồ vật không chạm vào mình, sau đó lăn một vòng trên bàn làm việc.
“Hơi buồn ngủ.” Tạ Triêu Triêu ngáp một cái.
Không biết vì lý do gì, ở bên cạnh Thẩm Chiếu Tuyết hình như vô thức buông lỏng cảnh giác. Tinh thần vừa thả lỏng, ma quỷ rất dễ buồn ngủ.
Cậu nằm sấp trên bàn, nhàn nhã đung đưa chân.
Ánh nắng chiếu lên người, lại như không chạm vào gì mà xuyên qua. Làm nền cho làn da chết chóc của thiếu niên, trông có chút phát sáng giống như ngọc bích thượng hạng.
“Nhiệm vụ đó hoàn thành chưa?” Tạ Triêu Triêu đột nhiên nhớ ra, vừa nãy Thẩm Chiếu Tuyết không phải đã đồng ý rồi sao.
[Vẫn chưa, phải là ngày đó Thẩm Chiếu Tuyết đến tận nơi mới tính cho người chơi.]
“Ồ~!” Tạ Triêu Triêu mất hứng, tích lũy điểm thật chậm.
Hay là hút thêm chút dương khí đi. Nghĩ vậy, mí mắt cậu ngày càng nặng trĩu, dần dần nhắm hẳn lại.
Ban đầu Thẩm Chiếu Tuyết vẫn đang làm việc bình thường. Nhưng sau khi thiếu niên ngủ thiếp đi, liền không còn kiểm soát cơ thể mình không chạm vào đồ vật nữa.
Những tờ giấy bị đè dưới chân, Thẩm Chiếu Tuyết không thể xuyên qua chân cậu để lấy được. Nếu cố lấy, e rằng sẽ đánh thức cậu mất.
Nhìn thiếu niên chiếm chỗ, ngủ say sưa tứ tung trên bàn, ánh mắt Thẩm Chiếu Tuyết có chút bất lực xen lẫn cưng chiều.
Thôi vậy, bảo trợ lý in thêm một bản nữa là được.
Giấc này Tạ Triêu Triêu ngủ hơi lâu.
Khi cậu mở mắt ra, vẫn còn hơi ngơ ngác.
Ánh nắng ngoài cửa sổ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những tòa nhà sáng đèn lấp lánh. Ánh sáng màu sắc rực rỡ chiếu từ dưới lên trên.
Trong phòng, Thẩm Chiếu Tuyết vậy mà chỉ bật một ngọn đèn chính. Điều này khiến xung quanh đều tối đen như mực, trừ căn phòng này ra.
Hắn vẫn ngồi trước bàn làm việc, giống hệt lúc Tạ Triêu Triêu ngủ.
Tạ Triêu Triêu dụi dụi mắt, vùng da quanh mắt bị dụi đến mức lộ ra màu xanh đen bên trong.
“Tao ngủ bao lâu rồi.”
Cậu không biết tại sao mình đột nhiên lại buồn ngủ mãnh liệt đến vậy. Cứ như muốn ngủ bù lại mấy năm trước chưa ngủ vậy.
[Khoảng bốn năm giờ chiều đến bây giờ chín giờ tối, tôi gọi mãi mà cậu không dậy.] Hệ thống mệt mỏi trả lời.
Ký chủ khóa này thật sự là khó dẫn nhất.
“Sao hắn vẫn còn ở đây?” Tạ Triêu Triêu hoàn toàn không quan tâm đến sự mệt mỏi của hệ thống.
Cậu chỉ thấy hơi kỳ lạ, phản diện thật sự chăm chỉ làm việc đến thế sao.
[Hình như trợ lý làm sai thứ gì đó, hắn đang đi sửa sai cho người ta.] Hệ thống cũng thấy kỳ lạ, nhưng nghĩ lại hệ thống chính ngày nào cũng tăng ca sửa chữa đường thế giới, thì cũng coi như bình thường.
Thẩm Chiếu Tuyết đang đợi cậu, tuy nhiên hắn không thể hiện ra quá rõ ràng.
Ban ngày đã bị thử một lần rồi, vì thế hắn chỉ có thể diễn thêm nửa tiếng, từ từ xử lý xong mọi việc rồi mới đi.
Tạ Triêu Triêu ngủ cả buổi chiều, tạm thời không ngủ được nữa. Cậu định ra ngoài dạo một vòng.
Tầng này vốn dĩ chỉ có Thẩm Chiếu Tuyết và trợ lý của hắn. Trợ lý chắc là đã tan làm từ lâu rồi, vì vậy bên ngoài tối đen như mực. Chỉ có đèn xanh trên thang máy sáng lên, trông hơi rợn người.
Khả năng nhìn đêm của Tạ Triêu Triêu hơi tốt hơn con người một chút. Cậu định đến chỗ ngồi của trợ lý tìm chút gì đó chơi để không bị Thẩm Chiếu Tuyết phát hiện.
Trên bàn của trợ lý đa số là tài liệu làm việc, thậm chí không tìm thấy một cuốn tạp chí nào. Lẽ nào cậu ta không hề lơ là công việc sao?
Tạ Triêu Triêu lật tung hòm hòm, từ ngăn kéo dưới cùng tìm thấy một cuộn len. Đầu cuộn len còn nối với một mảnh vải xiên xiên vẹo vẹo.
Hóa ra trợ lý đi làm lén lút đan khăn quàng cổ sao? Màu sắc còn là màu hồng nhạt, chắc là để tặng cho ai đó. Nhưng trên cuộn len đã bám chút bụi rồi, hẳn là đã bỏ dở một thời gian.
Vậy chắc sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ.
Tạ Triêu Triêu nhìn chằm chằm cuộn len vài giây, quả quyết cầm lấy kim đan, già dặn ngồi xuống ghế.
[Ký chủ cần tôi tìm video hướng dẫn cho ngài… không??] Hệ thống còn chưa nói xong, đã thấy ngón tay Tạ Triêu Triêu linh hoạt và nhanh chóng luồn kim đan qua lại.
Chẳng mấy chốc đã đan xong một hàng mũi hoa văn khác biệt. Hoàn toàn khác với những đường len xiên xiên vẹo vẹo phía trước.
Hệ thống sốc đến mức không nói nên lời.
Một con quỷ vậy mà lại đang đan áo len?
[Cậu…] Hệ thống nhất thời không biết phải nói gì.
Tạ Triêu Triêu có chút đắc ý nhếch cằm lên: "Tao học từ một bà lão."
"Bà ấy sau này bị mù, tao thường lén đan áo len ở nhà bà ấy, không ai phát hiện ra."
Tạ Triêu Triêu đan rất chăm chú.
Điều này cũng khiến cậu nhớ lại một đoạn ký ức cũ.
Sau khi bà lão bị mù, dường như bà ấy có thể cảm nhận được sự tồn tại của cậu, luôn lẩm bẩm nói chuyện với cậu.
Tạ Triêu Triêu cũng sẽ giúp bà lão tránh những chướng ngại vật trên đường, để bà ấy không bị ngã.
Sau này, bà lão được con trai đón đi. Không lâu sau thì qua đời, vì không có oán khí nên không thể thành ma quỷ.
Tạ Triêu Triêu cảm thấy không nên như vậy. Rõ ràng bà lão ngoài đôi mắt không tốt, những thứ khác đều rất khỏe mạnh.
Cậu đã đến nhà con trai bà ấy, khiến bọn họ gặp ác mộng trong một thời gian dài. Ít nhất, bọn họ cũng đã đốt rất nhiều đồ tốt cho bà lão.
Tạ Triêu Triêu hồi tưởng lại chuyện này, động tác trên tay lại càng lúc càng nhanh. Chẳng mấy chốc đã dài được nửa chiếc khăn quàng cổ.
Nửa dưới với hoa văn tinh xảo cũng vô cùng đẹp đẽ.
[Ký chủ, cậu đừng đan nữa!] Hệ thống đột nhiên kêu lên một tiếng.
Nghe có vẻ còn hơi hoảng loạn.
[Thẩm Chiếu Tuyết biến mất rồi!]
“Biến mất rồi?” Tạ Triêu Triêu dừng động tác trên tay, nhìn về phía văn phòng vừa nãy đối phương đang ngồi.
Cổ cậu cứng ngắc vặn vẹo một cái: “Hình như có mùi đồng loại.”
[Đúng vậy, Thẩm Chiếu Tuyết đột nhiên không thấy đâu, lẽ nào là gặp phải quỷ rồi.]
Hệ thống vội vàng nói xong, đột nhiên lại nhớ ra gì đó: [Ê, lẽ nào con quỷ khác có thể làm tổn thương hắn?]
“Thế thì tốt quá rồi, đỡ cho chúng ta phải động tay.” Tạ Triêu Triêu chớp chớp mắt.
Động tác đan áo len trên tay lại chậm lại một chút. Không hiểu sao, trong bộ não nhỏ bé của con quỷ chợt lóe lên vài hình ảnh.
Cậu ăn bánh kem trong tay Thẩm Chiếu Tuyết.
Ngủ trên bàn.
Rõ ràng mới chỉ sống như vậy được một ngày. Tạ Triêu Triêu vậy mà lại cảm thấy có chút luyến tiếc cuộc sống như thế này.
Đương nhiên không phải cậu lo lắng cho Thẩm Chiếu Tuyết. Cậu chỉ là hơi thích những ngày không phải lo ăn lo uống. Nhưng không phải hệ thống đã nói, nhiệm vụ hoàn thành là có thể để cậu sống lại sao.
Cậu sống lại rồi, bản thân cũng có thể sống tốt.
Tạ Triêu Triêu cúi đầu, cố gắng xua đuổi chuyện này ra khỏi đầu, nhưng hoa văn đan móc trên tay, càng nhìn càng giống những vết sẹo ngang dọc trên ngực Thẩm Chiếu Tuyết.
Tại sao trong cơ thể trống rỗng của cậu hình như có chỗ nào đó chua xót thế nhỉ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương