Sau Khi Chết, Tôi Bị Phản Diện Nuôi Thành Quỷ Của Hắn

Chương 14: Thiếu nữ

Trước Sau

break

Hệ thống nhận thấy tình trạng của Tạ Triêu Triêu không ổn. Nó đã từng dẫn dắt rất nhiều ký chủ.
Số lượng ký chủ nảy sinh tình cảm với mục tiêu nhiệm vụ cũng không ít. Trong số đó, số trường hợp có kết cục tốt lại càng ít ỏi. Phần lớn thời gian nó sẽ đưa ra lời nhắc nhở và cảnh báo.
[Sở dĩ phản diện là phản diện là vì hắn đủ vô tình, đủ tàn nhẫn.]
[Huống hồ hắn căn bản không nhìn thấy cậu, cậu có gì mà không nỡ rời xa hắn.]
Lời của hệ thống khó nghe nhưng cũng là sự thật. Chỉ là, Tạ Triêu Triêu không phải là người bị lời nói của người khác làm ảnh hưởng đến phán đoán.
Cậu chỉ tiếp tục cúi đầu đan len, ngữ khí lại có chút lơ đãng: “Phản diện ở chỗ các người không phải rất lợi hại, có thể giết chết vai chính của thế giới, cái tồn tại thiên chi kiêu tử đó sao?”
[À đúng vậy.] Hệ thống khẳng định nói.
“Thế thì sao hắn có thể chết ở đây, nếu không có chúng ta can thiệp, hắn không phải nên luôn đè bẹp vai chính sao?”
[Có… có lý.]
“Hay là, chúng ta cùng đi xem hắn đang chơi gì đi.” Tạ Triêu Triêu dừng động tác trên tay lại, dường như có chút hứng thú.
[Chơi gì?]
Tạ Triêu Triêu không trả lời câu hỏi của hệ thống.
Những con quỷ bình thường có thể trực tiếp kéo người vào không gian khác, sẽ không phải là quỷ bình thường. Chúng thường chiếm cứ một khu vực cố định làm lãnh địa của mình. Những con quỷ nhỏ khác cũng không thể tùy tiện đi vào.
Con quỷ như vậy, tại sao lại chủ động tìm đến Thẩm Chiếu Tuyết chứ.
Cậu rất tò mò.
Tạ Triêu Triêu đứng dậy, đi vào văn phòng của Thẩm Chiếu Tuyết.
Ở đây trông không có gì bất thường cả. Nhưng Tạ Triêu Triêu đã cảm nhận được luồng âm khí nồng đậm đó.
Hơi quen thuộc.
Lẽ nào là con quỷ đã gặp trước đây?
Tạ Triêu Triêu nhíu mày, cậu có chút không thích mùi vị này.
Cậu khẽ nâng tay lên, làn sương đen từ lòng bàn tay kéo dài ra nhặt cây bút máy bị bỏ quên trên mặt đất. Trên đó vẫn còn sót lại một chút hơi ấm của con người.
Vừa mới vào không lâu.
Tạ Triêu Triêu nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, một mùi ẩm ướt xộc thẳng vào mặt. Cậu đang ở trong một hành lang cũ kỹ.
Trong hành lang chỉ có một dãy đèn trên trần, khoảng cách giữa mỗi đèn không xa không gần, chỗ giao nhau vừa vặn tạo thành một vùng bóng tối.
Nhìn như vậy dường như vô tận.
Cái quỷ vực này xem ra không nhỏ.
So với trò trẻ con dọa người mà cậu tạo ra trong nhà vệ sinh, thì lợi hại hơn nhiều. Nhưng Tạ Triêu Triêu cũng có thể tạo ra quỷ vực như thế này, chỉ là cần tốn chút thời gian.
Vậy thì đối phương là có chuẩn bị trước sao?
[Ký chủ... chúng ta đang ở đâu vậy?]
Lần đầu tiên hệ thống đi theo một con quỷ, lần đầu tiên thấy tình huống phi thực tế đến thế này. Nó ẩn ẩn cảm thấy một tia kích thích mạo hiểm.
"Suỵt, chúng ta đang ở nhà của con quỷ khác." Tạ Triêu Triêu hạ thấp giọng.
Khóe môi cậu khẽ cong lên: "Ngay cả tao cũng có thể bị xé nát đấy."
Một khi đã vào địa bàn của con quỷ này, dù là quỷ cũng không thể che giấu hình dáng nữa.
Cậu sẽ bị người hoặc quỷ ở bên trong nhìn thấy. Rất có khả năng trở thành mục tiêu bị tấn công.
[!!! Vậy sao cậu không ra ngoài?] Hệ thống nghe thấy ký chủ có thể gặp nguy hiểm lập tức hoảng lên.
Không phải là nó có tình cảm chủ tớ gì với Tạ Triêu Triêu. Nếu là trước đây, năng lượng của nó sung túc, còn có thể cưỡng ép giải trừ liên kết quay về bên hệ thống chính.
Nhưng bây giờ, nó hoàn toàn bị ràng buộc với Tạ Triêu Triêu rồi.
"Ra không được rồi~!" Ngữ khí Tạ Triêu Triêu nhẹ bẫng, dường như người đang lâm vào nguy hiểm không phải là cậu.
[Rốt cuộc cậu vào đây để làm gì…]
Hệ thống nghe ngữ khí của Tạ Triêu Triêu như vậy, không hiểu sao cũng bình tĩnh lại một chút.
Mọi chuyện vừa xảy ra đều là hành động chủ động của ký chủ, chắc hẳn là cậu có sự tự tin nào đó.
“Ừm, không phải nói là muốn vào xem Thẩm Chiếu Tuyết sao?” Tạ Triêu Triêu cười tủm tỉm hỏi ngược lại hệ thống.
[Con quỷ này chắc chắn không phải đối thủ của cậu đâu nhỉ?] Hệ thống không muốn chấp nhận hiện thực tàn khốc, tự tin nói.
“Không biết nữa.”
[…] Hệ thống im lặng.
Nó có lẽ vĩnh viễn không thể hiểu được mạch suy nghĩ của một con quỷ.
Cái hành động liều chết này, căn bản không phải là chuyện ký chủ bình thường làm được.
Tạ Triêu Triêu không để tâm đến nỗi buồn của hệ thống, cậu tự mình thưởng thức dáng vẻ của bản thân.
“Kẽo kẹt kẽo kẹt…”
Chiều cao của thiếu niên vặn vẹo nhỏ lại một chút. Khung xương cũng trở nên mảnh mai hơn.
Ống tay áo lộ ra một đoạn cánh tay mảnh khảnh trắng như tuyết.
Trên mái tóc ngắn ngoan ngoãn xuất hiện từng lọn sương đen, lan rộng xuống dưới. Cuối cùng biến thành mái tóc dài ngang eo.
Nhãn cầu đen thuần khiết của cậu khôi phục lại dáng vẻ mắt người bình thường.
Ngũ quan không thay đổi nhiều, nhưng rõ ràng là một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng khiến cậu trông đơn thuần và linh động. Quần áo ban đầu cũng tương ứng biến thành một chiếc váy liền màu trắng.
“Thế nào, bộ hóa trang này giống con người không?” Tạ Triêu Triêu xoay một vòng tại chỗ. Tà váy trắng theo đó tung bay.
Trong hành lang cũ kỹ tối tăm, trông cậu chẳng khác gì một nữ quỷ.
[Giống mà lại không giống…] Hệ thống dù sao cũng không phải là con người, nó cảm thấy ngoại hình thì không có vấn đề gì. Nhưng, hình như có gì đó không đúng.
Rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào nhỉ…
Tạ Triêu Triêu chỉ nghe thấy chữ đầu tiên, đó là giống.
Cậu vui vẻ đi về phía trước.
Trên bức tường của hành lang cũ nát, đầy những vết mốc loang lổ, những cánh cửa sắt gỉ sét đỏ au, và những thanh chắn cửa sổ gỉ sét bong tróc như vết máu.
Một thiếu nữ váy trắng tóc đen, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía trước.
Ánh đèn trên trần nhấp nháy theo bước chân “cô ấy”, đúng là một cảnh tượng rất rợn người.
[Thẩm Chiếu Tuyết ở đâu vậy?] Hệ thống không dám nói nhiều, nó chỉ cảm thấy ký chủ sau khi hóa trang đứng trong hành lang, còn rợn người hơn là chỉ nhìn cái hành lang này.
“Thiếu nữ” đang vui vẻ dừng bước, chóp mũi khẽ nhăn lại.
“Hắn đã đến đây.” Tạ Triêu Triêu ngửi thấy mùi của con người.
Mặc dù âm khí tràn ngập gần như nhấn chìm hơi thở của Thẩm Chiếu Tuyết. Nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được một chút.
Tạ Triêu Triêu tiếp tục đi về phía trước.
Cái hành lang này nhìn như vô tận, thực ra là có thể đi đến cuối được. Tuy nhiên con người thường cảm thấy sợ hãi trước hành lang vô tận, từ đó có thể mở ra bất kỳ cánh cửa nào.
Như vậy coi như đã bước vào bẫy của ma quỷ.
Xem ra Thẩm Chiếu Tuyết khá thông minh, hiện tại vẫn chưa mắc bẫy.
[Sao tôi lại cảm thấy chúng ta cứ ở nguyên tại chỗ vậy nhỉ.] Ngay cả hệ thống cũng sẽ rơi vào bẫy của ma quỷ.
“Sắp đến rồi.” Tạ Triêu Triêu lười giải thích, không nhanh không chậm đi trên đường, thoải mái như về nhà vậy.
Toàn bộ hành lang rất yên tĩnh, chỉ vang vọng tiếng bước chân của cậu.
Trong tòa nhà trống rỗng mang theo âm vang trống rỗng. Tiếng vang này ngày càng chân thực… cứ như có người đang đi sát phía sau Tạ Triêu Triêu vậy.
[Ký chủ… phía sau cậu có quỷ đúng không?]
Hệ thống có chút tuyệt vọng, nó cảm thấy tiếng bước chân phía sau rất rõ ràng. Nhưng nó là một hệ thống, cũng không có chức năng quét quỷ.
Tại sao ký chủ vẫn điềm nhiên như vậy.
Vậy Thẩm Chiếu Tuyết đến đây thật sự có thể sống sót không.
“Coi như có đi.” Tạ Triêu Triêu dường như không bận tâm lắm.
Thấy cậu như vậy, hệ thống không hiểu vì sao lại yên tâm hơn một chút. Trong lòng ký chủ có tính toán là được rồi.
Tạ Triêu Triêu vẫn khá quen thuộc với những chiêu trò này, chỉ cần bọn họ không chạy, con quỷ sẽ không đuổi kịp.
Những con quỷ này khác với cậu, chúng muốn làm tổn thương người phải có điều kiện.
Tạ Triêu Triêu thì không cần.
Điều này khiến Tạ Triêu Triêu trông không hợp với những con quỷ khác. Nhưng Tạ Triêu Triêu lại không làm tổn thương được Thẩm Chiếu Tuyết.
Lý do cậu vẫn chưa tìm ra.
Theo lý mà nói, trong quy tắc của quỷ vực này, một khi Thẩm Chiếu Tuyết kích hoạt quy tắc, vẫn sẽ bị tấn công.
Tạ Triêu Triêu rất tò mò liệu hắn có bị thương không, cũng để biết được nguyên do tại sao bản thân lại không làm tổn thương được hắn.
Nhưng nếu Thẩm Chiếu Tuyết cứ mãi không kích hoạt quy tắc. Vậy cậu chỉ có thể đi dẫn dụ đối phương kích hoạt. Đây cũng là lý do Tạ Triêu Triêu giả dạng thành con người.
Đi vài phút, trước mặt Tạ Triêu Triêu cuối cùng cũng xuất hiện cầu thang. Một đường dẫn lên lầu, một đường dẫn xuống lầu.
Cuối con đường lên lầu tối đen như mực, không có một ngọn đèn nào. Giống như một cái miệng khổng lồ, chỉ cần bước vào sẽ không bao giờ ra được nữa.
Còn dưới lầu là cầu thang bình thường, sáng đèn với khoảng cách giống như ở hành lang.
Tiếng bước chân phía sau cũng dừng lại cùng với cậu.
Dường như nó đang lặng lẽ thúc giục cậu đưa ra lựa chọn.
[Theo mô-típ thì… chỗ không có đèn ở trên lầu mới an toàn hơn nhỉ?] Hệ thống căng thẳng đến mức cảm thấy mình có thể toát mồ hôi.
Tuy tiếng bước chân đó biến mất rồi, nhưng lại khiến người ta cảm giác như nó vẫn luôn ở phía sau.
Sau này sẽ không bao giờ liên kết với ký chủ là ma quỷ nữa.
Thật sự rất đáng sợ.
“Đúng là lý lẽ như vậy, nhưng lỡ con quỷ cũng nghĩ thế thì sao?” Tạ Triêu Triêu vừa nói, dường như thật sự rối rắm.
Bọn họ đi suốt từ nãy đến giờ gần như toàn là những cảnh lặp lại, cũng không có manh mối nào chỉ dẫn.
[Vậy làm sao đây, cậu có ý tưởng gì không?] Hệ thống lo lắng liên tục quét mắt nhìn xung quanh.
Vẫn không phát hiện ra điều gì.
“Vậy thì chỉ có thể đi xuống dưới thôi.” Tạ Triêu Triêu nói.
[Tại sao?] Hệ thống theo bản năng muốn biết Tạ Triêu Triêu suy luận ra thế nào.
Tạ Triêu Triêu mím môi, nhấc mũi chân lên, đi về phía bậc thang xuống lầu: “Bởi vì xuống cầu thang chạy nhanh hơn lên cầu thang…”
Cậu còn chưa nói xong, liền đột nhiên tăng tốc, gần như chạy nước rút xuống dưới.
Nửa câu còn lại cũng bị nhấn chìm trong tiếng gió.
Hệ thống trong đầu không nhịn được hét lên: [Quỷ xuất hiện rồi!!!]
“Không cần mày nhắc.” Tạ Triêu Triêu tăng tốc độ, còn không quên đáp lại hệ thống một câu.
Cậu là con quỷ không được quỷ vực chấp nhận, không thể dịch chuyển tức thời như bình thường. Nhưng may mà lúc ngụy trang thành thiếu nữ, cậu không đi giày cao gót.
Giày đế bằng chạy lên cũng không chậm.
[Á á á ma quỷ đều là lũ điên!] Hệ thống tuyệt vọng kêu lên.
Nó có thể nhìn thấy thứ đang đuổi theo phía sau Tạ Triêu Triêu là cái quái gì. Đó là một hình người, một bộ cơ bắp kèm xương đỏ không có một chút da nào bọc bên ngoài. Đang với tư thế biến dạng điên cuồng truy đuổi không ngừng.
Thấy nó sắp đuổi kịp Tạ Triêu Triêu rồi.
Tạ Triêu Triêu đột nhiên dùng một tay chống vào tay vịn trước khúc cua cầu thang, trực tiếp lật người nhảy xuống.
Mái tóc dài và tà váy của “thiếu nữ” lơ lửng trong không trung một thoáng, bị móng vuốt của quái vật tóm lấy, lại chỉ tan biến thành một làn âm khí.
Khoảng cách giữa hai con quỷ bỗng chốc được kéo giãn ra một chút.
Tạ Triêu Triêu không dám giảm tốc độ, trực tiếp lao xuống tầng dưới.
Tiếng truy đuổi phía sau cũng đột ngột biến mất. Xung quanh lần nữa trở lại yên tĩnh.
Tạ Triêu Triêu không có nhịp tim, cho nên hệ thống không thể dò được chút cảm giác sự sống nào.
[Sống, sống sót rồi sao?] Rõ ràng không làm gì cả, nhưng nó lại cảm thấy mình mệt mỏi hơn cả Tạ Triêu Triêu.
“Ừm, qua màn đầu rồi.” Tạ Triêu Triêu cười cười.
[Đi lên lầu có khi lại không có con quỷ nào nhỉ.] Hệ thống đau khổ suy đoán.
Suy nghĩ của quỷ thật kỳ lạ.
“Không biết nữa, nhưng đi lên lầu có khi lại không chạy thoát được nó đâu.” Tạ Triêu Triêu thả lỏng cơ thể một chút, tuy đây là cơ thể ngưng tụ từ âm khí, sẽ không tăng adrenaline như con người. Nhưng vừa nãy cũng tiêu hao một lượng lớn năng lượng. Đặc biệt là âm khí của mình còn bị nuốt mất một chút.
May mà con quỷ đó không đuổi quá xa. Nếu chạy thêm vài bước nữa, có lẽ cậu đã tan rã rồi.
Hệ thống nhận được câu trả lời này, đơn giản là không thể tin nổi. Nó tưởng rằng lý do Tạ Triêu Triêu chọn xuống lầu là có cơ sở đáng tin cậy nào đó.
Vậy mà chỉ cân nhắc yếu tố chạy xuống lầu nhanh hơn thôi sao.
Tuy sống sót một cách thót tim, nhưng nó cảm thấy mình cách cái chết không còn xa nữa.
"Thẩm Chiếu Tuyết cũng đến đây rồi." Tạ Triêu Triêu ngửi ngửi hơi thở xung quanh, ngữ khí vậy mà thêm một tia hưng phấn: "Xem ra ý nghĩ của hắn trùng hợp với tao."
[...] Hệ thống không nói nên lời, quả nhiên người điên thường không xuất hiện một mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương