Vào ngày Diệp Kiều khoác lên mình bộ váy cưới, thế gian đều rỉ tai nhau rằng, được gả cho Du An ắt hẳn là phúc báu mấy đời cô tu được. Bản thân Diệp Kiều cũng thấu hiểu điều đó. Dẫu sao nếu không nhờ thân thể Du An ốm yếu, cộng thêm chút tiền duyên từ bậc sinh thành thfi một cô gái như cô làm sao có diễm phúc được xem mắt người này.
Dẫu thuở ban sơ lòng cô vẫn còn đôi chút chần chừ, nhưng gia cảnh túng quẫn đã biến cuộc hôn nhân này thành chiếc phao cứu sinh tuyệt mỹ nhất. Vừa vặn hợp nhãn, Du An đem lòng mến mộ, và cô dĩ nhiên chẳng có lý do gì để chối từ. Khoan bàn đến khối tài sản kếch xù của nhà họ Du, chỉ riêng vóc dáng và dung mạo kiêu kỳ của anh đã đủ sức tỏa sáng rực rỡ, áp đảo vạn người đàn ông khác.
Trải qua mấy năm chung chăn gối, trái tim Diệp Kiều đã thực sự say đắm Du An. Thế nhưng thể trạng của anh lại tựa ngọn đèn trước gió, ngày một suy tàn. Người lớn trong nhà liên tục thúc ép chuyện nối dõi tông đường. Tuy Du An cũng có ý nghĩ đó, nhưng vẫn luôn nâng niu và dò hỏi ý nguyện của vợ. Khi biết Diệp Kiều cũng khát khao một thiên thần nhỏ, đôi uyên ương liền rục rịch chuẩn bị cho kế hoạch ươm mầm.
Tiếc thay, bệnh tật quấn thân, chuyện con cái vốn dĩ là đóa hoa chẳng thể ép nở. Cho đến tận bây giờ, bụng Diệp Kiều vẫn chưa một lần đón nhận tin vui.
Tình trạng của Du An không chỉ phủ bóng đen lên chuyện thụ thai. Nhìn bóng lưng gầy guộc của chồng, Diệp Kiều chỉ biết giấu một tiếng thở dài thườn thượt nơi đáy lòng.
Đêm tân hôn năm ấy là lần đầu tiên nụ hoa của cô được hái. Trước đêm định mệnh đó, cô tựa như tờ giấy trắng tinh khôi, chưa từng mường tượng đến nhục cảm cõi trần. Với bản tính ngoan hiền, lại lớn lên trong sự bao bọc truyền thống, sự e ấp thậm chí còn ngăn cấm cô tự tay chạm vào thầm kín của chính mình.
Và rồi, đêm ấy đã mở ra cho cô cánh cửa bước vào chốn bồng lai của khoái lạc. Cơ thể tráng kiện của anh tựa ngọn lửa thiêu rụi mọi rụt rè, dẫn dụ cô chìm đắm trong cơn mê. Qua những lời nỉ non tán thưởng từ đôi môi anh, cô mới e thẹn nhận ra, đường cong trên cơ thể mình cũng mĩ miều và kiêu sa đến nhường nào.
Nhưng giờ đây, vì sức khỏe của Du An, dù cả hai đang dốc sức cầu tự, tần suất ân ái đã vơi đi quá nửa so với thuở mặn nồng ban sơ. Sự trống vắng khiến Diệp Kiều thường xuyên lạc vào những giấc mộng xuân, nơi cô gặp lại những cuồng nhiệt ngày xưa và cả đêm tân hôn rực rỡ ấy.
Trước khi chính thức thuộc về nhau, Diệp Kiều và Du An chỉ mới hò hẹn vỏn vẹn vài lần. Sự bẽn lẽn của cô khiến những cuộc dạo chơi trôi qua êm đềm và chậm rãi, nhưng hôn sự thì đã được ấn định.
Trong đêm động phòng hoa chúc, sau khi tự tay trút bỏ quần áo, tẩy trang và tắm gội sạch sẽ, cô ngoan ngoãn ngồi trên mép giường, phập phồng chờ đợi bóng dáng chồng mình. Du An đẩy cửa bước vào, sững sờ trước dáng vẻ thẹn thùng đọng nước của vợ. Chút men rượu chuếnh choáng đêm tiệc, cộng hưởng cùng bóng hình kiều diễm đang chờ đợi mình trên chiếc giường tân hôn, ngọn lửa cội nguồn dưới thân anh lập tức bùng lên nóng hổi.