Sau Khi Chồng Mất Tôi Lên Giường Với Bạn Thân Của Chồng

Chương 2

Trước Sau

break

Anh hờ hững tháo tung chiếc nơ trên cổ áo, cất giọng trầm ấm: "Bà xã, em muốn tự cởi, hay để anh giúp em cởi bỏ lớp áo này?"

"Em..." Ý nghĩ để Du An tận tay lột trút quần áo khiến đôi gò má Diệp Kiều nháy mắt đỏ ửng như ráng chiều: "Em tự cởi được."

Du An khẽ mỉm cười mị hoặc: "Đợi anh đi tắm nhé."

Trái tim đang đập liên hồi của Diệp Kiều khẽ dịu lại. Cô vội vã trút bỏ mảnh vải mỏng manh rồi rúc sâu vào tấm chăn ấm áp. Lát sau, Du An bước ra từ phòng tắm, hông chỉ quấn hờ chiếc khăn bông trắng muốt. Ánh mắt anh lướt qua thân ảnh nhỏ bé đang cuộn tròn kín kẽ, tâm trí bất giác vẽ nên cảnh sắc kiều diễm ẩn giấu dưới lớp chăn kia. Anh cất từng bước chậm rãi tiến về phía giường.

Tiếng bước chân trầm đục của Du An gõ nhịp vào không gian khiến sự căng thẳng trong cô dâng trào tột độ. Nói cho cùng, cô và anh nào đã thấu hiểu nhau sâu sắc, chỉ qua lại vài bận, vậy mà đêm nay, họ sẽ phải trải qua chuyện hoan ái trần trụi nhất...

Du An vừa ngả lưng lên nệm êm, bàn tay đã dứt khoát tung tấm chăn đang vây lấy cô.

"A!" Diệp Kiều giật thót, e thẹn vòng tay ôm chặt lấy thân hình trần trụi, vội vã che chở đôi gò bồng đảo và khép chặt đôi chân thon dài.

Ánh mắt Du An dán chặt lên đường cong tuyệt mĩ của vợ, thong thả thưởng thức. Dẫu cô đã cố tình dùng tay che chắn, nhưng sức ép vô tình lại đẩy hai bầu ngực trắng ngần vươn lên nảy nở, căng mọng đến mức làm lóa mắt người nhìn. Chính anh cũng không ngờ diễm phúc của mình lại sâu đậm đến thế.

"Anh... Anh định làm gì?" Khuôn mặt Diệp Kiều đã nóng bừng như lửa đốt.

Du An nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn, dịu dàng gỡ vòng tay cô ra: "Chúng ta đã là vợ chồng, em còn thẹn thùng đến thế sao?" Đôi mắt anh như bị thôi miên bởi hai khối tuyết trắng ngần, to tròn và no đủ. Khi cánh tay cô bị tách ra, vùng da thịt no mọng ấy khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập, gợi cảm đến chết người.

du͙© vọиɠ trong anh bắt đầu sục sôi mãnh liệt. Bàn tay to lớn trượt dọc theo bắp đùi thon thả, kiên định tách mở đôi chân ngọc ngà của vợ. Cấm địa mỏng manh và mềm mại nhất của người phụ nữ phút chốc phơi bày trọn vẹn dưới đáy mắt anh.

"Một nụ hoa phấn hồng tuyệt mỹ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta khao khát..."

"Không, đừng như thế..." Đầu óc Diệp Kiều trở nên trống rỗng vì ngượng ngùng, giây tiếp theo, da mặt cô tưởng chừng như có thể bốc cháy.

Bởi lẽ, những ngón tay hư hỏng của Du An đã chạm đến nơi sâu thẳm, tư mật nhất. Sự hiện diện của những đầu ngón tay thô ráp xẹt qua mang theo dòng điện tê dại. Anh chậm rãi vén hai cánh hoa mềm ướt, men theo khe hẹp rỉ mật, mơn trớn phác họa lại dáng hình nụ hồng kiêu sa.

Bàn tay nóng rực của Du An không ngừng vuốt ve, thắp lửa trên từng tấc da thịt khiến cơ thể Diệp Kiều cũng dần tan chảy. Anh đổ gục lên người cô, nuốt trọn lấy đôi môi anh đào. Hơi thở vương vấn chút men say của rượu, không hề nồng gắt mà hòa quyện hoàn hảo với hương mộc nhĩ trên cơ thể người đàn ông, khiến Diệp Kiều cảm thấy chính mình cũng đang chìm vào cơn say lãng mạn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương