Sau Khi Ly Hôn Nhà Mẹ Quyền Thế Đoán Tôi Về

Chương 14: Bắt Buộc Phải Có Giấy Đồng Ý Của Mẹ Đứa Bé

Trước Sau

break
Nhắc đến chuyện này, Tống Hương cũng giật mình tỉnh táo hẳn ra, vội vàng nói: “Chị Nghệ Hàm, một tháng nữa đạo diễn Trương muốn quay một chương trình thực tế, hiện tại đang tuyển người, chị thấy thế nào ạ?”
“Show gì vậy?” Lục Nghệ Hàm gặng hỏi.
“Là một show thực tế về tình cảm gia đình, tên là “Chuyện Nhà Tôi Và Người Thân”. Mỗi một ngôi sao tham gia chương trình đều có thể dẫn theo một người thân của mình, có thể là ba, mẹ, em trai, em gái, anh trai, chị gái, hoặc là người thân khác đều được.” Tống Hương giải thích.
Tống Hương vừa nói vừa vội nói thêm: “Chị Nghệ Hàm, bác trai bác gái cưng chiều chị như vậy, chị có thể dẫn họ cùng đi mà, vừa khéo có thể lăng xê hình tượng thiên kim đoàn sủng, hiện giờ hình tượng này đang rất hút fan. Hơn nữa chị vừa mới sinh con xong, lúc này đi đóng phim tình cảm không tiện lắm, đi quay show tình thân thì vô cùng thích hợp.”
“Được, vậy em giúp chị nhận lời đi!” Lục Nghệ Hàm nghĩ ngợi một lát liền sảng khoái đồng ý.
Tống Hương vội gật đầu: “Vâng ạ.”
“Đúng rồi...” Tống Hương bỗng ngẩng đầu lên, nói tiếp: “Chị Nghệ Hàm, công ty bảo em nhắc nhở chị một chuyện.”
“Công ty nói, chuyện giữa chị và Lệ tổng thì tốt nhất vẫn là bảo Lệ tổng mau chóng ly hôn, hai người nhanh chóng kết hôn thì hơn. Chỉ khi chị thật sự gả cho Lệ tổng rồi, sau này lỡ bị phanh phui ra ngoài mới không xảy ra rắc rối.” Tống Hương nhắc nhở.
Nụ cười trên mặt Lục Nghệ Hàm sượng đơ lại, sau đó mất kiên nhẫn nói: “Được rồi được rồi, chuyện của chị thì tự chị biết xử lý, không cần công ty phải bận tâm đâu, em mau đi làm việc đi!”
Tống Hương vội vàng gật đầu: “Vâng ạ.”
Ba sắp tới nên bắt buộc phải có chỗ ở, vì thế mấy ngày tiếp theo, Lục An Hòa và mẹ đều bận rộn chọn nhà.
Nhà họ Tống không thiếu tiền, cho nên cũng không muốn để bản thân phải chịu thiệt thòi. Khu nhà tốt nhất Tỉnh Ma nằm ngay tại khu vực này của họ, quan trọng nhất là Lý Tang và Tống Kính An đều cảm thấy họ tới đây là vì con gái, vậy thì mua nhà đương nhiên càng ở gần con gái càng tốt.
Cuối cùng, họ nhắm trúng căn biệt thự ngay sát vách nơi Lục An Hòa đang ở, tức là nhà hàng xóm bên cạnh.
Nhà hàng xóm có chịu bán không?
Tiền không đủ thì người ta chắc chắn không bán!
Nhưng chỉ cần tiền đưa ra đủ nhiều để hàng xóm dọn nhà sang chỗ khác, nhượng lại căn nhà cho họ thì vấn đề cũng chẳng có gì to tát.
Sau khi đưa ra quyết định, ngay chiều hôm đó Lý Tang đã sang gõ cửa nhà hàng xóm, rồi bàn bạc với chủ nhà bên cạnh về chuyện mua lại căn biệt thự.
Lục An Hòa vốn dĩ còn lo lắng hàng xóm không chịu bán, nào ngờ chỉ vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ sau, mẹ đã trở về.
“Mẹ ơi, thế nào rồi ạ?” Trong phòng, Lục An Hòa vừa hồi hộp vừa mong đợi hỏi.
Lý Tang mặt mày rạng rỡ, đắc ý bảo: “Tất nhiên là thành công rồi, mẹ con đã ra tay thì làm gì có chuyện không xong!”
Lục An Hòa mím môi, không kìm nén được niềm vui sướиɠ, mẹ đỉnh quá!
Tuy nhiên hàng xóm thu dọn đồ đạc cũng cần vài ngày, họ cũng không phải người vô lý nên vẫn chừa lại thời gian cho hàng xóm chuyển nhà.
Trong thời gian chờ đợi, kỳ ở cữ của Lục An Hòa cũng sắp kết thúc.
Tiệc đầy tháng của hai bé yêu đã cận kề, không chỉ nhà họ Lệ muốn tổ chức tiệc đầy tháng cho các bé, mà nhà họ Tống cũng vậy!
Đây là bảo bối nhỏ của nhà họ, là cục cưng đáng yêu đã nhập vào hộ khẩu nhà họ Tống rồi, mở tiệc chúc mừng đương nhiên cũng phải tổ chức ở nhà họ!
Nhưng bữa tiệc này phải làm thế nào?
Tổ chức ở đâu?
Mời những ai?
Tất cả đều là vấn đề nan giải!
Chuyện ly hôn giữa Lục An Hòa và Lệ Thành Phi vẫn chưa được giải quyết dứt điểm, làm lớn thì không được, nếu không quan hệ giữa Lục An Hòa và nhà họ Tống chắc chắn sẽ bị bại lộ. Đến lúc đó e rằng nhà họ Lệ lại càng không chịu để Lệ Thành Phi ly hôn với Lục An Hòa, nhà họ Lệ sẽ bám riết lấy con gái bảo bối của họ mất!
Nếu tiết chế một chút, làm đơn giản thôi, thì lại phải tổ chức ra sao?
Nhưng trong lúc họ đang lo lắng việc tổ chức tiệc đầy tháng cho con thế nào thì nhà họ Lệ cũng sốt ruột không kém.
Lệ Thành Phi trước đó đã tìm người nhờ vả, cứ ngỡ giải quyết chuyện hộ khẩu và tên họ của bọn trẻ dễ như trở bàn tay, nào ngờ chỉ mới qua hai ngày, bạn bè đã truyền tin tức tới, nói rằng bên trên bắt đầu siết chặt thanh tra, hiện tại mọi thứ đều phải làm theo đúng pháp luật, không thể lách một chút khe hở nào!
Lệ Thành Phi muốn đổi hộ khẩu và tên họ cho con thì bắt buộc phải cùng vợ đưa đứa trẻ đến đồn cảnh sát, do cả cha lẫn mẹ của đứa bé cùng ký tên đồng ý, đi theo quy trình chính quy thì mới hoàn tất được những thủ tục này.
Trong phòng, Lệ Thành Phi đặt một tờ đơn đồng ý đổi tên cho con trước mặt Lục An Hòa, ra lệnh: “Lục An Hòa, ký tên đi!”
Lục An Hòa ôm con, bất động.
Lệ Thành Phi bỗng nổi cơn thịnh nộ, anh ta quay ngoắt người lại, đá văng chiếc ghế đẩu, chiếc ghế bay thẳng vào tường tạo nên một tiếng va chạm chói tai.
Ngay cả Lý Tang cũng giật mình, nheo mắt lạnh lùng nhìn Lệ Thành Phi.
“Lục An Hòa, cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, đừng ép tôi phải dùng biện pháp khác đối phó với cô!” Giây tiếp theo, Lệ Thành Phi thẹn quá hóa giận gầm rống lên.
“Hai đứa trẻ này là con của tôi, chúng theo họ tôi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cô lấy tư cách gì đổi họ tên của chúng?”
“Con của hai chúng ta, dựa vào cái gì mà không mang họ tôi?”
“Cô cho chúng mang họ Tống? Ha... Cái thằng họ Tống kia rốt cuộc là ai? Cô lén lút tìm nhân tình mới từ bao giờ thế?”
Lệ Thành Phi không thể nhẫn nhịn được nữa, lớn tiếng mắng xối xả.
Lệ Thành Phi quá kích động đến mức nói năng cũng lắp bắp, anh ta tức tối gào lên: “Lục An Hòa, tôi nói cho cô biết, hai đứa trẻ này một khi đã là giống của tôi thì cả đời này chỉ có thể theo họ tôi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ đổi lại tên họ và hộ khẩu của bọn chúng!!!”
Dứt lời, tròng mắt Lệ Thành Phi đã đỏ ngầu, anh ta trừng mắt nhìn Lục An Hòa một cái đầy hung hãn, rồi quay ngoắt người rảo bước rời đi.
Lại bốn ngày nữa trôi qua, bọn trẻ cuối cùng cũng tròn một tháng tuổi.
Tiệc đầy tháng mà nhà họ Lệ chuẩn bị chu đáo cho các bé bỗng nhiên bị hủy bỏ. Bên ngoài thì thông báo là do sức khỏe của đứa trẻ không tốt, thầy phong thủy bảo không nên làm tiệc đầy tháng, nhưng người bên trong nhà họ đều biết rõ nguyên nhân là vì hộ khẩu của bọn trẻ không nằm trên sổ hộ khẩu nhà họ Lệ, hai đứa bé này cũng không mang họ Lệ.
Sau khi con tròn tháng, Lục An Hòa cũng hết cữ.
Ông cụ Lệ và bà cụ Lệ cũng chuyển đi rồi. Sức khỏe của bà nội dù sao cũng không tốt, Lệ Thành Phi lo lắng hai người tiếp tục ở lại đây sẽ tức giận mà sinh bệnh, nên đã ép họ dọn ra ngoài.
Căn biệt thự to lớn thênh thang bỗng chốc chỉ còn lại mỗi Lục An Hòa.
Nhưng họ đi rồi, cũng vừa khéo tạo điều kiện thuận lợi cho nhà họ Tống tổ chức tiệc đầy tháng cho các bé.
Người thân nhà họ Tống đột nhiên đều tề tựu đông đủ tại căn biệt thự bên cạnh: ba, mẹ, ba người anh trai, cùng với cậu mợ, dì dượng, anh chị em họ, cô chú và cả chú út nữa.
Những người thân thiết ruột thịt nhất của nhà họ Tống đều đã vội vã có mặt, mỗi người đều chuẩn bị sẵn ba phong bao lì xì thật dày, nhét chặt vào tay Lục An Hòa và các con.
Lục An Hòa từ chối không được, cuối cùng đành phải đỏ mặt nhận lấy phong bao lì xì của mọi người.
Bữa tiệc này không chỉ tổ chức cho các bảo bối, mà còn dành riêng cho cô. Bởi vì cô bị thất lạc gia đình hơn hai mươi năm, bỗng nhiên tìm lại được, ai nấy đều vô cùng nhớ thương cô, cho nên mọi người cũng muốn nhân dịp đầy tháng của các bé mà đặc biệt chạy đến để gặp mặt cô.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương