Hết thời gian ở cữ, Lục An Hòa cũng có thể ra ngoài hoạt động.
Tống Bắc hào hứng kéo Lục An Hòa lại, hỏi cô có muốn cùng anh tham gia một chương trình giải trí không.
Đề nghị này lập tức nhận được cái lườm cháy máy từ ba mẹ.
Tống Kính An cảnh cáo con trai: “Tống Bắc! Không được dẫn em gái con học mấy thứ linh tinh vớ vẩn!”
Lý Tang cũng không đồng tình: “Đúng thế, Tiếu Tiếu mới vừa ra cữ, cơ thể còn phải nghỉ ngơi cho tốt. Con đừng có dẫn con bé đi lăn lộn lung tung, lỡ làm em gái mệt, mẹ đánh con đấy!”
Tống Bắc lập tức cuống lên: “Sao lại là linh tinh vớ vẩn ạ? Giới giải trí cũng đâu phải toàn thứ dơ bẩn đâu chứ? Kẻ đục thì tự đục, người trong sạch thì vẫn trong sạch, ba mẹ cứ mang kính màu nhìn giới giải trí thôi!”
Bật lại ba xong, Tống Bắc lại nhìn sang mẹ, sốt sắng nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con chỉ có mỗi một đứa em gái này, chắc chắn con sẽ yêu thương em ấy. Chương trình bọn con tham gia tên là “Chuyện Nhà Tôi Và Người Thân”, chủ yếu nói về tình cảm gia đình. Con làm anh, chắc chắn sẽ chăm sóc em gái, tuyệt đối không để em ấy bị mệt đâu!”
“Hơn nữa, con nghe nói Lục Nghệ Hàm cũng tham gia chương trình này. Con ả trà xanh đó ức hiếp em gái như vậy, ba mẹ không muốn dẫn em ấy đi vả mặt trả thù sao?” Tống Bắc hùng hồn nói.
“Mặc kệ ba mẹ có muốn hay không, tóm lại là con muốn. Con nhìn con ả đó là thấy lộn ruột, xấu ma chê quỷ hờn mà cũng dám tự xưng là Ảnh hậu? He he, chỉ cần em gái xuất hiện, con xem đám khán giả đó mù mắt rồi mới thấy Lục Nghệ Hàm đẹp!” Tống Bắc lớn tiếng.
Lý Tang nhíu mày: “Lục Nghệ Hàm cũng tham gia sao?”
Tống Bắc: “...”
“Con đi.” Ngay giây tiếp theo, Lục An Hòa chủ động lên tiếng.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Lục An Hòa.
Lục An Hòa trầm mặc một lát, cuối cùng giải thích: “Ba, mẹ, thật ra... tám năm trước, con cũng từng muốn thi vào học viện điện ảnh. Con muốn bước chân vào giới giải trí, muốn nổi tiếng, muốn làm minh tinh.”
“Ba mẹ nuôi sau khi nhận nuôi con không lâu thì có con ruột. Kể từ khi Lục Nghệ Hàm ra đời, ba mẹ nuôi không bao giờ chăm sóc con như con gái ruột nữa. Ở cái nhà đó, con giống như một người ngoài không nên tồn tại. Lục Nghệ Hàm luôn bắt nạt con, ba mẹ nuôi lần nào cũng bắt con phải nhường nhịn cô ta. Nếu con không nhường, họ sẽ phạt con. Cho nên từ nhỏ, con đã rất muốn tìm lại ba mẹ ruột của mình.”
“Lúc đó, con đặc biệt muốn làm minh tinh, bởi vì minh tinh rất tỏa sáng, người dân cả nước đều có thể nhìn thấy. Nếu ba mẹ con còn sống, con làm minh tinh, biết đâu ba mẹ sẽ nhìn thấy con. Ba mẹ thấy con rồi, biết đâu sẽ nhận ra con, sau đó đến tìm con.”
“Năm mười tám tuổi thi đại học, con đạt 699 điểm. Vốn dĩ con muốn thi vào Nam Ảnh, nhưng chuyện này bị Lục Nghệ Hàm biết được. Cô ta đã cưỡng ép sửa nguyện vọng thi đại học của con, không cho con đăng ký vào trường tốt, cuối cùng...”
Lục An Hòa nói đến đây, hốc mắt chợt ươn ướt. Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để nói: “Họ đã điền nguyện vọng của con vào một ngôi trường hạng ba rất hẻo lánh, cuối cùng con đành phải học ở một trường đại học rất tệ.”
Lý Tang khóc rồi.
Hốc mắt Tống Kính An cũng đỏ hoe.
Còn có anh cả Tống Luật, anh hai Tống Tịch, thậm chí bao gồm cả anh ba Tống Bắc, các anh cũng tức giận đến phát điên.
Em gái của họ, trong lúc họ không hay biết, lại bị người ta ức hiếp đến mức này!
Nhà họ Lục khinh người quá đáng!
Lục Nghệ Hàm khinh người quá đáng!
“Tiếu Tiếu, nếu em vẫn muốn đi học, anh cả có thể giúp em sắp xếp. Bây giờ giáo dục cho người trưởng thành cũng rất nhiều, em cứ học hành chăm chỉ, vẫn có thể vào được trường đại học tốt!” Tống Luật vội vàng lên tiếng, anh ủng hộ em gái.
“Đúng vậy, còn có thể thi thạc sĩ, tiến sĩ. Chỉ cần em muốn, con đường sẽ không bao giờ bị bịt kín!” Tống Tịch cũng hùa theo. Anh tin rằng chặng đường tương lai của em gái còn rất dài, chỉ cần nỗ lực thì vẫn còn vô vàn khả năng.
Tống Bắc nghe anh cả và anh hai phát biểu mà thấy rùng mình. Anh ghét nhất là học hành, vất vả lắm mới vượt qua được những năm tháng cắp sách đến trường, tốt nghiệp rồi mà còn phải quay lại học tiếp sao? Anh cả và anh hai e là ác quỷ rồi? Đáng sợ quá!
“Anh cả, anh hai, anh ba, ba, mẹ, mọi người không cần lo lắng cho con đâu. Việc học của con không bị chậm trễ. Mặc dù họ đã sửa nguyện vọng đại học của con, nhưng hồi đại học, con cũng học hành rất chăm chỉ. Sau khi tốt nghiệp đại học, con đã thi đỗ nghiên cứu sinh của Thanh Bắc.”
“Lúc đó nhà họ Lục ép con gả cho Lệ Thành Phi, con gả qua đó, nhà họ Lục vừa hay cũng không quản con nhiều như vậy nữa, con liền có thể tiếp tục đi học. Chuyện này bà nội... bà nội của Lệ Thành Phi cũng biết.”
“Bà nội rất thích những cô gái có học vấn cao, cho nên so với Lục Nghệ Hàm, ông nội và bà nội thích con hơn.” Lục An Hòa nghiêm túc giải thích với mọi người.
Tống Bắc kinh ngạc đến ngây người, miệng há chữ O, khó tin nhìn em gái mình.
Mẹ kiếp!
Đây là em gái anh sao?
Tống Bắc nhìn em gái, rồi lại quay sang nhìn anh cả, cuối cùng nhìn anh hai, và chốt hạ là nhìn ba mẹ mình, ánh mắt mang theo chút oán hận!
“Ba, mẹ, hồi xưa lúc sinh con ra, có phải ba mẹ thiên vị không?”
“Tại sao anh cả, anh hai và em út đều thông minh như vậy, thành tích của họ đều tốt như vậy, chỉ có mỗi con là học tra?”
Tống Bắc oán hờn nói.
Ngoại trừ Tống Bắc, cả nhà đều bật cười. Họ vui mừng vì số phận của Tiếu Tiếu tuy lận đận, nhưng may mắn là bản thân con bé đủ thông minh, cũng đủ nỗ lực. Cho dù gặp phải gia đình tồi tệ như vậy, con bé vẫn dựa vào sự cố gắng của chính mình, từng bước đi lên đỉnh cao cuộc đời.
“Con còn không biết xấu hổ mà nói à? Anh cả anh hai con thì thôi đi, điều kiện của Tiếu Tiếu vất vả như vậy mà con bé còn không từ bỏ việc học. Còn cái đồ học tra nhà con, từ nhỏ đã nghịch ngợm phá phách, món nào cũng không trượt? Bây giờ mất mặt trước em gái rồi chứ gì? Đáng đời!” Lý Tang nhìn cậu con trai út, cười mắng.
“Đúng thế, con tự làm tự chịu thôi!” Tống Kính An cũng hùa theo.
Tống Bắc: “...”
Mọi người trầm mặc một lát, cuối cùng Lý Tang hỏi: “Tiếu Tiếu, giới giải trí không giống những nơi khác, con có biết miệng lưỡi người đời đáng sợ thế nào không? Lục Nghệ Hàm dù nói thế nào thì cô ta cũng đã lăn lộn trong showbiz nhiều năm rồi. Bây giờ cô ta là Ảnh hậu, còn có rất nhiều fan. Nếu con lên chương trình, đối đầu với cô ta, biết đâu sẽ có rất nhiều fan của cô ta chửi mắng con, con...”
“Sợ cô ta làm gì? Mẹ, cô ta là Ảnh hậu, con trai mẹ còn là Ảnh đế cơ mà! Con sẽ bảo vệ em gái, fan của cô ta dám chửi em gái một câu, fan của con đảm bảo sẽ chửi lại cô ta mười câu!” Tống Bắc lập tức lớn tiếng nói.
Lý Tang lườm Tống Bắc một cái, cạn lời: “Thế mà giống nhau được à? Con là con trai, da mặt dày ruột để ngoài da. Tiếu Tiếu nhà chúng ta là con gái, tâm hồn con gái vốn dĩ nhạy cảm hơn. Lỡ như bị đám người đó chửi mắng nhiều quá, ảnh hưởng đến tâm lý thì làm sao?”
Tống Bắc: “???” Đây có còn là mẹ ruột không vậy?
Lý Tang suy nghĩ một chút, lại nhìn Lục An Hòa nói: “Hơn nữa thân phận của Tiếu Tiếu cũng là một vấn đề. Tiếu Tiếu bây giờ vẫn chưa lấy được giấy ly hôn, chuyện con bé là bảo bối của nhà họ Tống chúng ta tạm thời chưa thể bại lộ.”