Sau Khi Ly Hôn Nhà Mẹ Quyền Thế Đoán Tôi Về

Chương 7: Lệ Thành Phi Bị Ép Phải Xin Lỗi

Trước Sau

break
Cúp điện thoại, đầu óc Lục An Hòa ong ong một hồi, có chút không kịp phản ứng. Ông bà nội... đã biết rồi sao?
Hơn nữa bà nội còn phát bệnh?
Cô bỗng cảm thấy lo lắng cho hai người.
Kể từ khi gả cho Lệ Thành Phi, ông bà nội của anh là những người đối xử tốt với cô nhất, cũng là những người thân thực sự xem cô như cháu dâu, như người nhà!
Những lần gặp mặt trước đây, ông bà đều rất chăm sóc, quan tâm đến cô.
Những chuyện đã qua, họ vẫn luôn giấu không nói cho ông bà biết, bởi vì sức khỏe bà nội vốn yếu, sợ bà bị kích động mà xảy ra chuyện.
Không ngờ bây giờ ông bà vẫn biết được.
Mong sao hai người họ không có chuyện gì.
“Tiếu Tiếu, sao thế con?” Thấy tâm trạng con gái không ổn, Lý Tang cẩn thận hỏi han.
Lục An Hòa do dự một chút rồi kể chuyện ông bà nội sắp đến cho Lý Tang nghe.
Lý Tang nghe xong liền nhíu mày: “Sáng nay Lệ Thành Phi vội vàng bỏ đi như thế, chẳng lẽ là vì bà cụ đột nhiên phát bệnh?”
Nhưng cũng chỉ một giây sau, Lý Tang đã bực bội nói: “Kệ xác nó là lý do gì! Tiếu Tiếu à, cái loại tra nam như Lệ Thành Phi tuyệt đối không thể giữ lại. Tối nay ông bà nó có đến thì con cũng đừng để bị lung lay, hôn nhân này nên bỏ thì vẫn phải bỏ. Sau này con còn cả một đời tươi đẹp phía trước, tuyệt đối đừng để tên tra nam đó kéo chân!”
Lục An Hòa nhìn mẹ, cảm thấy có mẹ bên cạnh thật tốt biết bao. Cô thật sự vô cùng hạnh phúc, cuối cùng cô cũng tìm lại được mẹ rồi!
Buổi tối, ông bà nội của Lệ Thành Phi quả nhiên đã tới, đi cùng hai người còn có cả Lệ Thành Phi.
Vừa bước vào phòng, ông bà đã nhìn về phía cô, thấy cô vẫn mặc đồ ở cữ tựa vào đầu giường, trong lòng còn bế đứa nhỏ, hai người già vừa mừng rỡ lại vừa xót xa.
“Thành Phi, mau lại đây xin lỗi vợ cháu mau!” Vừa bước đến trước giường, bà nội lập tức quay đầu, trừng mắt mắng đứa cháu trai xối xả.
Lục An Hòa ngạc nhiên, bà nội đây là... bảo Lệ Thành Phi tới xin lỗi cô ư?
Lệ Thành Phi nhìn Lục An Hòa.
Lục An Hòa cũng nhìn Lệ Thành Phi.
Lát sau, Lệ Thành Phi mở miệng: “Xin lỗi.”
Bà nội bỗng giơ chiếc gậy chống lên, vụt một gậy thẳng vào bắp chân Lệ Thành Phi: “Cúi đầu xuống!”
Xin lỗi kiểu gì mà lại nghểnh cổ lên nói trống không như thế?
Phải cúi đầu nhận sai thì mới có thành ý!
Lệ Thành Phi bị đánh liền vô cùng chấn động, anh nhìn về phía bà nội.
Bà nội giơ gậy lên mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Lớn rồi thì bà không được đánh mày nữa chắc?”
“Mau xin lỗi vợ mày mau!” Bà nội lại thúc giục, lạnh giọng nhắc nhở: “Phải có thành ý vào!”
Trong lòng Lệ Thành Phi không phục, nhưng lại chẳng dám không nghe theo. Anh nhìn Lục An Hòa, đành phải cúi đầu nhận lỗi: “Lục An Hòa, tôi xin lỗi!”
Sau khi Lệ Thành Phi xin lỗi xong, bà nội mới hừ hừ hai tiếng, có chút hài lòng hơn.
Ông nội rõ ràng cũng rất thích trẻ con, trong chốc lát này, ông đã lén ngắm chắt trai và chắt gái rồi.
Bà nội cũng bước lại gần, nhìn Lục An Hòa rồi lại ngắm hai đứa nhỏ, thật sự càng ngắm càng ưng ý, chắt trai và chắt gái yêu quý của bà ơi
“ŧıểυ Hòa, cháu đừng sợ nó, cuộc hôn nhân này không đời nào bỏ được đâu, chừng nào bà già này còn sống một ngày thì nó đừng hòng ly hôn với cháu!”
“Cháu đấy, hồi nó thành người thực vật đã gả cho nó, ngày ngày chăm sóc hầu hạ, từng chút một kéo nó từ cửa tử trở về. Cháu chính là ân nhân cứu mạng của nó! Nó mà dám lấy oán báo ơn, bà già này dù có liều cái mạng già này cũng phải đánh chết nó. Cháu trai của bà không thể là kẻ vong ân bội nghĩa được, nếu không dưới suối vàng bà cũng chẳng nhắm mắt xuôi tay.”
Bà nội ngồi xuống mép giường, chân thành nói từng lời, ra sức an ủi Lục An Hòa.
Bà nội vẫn giống hệt trước kia, một lòng bảo bọc Lục An Hòa, thế nhưng ở bên cạnh, Lý Tang nghe vậy thì sốt ruột không thôi, cuộc hôn nhân này không bỏ sao mà được?
Con gái ngoan của bà đường đời sau này còn dài lắm, không thể bị cái thứ rác rưởi Lệ Thành Phi này kéo tụt lại được!
“Bà cụ à, bà nói thế là không đúng rồi. Theo tôi thấy thì ŧıểυ Hòa và Lệ Thành Phi đều còn trẻ, nếu đã không còn tình cảm với nhau thì tốt nhất đừng gượng ép ở bên nhau làm gì, kẻo sau này cả hai đều chẳng dễ chịu, bà nói có đúng không?” Lý Tang lên tiếng.
Bà cụ nghe vậy khựng lại, ngước mắt nhìn Lý Tang.
Lục An Hòa giật mình phản ứng lại, vội vàng giới thiệu: “Bà nội, m... dì Lý là bạn của cháu.”
“Dì... Lý, đây là bà nội của Lệ Thành Phi.” Lục An Hòa quay sang mẹ cũng giới thiệu một câu.
Giây phút này, hai mẹ con đều ngầm hiểu ý nhau mà che giấu mối quan hệ ruột thịt thực sự, không muốn thân phận thật bị người nhà họ Lệ phát hiện.
“B... Bạn bè sao?” Bà cụ ấp úng, tỏ vẻ khó hiểu: “ŧıểυ Hòa, tuổi tác hai người chênh lệch nhiều thế này, sao lại là bạn bè được?”
“Tôi lớn tuổi một chút thì không được làm bạn với ŧıểυ Hòa à? Tôi có tám mươi tuổi thì vẫn kết bạn tốt với đứa bé sáu tuổi được đấy thôi!” Lý Tang vốn dĩ đã ngứa mắt người nhà họ Lệ, bà cụ này lại còn dám chất vấn mối quan hệ giữa bà và con gái ngoan, bà càng thêm bực bội liền lập tức phản bác.
“Ừm, cái đó gọi là bạn vong niên!” Bên cạnh, ông nội của Lệ Thành Phi bỗng chen thêm một câu.
“Bà cụ à, tôi nói thật cái thằng cháu trai nhà bà cũng chẳng ra cái thể thống gì. Con bé Tiếu... ŧıểυ Hòa nhà tôi đối đãi với nó hết lòng hết dạ, rốt cuộc nó đối xử với ŧıểυ Hòa nhà chúng tôi thế nào?”
“Cái thứ như thế, bà thực sự nghĩ thằng cháu quý hóa của bà xứng với ŧıểυ Hòa nhà chúng tôi à?”
“Chúng nó đã muốn ly hôn thì theo tôi cứ ly hôn cho sớm đi, ŧıểυ Hòa sau này còn cả thanh xuân tươi đẹp, dựa vào đâu mà một cô gái tốt như vậy phải chôn vùi cả đời bên cái đống rác rưởi ấy chứ?”
Lý Tang tiếp tục móc mỉa mắng xối xả. Nghĩ đến lúc nãy ở Cục Dân chính, suýt chút nữa là ký xong xuôi rồi, thế mà Lệ Thành Phi nhận một cuộc điện thoại là biến mất tăm mất tích, để mặc con gái ngoan của bà trơ trọi ở đó khiến lịch hẹn ly hôn tốt đẹp cũng không làm xong, bà lại sôi máu!
Bà cụ đã ngoài bảy mươi tuổi, chưa từng bị ai chỉ thẳng mặt mắng chửi thế này bao giờ, đặc biệt là những lời người này nói lại chẳng sai chút nào, khiến bà không thể phản bác nổi nửa lời. Tim bà cụ lập tức đập nhanh, sắc mặt trắng bệch, thở không ra hơi, cảm giác trước mắt tối sầm lại, chực ngất đi!
Lục An Hòa cũng thót tim, theo phản xạ lao xuống giường định chạy lại đỡ bà nội.
Lệ Thành Phi và ông nội đã nhanh tay đỡ lấy bà cụ trước một bước. Ông nội thuần thục lấy từ túi áo bà ra một lọ thuốc, mở nắp trút ra một viên rồi đút cho bà uống.
Lát sau, sắc mặt bà cụ mới dần lấy lại chút hồng hào, trông cuối cùng cũng bớt nguy hiểm hơn.
Lệ Thành Phi sầm mặt, quay phắt lại nhìn Lục An Hòa, lớn tiếng quát: “Lục An Hòa, cô quậy đủ chưa hả?”
“Nếu cô muốn ly hôn, bây giờ chúng ta đi ly hôn ngay lập tức!” Lệ Thành Phi lớn tiếng mắng.
Bà cụ đột nhiên giơ chiếc gậy chống lên, giáng mạnh một gậy vào người Lệ Thành Phi, rồi đến cái thứ hai, thứ ba, hệt như người lớn đánh trẻ con, cầm gậy đuổi theo Lệ Thành Phi mà nện!
Bà nội sức khỏe không tốt, Lệ Thành Phi căn bản không dám đánh trả, chỉ có thể để bà đuổi đánh đến mức chẳng còn chút thể diện nào, chạy quanh phòng tán loạn, mặt mũi mất sạch. Anh vừa chật vật vừa bẽ bàng, trong lòng lại ngập tràn tức giận, tất cả đều do người phụ nữ Lục An Hòa này giở chứng mà ra!
Chuyện ly hôn có phải do cô ta cố tình nói cho bà nội biết không, để rồi đúng lúc ký tên ở Cục Dân chính thì bà nội đột nhiên xảy ra chuyện...
Lệ Thành Phi càng nghĩ càng tức, càng cảm thấy tất cả những chuyện này đều do một tay Lục An Hòa tính toán. Chắc chắn là trò lạt mềm buộc chặt của người phụ nữ này, một mặt làm ầm lên đòi ly hôn với anh, mặt khác lại đem chuyện mách với bà nội để bà nội ra mặt chống lưng cho cô ta!
Hừ.
Người phụ nữ này so với trước đây lại càng đáng ghét hơn gấp bội!
break
Trước Sau

Báo lỗi chương