Sau Khi Ly Hôn Nhà Mẹ Quyền Thế Đoán Tôi Về

Chương 8: Thân Phận Của Cô Không Thể Bại Lộ

Trước Sau

break
“Tao cho mày ăn nói hàm hồ này! Cái thứ khốn nạn! Cuộc hôn nhân này chỉ khi ŧıểυ Hòa muốn bỏ thì mới được bỏ! Mày có cái tư cách quái gì mà đòi đề nghị ly hôn với ŧıểυ Hòa!”
Bà nội vừa đánh vừa mắng, vô cùng dữ dội.
Dù sao bà cụ tuổi tác cũng đã cao, đuổi đánh Lệ Thành Phi mấy cái liền mệt thở không ra hơi.
“Thành Phi, mau xin lỗi ŧıểυ Hòa đi, đừng để bà nội cháu phải nhọc lòng vì hai đứa nữa!” Ông nội cuối cùng cũng lên tiếng, nghiêm giọng ra lệnh.
Ông cụ tuy đã lớn tuổi nhưng khi cất lời, khí tràng vẫn vô cùng áp đảo.
Lệ Thành Phi lại cứng đờ người, anh nhìn về phía ông nội.
Ông nội lạnh mặt, không hài lòng nói: “Cháu đã là người trưởng thành rồi, làm việc thế nào chẳng lẽ còn cần ông nội dạy lại một lần nữa sao?”
“Khụ...” Tiếng ho khan đột nhiên vang lên trong phòng.
Mọi người đều giật bắn mình, căng thẳng nhìn sang bà nội. Lệ Thành Phi càng vội vàng bước lên đỡ lấy bà.
Bà nội ho vài tiếng rồi đưa mắt nhìn Lục An Hòa cùng mấy đứa nhỏ, giọng bà khàn đặc: “ŧıểυ Hòa, những chuyện này là lỗi của Thành Phi, nhưng mà... cháu xem con cũng đã chào đời rồi, có thể nể mặt hai đứa nhỏ mà tha thứ cho Thành Phi lần này được không cháu?”
“Hai đứa mà ly hôn thì sau này con cái sẽ chẳng có một mái ấm trọn vẹn đâu.”
“Thằng ranh này sau này còn dám phụ bạc cháu, cháu cứ nói với bà, bà sẽ dạy dỗ nó cho cháu!” Giọng nói già nua mang theo sự khẩn cầu nhàn nhạt, bà khuyên can Lục An Hòa.
Lý Tang tức đến muốn nổ tung, cái bà già này lại dám dùng khổ nhục kế với con gái bà!
Người già bệnh tật đầy mình, chẳng biết còn sống được mấy ngày nữa, Tiếu Tiếu bây giờ mà không đồng ý, ngộ nhỡ khiến bà già này tức giận xảy ra chuyện gì, sau này truyền ra ngoài chẳng phải người ta sẽ bảo Tiếu Tiếu làm tức chết bà cụ Lệ gia sao? Thật là hiểm độc!
“Than ôi, tôi bảo cả đám các người đứng đây nháo nhào cái gì thế không biết. Tiếu... ŧıểυ Hòa mới sinh con được hai ngày, đang lúc yếu ớt cần nghỉ ngơi, mấy người không thể để con bé yên tĩnh vài hôm cho nó ở cữ đàng hoàng được à?” Lý Tang nghĩ vậy liền cất giọng cắt ngang.
Lý Tang vừa nói vừa quay sang Lục An Hòa bảo: “ŧıểυ Hòa, đêm qua bọn trẻ quấy khóc bao nhiêu lần, con chẳng chợp mắt được chút nào. Nhân lúc bọn nhỏ đang ngoan, con tranh thủ nghỉ ngơi đi một lát, kẻo chốc nữa lại phải dậy cho con bú đấy.”
Lục An Hòa chớp chớp mắt nhìn mẹ.
Lý Tang vươn tay đỡ Lục An Hòa nằm xuống, sau đó cẩn thận đắp chăn cho con gái, động tác hết sức dịu dàng.
“Được rồi, ŧıểυ Hòa cần ngủ rồi, mọi người để cho con bé nghỉ ngơi đi, mời ra ngoài trước cho.” Lý Tang đứng dậy, bắt đầu tiễn khách.
Phải nói rằng chiêu này của Lý Tang chẳng hề thua kém bà cụ chút nào. Một bên cậy già lên mặt dùng bệnh tật diễn khổ nhục kế ép Lục An Hòa tha thứ cho Lệ Thành Phi, một bên lại lấy cớ Lục An Hòa vừa sinh con suy nhược cần nghỉ ngơi để phản đòn, không những không đồng ý yêu cầu của bà cụ mà còn đàng hoàng đuổi khéo khách ra ngoài!
Lục An Hòa đã nằm xuống, mọi người cũng đành phải rời đi, trả lại căn phòng yên tĩnh cho cô nghỉ ngơi.
Thế nhưng Lý Tang có thể tạm thời đuổi những người này ra khỏi phòng Lục An Hòa, chứ không thể đuổi hẳn họ ra khỏi căn biệt thự này.
Dù sao Lục An Hòa và Lệ Thành Phi vẫn chưa cầm được chứng nhận ly hôn, trên danh nghĩa vẫn là vợ chồng. Căn nhà này xét theo lý cũng là nhà của Lệ Thành Phi, là địa bàn của Lệ gia.
Họ muốn ở lại nhà mình thì người ngoài chẳng có cách nào đuổi đi được.
Cứ như vậy, ông bà nội của Lệ Thành Phi đã dọn vào căn biệt thự ở lại. Không chỉ hai người già ở lại, họ còn yêu cầu Lệ Thành Phi sau này cũng phải chuyển về căn nhà này sống, nghiêm lệnh anh phải đối xử tốt với Lục An Hòa, không được làm chuyện xằng bậy nữa!
Từ tận xương tủy Lệ Thành Phi không hề muốn, ngặt nỗi bệnh tim của bà nội không tốt, sợ làm bà tức giận phát bệnh nên anh cũng đành phải đồng ý dọn về.
Lục gia.
“Choang!” một tiếng chói tai vang lên, một chai nước hoa hồng cao cấp bị đập mạnh vào gương, mảnh gương vỡ vụn văng tung tóe khắp sàn.
“Chẳng phải bọn họ đi ly hôn sao? Rốt cuộc là ai đã tiết lộ tin tức cho ông bà nội thế?!” Lục Nghệ Hàm ôm chiếc bụng bầu vượt mặt, tức tối ném mạnh món đồ mỹ phẩm ra ngoài, cả người run lên bần bật.
“Chị Nghệ Hàm, chị đừng tức giận, cẩn thận kẻo động thai khí.” Người đại diện Tống Hương sốt ruột khuyên can.
Sắc mặt Lục Nghệ Hàm u ám, sát khí cuồn cuộn xung quanh, cô ta ra lệnh: “Hương Hương, bây giờ cô lập tức sắp xếp người đi điều tra, mau điều tra cho rõ ràng. Tốt nhất là tóm được chứng cứ Lục An Hòa cố tình làm lộ tin tức cho bà già kia, tôi muốn đem bằng chứng giao cho anh Thành Phi!”
Tống Hương ngạc nhiên: “Chị Nghệ Hàm, ý chị là... tin tức này là do Lục An Hòa tiết lộ cho bà cụ sao?”
“Ngoài cô ta ra thì còn có thể là ai nữa?” Lục Nghệ Hàm cười khẩy, giọng đầy vẻ châm chọc: “Con của tôi sắp sửa chào đời rồi, đợi đứa bé ra đời, chỉ cần là con trai thì bác trai nhất định sẽ đồng ý cho anh Thành Phi cưới tôi. Cô ta đang cuống lên đấy!”
“Nhưng chẳng phải Lục An Hòa sinh đôi một trai một gái sao? Một trai một gái... cũng có con trai mà.” Tống Hương ngập ngừng.
Lục Nghệ Hàm cười khinh bỉ, giọng điệu đầy vẻ coi thường: “Thì đã sao chứ? Lục An Hòa chỉ là con gái nuôi của ba mẹ tôi mà thôi. Chỉ cần tôi không thích cô ta thì Lục gia sẽ chẳng bao giờ coi trọng cô ta, càng không cho cô ta một xu tài sản nào!”
“Bác Lệ trọng nam khinh nữ, lại ham mê tiền tài. Nếu tôi và Lục An Hòa đều sinh con trai cho nhà họ Lệ, bác ấy chắc chắn sẽ chọn tôi làm con dâu chứ không đời nào chọn một đứa con nuôi chẳng có gì trong tay như Lục An Hòa!”
“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, mau đi điều tra đi. Tra ra được là tốt nhất, còn nếu tra không ra... thì nghĩ cách làm giả chút bằng chứng. Tóm lại, phải khiến cho tất cả mọi người tin rằng mọi chuyện đều do Lục An Hòa sắp đặt và toan tính!” Lục Nghệ Hàm lạnh giọng nói.
“Vâng.” Tống Hương vội vàng đồng ý.
“Đúng rồi.” Lục Nghệ Hàm lại lên tiếng: “Sinh con xong là tôi có thể tái xuất rồi, dạo này có tài nguyên nào thì lưu ý giúp tôi một chút.”
Tống Hương nghe vậy lại ngẩn ra một thoáng, sau đó vội gật đầu nhận lời: “Vâng ạ.”
Lục An Hòa ngủ một giấc, khi tỉnh dậy trời bên ngoài đã về đêm khuya. Nhớ tới con, theo phản xạ cô định bật đèn để xem con thế nào.
Công tắc nằm ngay đầu giường, tiếng “tách” vang lên khi cô bật đèn, đồng thời cũng đánh thức Lý Tang đang ngủ bên cạnh.
Lý Tang vừa mở mắt còn có chút mơ màng, nhưng bà nhanh chóng tỉnh táo lại ngay, vội vàng nhìn sang Lục An Hòa, ân cần hỏi: “Tiếu Tiếu, sao thế con?”
“Con khát nước à? Có muốn uống nước không? Hay là muốn đi vệ sinh?”
“Mẹ đi cùng con nhé.”
Lý Tang vừa nói vừa định vén chăn ngồi dậy.
Lục An Hòa vội vàng kéo mẹ lại, giải thích: “Không có gì đâu ạ, con chỉ vừa tỉnh ngủ nên muốn ngắm con một chút thôi.”
Lý Tang nghe vậy ngẩn người, sau đó cười nói: “Được, để mẹ bế đứa nhỏ qua cho con.”
Em bé cũng đã ngủ được một lúc lâu rồi, đã đến lúc kiểm tra xem tã có bị ướt không, nếu không mặc chiếc tã ướt sũng sẽ không tốt cho sức khỏe của bé.
Lục An Hòa cũng vén chăn xuống giường xem thử, cô nằm trên giường hơn nửa ngày rồi, người có chút ê ẩm nên muốn vận động một chút.
Lý Tang thấy vậy liền vội bước tới lấy quần áo cho cô, khoác chiếc áo ở cữ dày cộp lên người con để giữ ấm.
“Mỗi lần dậy con phải mặc nhiều áo vào một chút, đừng để bị lạnh.” Lý Tang nhắc nhở.
“Vâng, con cảm ơn m...”
Lời Lục An Hòa mới nói được một nửa đã bị Lý Tang đưa tay bịt miệng lại.
Lý Tang cẩn thận nhìn ra bên ngoài một cái, sau đó lấy điện thoại ra, soạn tin nhắn để trao đổi với con gái bằng chữ viết.
Lục An Hòa nhìn dòng chữ mẹ viết, đột nhiên hiểu ra lý do ban ngày mẹ không nhận mình là mẹ ruột trước mặt mọi người.
Hóa ra mẹ lo lắng Lệ gia sau khi biết mối quan hệ giữa cô và Tống gia sẽ bám riết lấy cô, không chịu ly hôn, từ đó làm lỡ dở cả cuộc đời sau này của cô.
Đợi đến khi cầm được giấy chứng nhận ly hôn trong tay, lúc đó công khai mới là thời điểm thích hợp nhất.
Nghĩ vậy, Lục An Hòa cũng cầm điện thoại lên, mở phần ghi chú ra gõ chữ: “Con cảm ơn mẹ.”
Mấy chữ ngắn ngủi đong đầy tình cảm giữa hai mẹ con.
Sau khi hai người đọc tin nhắn của nhau xong liền nhanh chóng xóa đi, tránh để lộ thông tin làm bại lộ quan hệ của bọn họ.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương