Lục An Hòa ngắm con một lát rồi lại nằm xuống ngủ tiếp, mãi đến sáng sớm hôm sau mới mơ màng tỉnh giấc.
Hai đứa bé đói bụng khóc oa oa, Lý Tang bế đứa nhỏ có chút sốt ruột. Bà không muốn đánh thức giấc ngủ của con gái, nhưng hai cái cục con này cũng khó dỗ quá, muộn một tí tẹo rồi bú sữa không được sao?
Ý thức của Lục An Hòa cũng nhanh chóng tỉnh táo lại trong tiếng khóc quấy của con, cô thăm dò hỏi: “Bọn trẻ đói rồi phải không mẹ?”
Lý Tang gật đầu, vội vàng bế đứa bé lại gần.
Lục An Hòa ôm lấy con, bắt đầu cho bé bú sữa.
Ở bên ngoài, ông bà nội của Lệ Thành Phi cũng bị đánh thức. Hai người già ngoài bảy mươi tuổi quýnh quáng trở dậy rồi đi tới trước cửa phòng Lục An Hòa.
Đêm qua Lệ Thành Phi ngủ ở phòng sách, lúc này cũng vừa vặn bước ra.
Hai ông cháu nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đều hướng về phía phòng của Lục An Hòa.
Giây tiếp theo, bà nội Lệ giơ tay định gõ cửa, nhưng đúng lúc đầu ngón tay bà sắp chạm vào cánh cửa thì tiếng khóc bên trong bỗng nhiên dứt hẳn, dường như đứa bé đã được dỗ dành nín khóc.
Tay bà nội Lệ dừng lại, bà do dự một lát rồi cất tiếng gọi vào trong: “ŧıểυ Hòa à? Cháu dậy chưa?”
Trong phòng, Lục An Hòa nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, cô ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa.
Lý Tang cũng nhìn ra ngoài cửa, phải nói rằng đối với cả cái nhà họ Lệ này, bà chẳng ưa nổi một ai!
“Bà nội, cháu dậy rồi ạ, cháu đang cho em bé bú.” Lục An Hòa im lặng một lúc, cuối cùng vẫn lên tiếng đáp lại.
Cô hơi sợ nếu mình không nói thì bà nội sẽ bước vào, lại không biết có ông nội ở đó hay không, đến lúc ấy sẽ rất khó xử.
Ngoài cửa, ông bà nội nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm, yên tâm rồi, chắt của hai người được chăm sóc chu đáo là tốt rồi.
Lệ Thành Phi cũng vô thức thở phào một hơi, rồi nhìn cánh cửa phòng Lục An Hòa cùng với ông bà đang đứng canh trước cửa, lòng anh lại dâng lên nỗi bực dọc.
Anh lấy điện thoại ra nhìn giờ rồi nói: “Ông nội, bà nội, cháu đi làm đây.”
Ông bà nội nhìn Lệ Thành Phi.
Lệ Thành Phi im lặng trong giây lát rồi quay người rời đi.
Trong lúc Lục An Hòa cho con bú, dì giúp việc trong nhà đã nấu xong bữa sáng, đặc biệt là phần ăn sáng chuẩn bị cho Lục An Hòa là món canh ở cữ chuyên dùng cho sản phụ, vừa bồi bổ cơ thể lại có tác dụng lợi sữa, dù sao hiện tại cô phải nuôi cùng lúc hai đứa nhỏ.
Ăn cơm xong, ông bà nội liền bắt đầu ngắm các chắt. Chắt trai và chắt gái lớn đáng yêu ngần này, nhìn bao nhiêu lần cũng không biết chán, thật sự quá đỗi xinh xắn.
Trẻ mới sinh trên người vẫn còn chút vàng da, cần phải phơi nắng. Bảo mẫu canh đúng giờ liền bế bọn trẻ ra ngoài, ông bà nội cũng lập tức đi theo.
Trong phòng, Lý Tang thấy những người đó đã đi hết mới ngồi xuống cạnh Lục An Hòa, bà mỉm cười vui vẻ nói: “Tiếu Tiếu, sáng nay ba con có gửi tin nhắn cho mẹ, ông ấy muốn mở tiệm vàng của nhà mình sang tỉnh Ma.”
“Một tháng sau, nếu con thuận lợi ly hôn với Lệ Thành Phi thì chúng ta sẽ trực tiếp về Hải Thị. Nhưng... nếu mọi chuyện không mấy suôn sẻ, bị chậm trễ thời gian, con vừa hay có thể đến chi nhánh mới mở của nhà mình để thử sức tập tành quản lý. Đợi con học thành thạo rồi, sau này toàn bộ chuỗi tiệm vàng của nhà chúng ta sẽ giao hết cho con quản lý.” Lý Tang cười bảo.
Lục An Hòa kinh ngạc: “Mẹ...”
Lời cô còn chưa dứt đã bị Lý Tang lấy tay bịt miệng lại. Lục An Hòa nhanh chóng nhớ ra, ở Lệ gia, tốt nhất cô không nên gọi tiếng mẹ, kẻo lại làm bại lộ mối quan hệ của hai người.
“Như vậy liệu có ổn không mẹ?” Lục An Hòa lo lắng.
Lý Tang cười nói: “Chẳng có gì là không ổn cả, mấy thằng ranh con kia đều không có hứng thú với sản nghiệp của gia đình. Nếu con cũng không muốn tiếp quản cơ nghiệp thì sau này đồ đạc của nhà chúng ta sẽ bị người ngoài cướp mất hết.”
“Thế thì không được đâu ạ.” Lục An Hòa vội vàng nói.
Lý Tang gật đầu: “Đúng thế, trước đây mẹ với ba con cũng thấy buồn lòng lắm. Nhưng may quá, bây giờ chúng ta tìm được con rồi. Tiếu Tiếu, con chắc sẽ không bài xích chuyện thừa kế sản nghiệp gia đình đâu nhỉ? Nhà chúng ta ở nước ngoài còn có mấy mỏ khoáng sản, hơn một nửa tiệm vàng ở Hải Thị đều là của nhà mình, cơ nghiệp lớn lắm đấy. Sau này có cơ hội, mẹ dẫn con đi xem cược đá nhé? Nhiều người thích xem món đó lắm.”
Lục An Hòa đã không thể thốt nên lời cảm ơn nữa rồi, hóa ra đây chính là cha mẹ ruột, ba mẹ đối xử với cô tốt quá chừng.
Lục An Hòa không kìm được đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy mẹ, cô tựa đầu vào lòng mẹ, ấm áp vô cùng, đó chính là cảm giác của mẹ.
Lý Tang cũng dịu dàng ôm lấy con gái. Báu vật thất lạc bao nhiêu năm trời cuối cùng cũng tìm lại được, trôi qua bấy lâu nay, đến tận giờ khắc này bà mới cảm nhận được chút cảm giác chân thực rằng Tiếu Tiếu của bà... thật sự đã trở về rồi.
Ngay giữa lúc hai mẹ con đang ấm áp thì ngoài cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Lục An Hòa và Lý Tang cùng ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Giây tiếp theo, Lý Tang đứng dậy đi ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, dì giúp việc đang đứng ở bên ngoài.
Dì giúp việc liếc nhìn Lý Tang một cái rồi bước vào phòng nói với Lục An Hòa: “Lục ŧıểυ thư, bên ngoài có mấy người đến, nói là người nhà của cô, muốn qua thăm cô.”
“Người nhà?” Lục An Hòa và Lý Tang đều căng thẳng, cùng đưa mắt nhìn nhau.
“Cho bọn họ vào đi ạ.” Lục An Hòa bảo.
Dì giúp việc đáp: “Vâng.”
Dì giúp việc nhanh chóng rời đi, Lục An Hòa muốn ngồi dậy, là ba và các anh sao? Hay là chú út?
Thế nhưng khi xuống lầu, nhìn thấy người đến, trái tim cô lập tức chìm nghỉm xuống đáy. Là ba mẹ nuôi, cùng với cả Lục Nghệ Hàm!
Lúc này ông bà nội cũng đang ở phòng khách, họ đang ngồi tiếp trà ba người nhà họ Lục, khách sáo chào hỏi, thế nhưng vẻ mặt đanh lại cho thấy bọn họ chẳng hề vui vẻ chút nào.
Nghe thấy động tĩnh trên lầu, mọi người đều đưa mắt nhìn về phía cầu thang, lúc này liền trông thấy Lý Tang và Lục An Hòa.
Lục Nghệ Hàm cũng nhìn thấy Lục An Hòa, đáy mắt cô ta lóe lên một tia khinh miệt rất nhanh rồi lập tức chuyển thành nụ cười rạng rỡ. Cô ta đứng dậy, chiếc bụng nhô cao vượt mặt cũng lộ ra vô cùng rõ rệt.
“Chị, chị xuống rồi à? Nghe nói con của chị đã chào đời, em cùng ba mẹ đến thăm chị này.” Lục Nghệ Hàm cười nói.
Bước chân Lục An Hòa hơi khựng lại, sau đó cô bình thản bước từng bước xuống lầu.
Ba nuôi Lục Thạch An và mẹ nuôi Chu Diễm Hồng cũng đồng loạt nhìn về phía Lục An Hòa.
Lục An Hòa bước tới, nhưng cũng chỉ đứng lại một lát rồi nói: “Tôi đi xem các con thế nào.”
Đối với cái nhà này, cô không còn lời nào để nói, cũng chẳng buồn nói câu gì.
“Lục An Hòa!” Chu Diễm Hồng thấy cô định bỏ đi liền lớn tiếng mắng ngay: “Chúng tao có lòng tốt đặc biệt tới thăm mày, mày có cái thái độ gì đấy hả?”
Lục An Hòa cười khẩy, cô quay đầu nhìn người mẹ nuôi: “Vậy bà cảm thấy Lục Nghệ Hàm vác cái bụng bầu vượt mặt mang thai con của chồng tôi, chạy tới nhà tôi lúc tôi đang ở cữ để thăm tôi, thì các người có cái thái độ gì?”
Lý Tang nghe vậy cũng bốc hỏa, bà chắn ngay trước mặt Lục An Hòa, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào bụng Lục Nghệ Hàm mấy lần, nhìn tới mức khiến Lục Nghệ Hàm nổi hết cả da gà, có cảm giác như người này đang mắng đứa trẻ trong bụng cô ta là súc sinh vậy!
“Bà... bà nhìn cái gì mà nhìn?” Lục Nghệ Hàm không nhịn được nữa, nhìn Lý Tang lên tiếng trách móc.
“Tao nhìn cái bụng của mày, cũng nhìn xem lễ nghĩa liêm sỉ làm người của mày để đâu! Ngay cả chồng của chị gái mình mà cũng đi quyến rũ, cái ngữ các người làm mất sạch thể diện của người nước Z rồi! Cái loại chuyện đồi bại này tốt nhất nên thối rữa cả đời trong bụng, đừng để cho ai biết, nếu không đồn ra ngoài thì thanh danh của đồng bào cũng bị các người bôi tro trát trấu hết! Đúng thật là... một con sâu làm rầu cả nồi canh!” Lý Tang mắng chửi té tát.