Sau Khi Vong Quốc Ta Rơi Vào Tay Tướng Quân Trấn Quốc

Chương 11: Học Tập Cho Kỹ Vào (H)

Trước Sau

break

Lý Doãn Ninh rơi khỏi ranh giới của sự cao trào, hoa tâm trống rỗng co rút lại, nhưng lại chẳng ngậm được thứ gì. Nàng ngơ ngác nhìn hắn.

Vân Dịch kéo lấy ngón tay ẩm ướt của Lý Doãn Ninh đặt lên hạ bộ, nơi đó sớm đã dựng thẳng một cội tìиɧ ɖu͙© đang thức giấc. Hắn nhìn nàng, yết hầu chuyển động: "Đã đói bụng như vậy, trước tiên ăn một chút đi. Ngồi lên đây."

Lý Doãn Ninh ghét sự thất thường của Vân Dịch, kẻ bức nàng tự mình đến cao trào là hắn, mà lúc sắp xong lại đổi ý cũng là hắn. Nhưng thân cô thế cô, ngoại trừ ngoan ngoãn làm theo thì không còn cách nào khác.

Nàng đứng dậy, giải phóng vật khổng lồ đang sưng phồng của hắn, mặt hướng về phía cửa xe, đè lên hai đầu gối hắn rồi chậm rãi ngồi xuống.

"Nàng là muốn ta đâm vào từ sau gáy nàng đấy à?" Vân Dịch bật cười một tiếng.

Lý Doãn Ninh lập tức nhớ đến lần đầu tiên bị phá thân, hắn từng lạnh lùng ra lệnh "phải nhìn mặt nàng mà đâm vào". Nàng thở dài một hơi, rũ mi mắt, xoay người lại ngồi lên đùi hắn.

Cửa huyệt nhớp nháp, quy đầu trượt vài cái mà vẫn không thể vào ngõ.

"Nàng không banh ra, ta vào bằng cách nào?"

Lý Doãn Ninh không muốn nghe thêm mấy lời dâm uế của hắn nữa, lòng căm phẫn nắm lấy thân gậy thô to, tách hai phiến hoa thần rồi chậm rãi hạ người ngồi xuống.

Đúng lúc xe ngựa lăn qua hòn đá trên đường, nàng lảo đảo một cái, chẳng màng sống chết mà nuốt trọn cả cây cự bổng vào trong cơ thể!

"A… "

Lý Doãn Ninh kinh hô một tiếng, chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể đã bị xuyên thủng, gậy thịt nóng bỏng cọ xát vào vách huyệt mềm mại đi thẳng vào sâu bên trong, quy đầu to lớn đâm chặt vào sâu trong hoa tâm.

Nàng giống như quả hồ lô bị xiên que đâm xuyên qua triệt để, mảy may không thể động đậy, nhưng lại bất giác rỉ ra những giọt dịch nhầy dính nhớp.

"Căng, căng quá..."

Lý Doãn Ninh ôm lấy bụng dưới khóc rên, Vân Dịch kìm lấy eo sau của nàng bỗng nhiên xoay mạnh một cái.

"A không, đừng mà… "

Lý Doãn Ninh cảm thấy hoa tâm như muốn bị làm đến vặn vẹo, kɧoáı ©ảʍ ngập trời bùng phát từ cái xoay người ấy của gậy thịt, những vì sao đầy trời ngoài cửa sổ tựa như biến thành sao băng, "vù vù vù" sượt qua trước mắt nàng để lại từng đạo ánh sáng trắng.

ŧıểυ huyệt ngậm lấy gốc gậy, rỉ ra từng dòng nhiệt lưu.

Vân Dịch ngửa cổ lên, thở dốc dựa vào vách xe sau sập, hoa tâm co rút cực nhanh cùng dâm thủy dồi dào khiến cho thắt lưng người ta chua xót ê ẩm.

"Quả nhiên là đói khát đến cực điểm, vừa vào đã muốn phun trào vì quá căng rồi."

Lý Doãn Ninh mặc kệ sự trêu chọc của hắn, dư vị cực lạc qua đi, sâu bên trong căng đến phát đau, nàng dịch người lên trên một chút, quy đầu vẫn đứng im không nhúc nhích kẹt trong mị nhục.

Nàng đẩy ngực hắn: "Ta ra ngoài... đi ra ngoài một chút..."

"Nàng ở trên, ta ở dưới, ta đi ra ngoài bằng cách nào?" Vân Dịch ấn eo nàng lại đâm sâu vào thêm một đoạn.

"A... Đau quá..."

Lý Doãn Ninh cảm thấy trong cơ thể có một cái miệng nhỏ đã bị hắn chọc mở, đỉnh quy đầu đâm chọc vào vùng thịt non ấy một vòng, giống như có một chiếc gậy liên tục khoan mài, muốn đâm thẳng vào trong bụng nàng.

"Đứa ngốc này, đây là cổ tử ©υиɠ, đâm vào trong sẽ rất sướиɠ đấy." Vân Dịch nhặt cuốn sách kia lên chỉ vào một bức tranh nam nữ giao hợp.

Lý Doãn Ninh liếc mắt nhìn một cái, người phụ nữ bị người đàn ông ôm lấy trên người, dươиɠ ѵậŧ thô dài cắm sâu vào cái miệng tử ©υиɠ được đánh dấu trên bụng người phụ nữ.

Nàng hoảng hốt quay phắt mặt đi, cầu xin: "Ta không muốn... Ta sẽ chết mất..." Vừa nói vừa rơi những giọt nước mắt lăn dài.

"Ân ái nam nữ, nàng khóc cái gì?" Vân Dịch lau đi giọt nước mắt trên má nàng, thầm nghĩ nàng tuổi còn nhỏ, ŧıểυ huyệt non nớt, nếu mạo muội đâm vào miệng tử ©υиɠ e là sẽ bị thương.

Hắn "soạt soạt" lật ra mặt sau của trang sách, lắc lắc bức tranh tư thế nữ trên nam dưới trước mặt nàng: "Nào, chín nông một sâu, sáu nông một sâu, ba nông một sâu. Nàng luân phiên làm đi, học tập cho kỹ vào."

Lý Doãn Ninh ngước mắt liếc qua, miễn cưỡng thẳng người dậy, Vân Dịch bóp lấy vòng eo nàng, nhấc nhẹ lên một chút, quy đầu thoát khỏi hoa tâm phát ra một tiếng "bóc".

Lý Doãn Ninh đỏ bừng mặt, vịn lấy bả vai hắn, cẩn thận từng li từng tí nuốt lấy gậy thịt.

Nàng sợ lại bị kẹt lần nữa, không dám ngậm vào quá sâu, chỉ dùng thịt huyệt cọ xát thân gậy, lặp đi lặp lại nhấp nhô lên xuống.

Vân Dịch đau khổ thở dài, quy đầu căng phồng muốn đâm chọc vào đóa hoa tâm mềm như đậu hũ kia, ŧıểυ nha đầu này hay thật, chỉ tiết ra chút nước nhỏ tí tách lên lỗ ŧıểυ. Hắn sắp bị nàng tra tấn đến chết rồi.

"Không nuốt xuống, có thấy no không chứ?"

Hắn "bốp" một tiếng vỗ mạnh lên mông nàng một cái.

Thân thể Lý Doãn Ninh giật mình, chợt ngậm chặt lấy gậy thịt, ngẩn ngơ mềm nhũn ngã xuống.

Hoa tâm cắn phập lấy quy đầu, mị nhục mυ"ŧ lấy cái lỗ nhỏ trên đỉnh, Vân Dịch sướиɠ đến mức rêи ɾỉ, lại bồi thêm vài cái tát lên mông nàng: "Không đánh là không chịu ăn, nàng đúng là ngoài mặt thì vâng lời nhưng trong lòng thì chống đối mà."

"Ô ... Sâu quá... Đau quá..."

Lý Doãn Ninh kêu la loạn xạ, hắn lại nhét vào nơi sâu nhất của nàng rồi.

Vân Dịch tìm được thú vui, vừa đâm ngược lên trên vừa đánh vào mông nàng, Lý Doãn Ninh lúc thì duỗi thẳng tứ chi, lúc thì co quắp thân thể, giống như con thỏ bị lăn lộn trong chảo nước sôi, sống đi chết lại, chết đi sống lại.

Đâm rút hơn trăm cái, hắn cuối cùng cũng sắp xuất rồi, ŧıểυ huyệt bị làm đến mềm nhũn đang mở to cái miệng nhỏ thoi thóp chờ hắn cho ăn.

Vân Dịch nhắm mắt lại, siết chặt lấy vòng eo nàng, đè sát vào hoa tâm đang co giật, cửa tinh lỏng ra.

Xuất được một nửa, hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, liều mạng kìm nén lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trào ra còn lại, xốc Lý Doãn Ninh lên, ấn sâu đầu nàng xuống.

Gậy thịt sưng tấy đâm vào cái miệng nhỏ ấm áp, lỗ nhỏ trên đỉnh ép chặt lấy đầu lưỡi nàng, hắn trầm giọng rêи ɾỉ trút hết tất cả vào miệng nàng.

"Khụ khụ..."

Lý Doãn Ninh bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ trào ra sặc đến mức liên tục ho khan, lúc nuốt lúc nhả từng ngụm đục ngầu. Trong không gian nồng đậm mùi xạ hương, nàng nghe thấy hắn nói: "Đã bảo là đút cho nàng ăn, thì cả hai cái miệng đều sẽ không thiếu cái nào đâu."

Lý Doãn Ninh: "..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương