Vân Dịch để mặc nàng phơi bày một lúc lâu mới tiếp lấy, cúi đầu nhìn chân trái của mình, rồi lại nhìn Lý Doãn Ninh.
Lý Doãn Ninh hiểu ý, ngoan ngoãn ngồi lên đùi hắn.
"Cởi yếm ra."
Lý Doãn Ninh tuân mệnh, lắc lư bộ ngực tuyết trắng mơn mởn ngay dưới tầm mắt hắn. Gió đêm từ rèm cửa xe lùa vào, nàng không kìm được mà rùng mình một cái.
Vân Dịch phất tay đóng hai tấm cửa sổ lại, hạ lệnh: "Tự sờ đi."
Lý Doãn Ninh chậm chạp đưa tay lên bầu ngực, nhẹ nhàng xoa nắn, Vân Dịch dùng gáy sách quất mạnh một cái lên nhũ tiêm bên kia của nàng, ánh mắt liếc sang trang sách có hình vẽ: "Nhìn xem trên sách dạy thế nào kìa."
Lý Doãn Ninh ngẩng đầu lên, người nữ tử trên tranh khỏa thân trọn vẹn, hai tay bóp lấy đầu vυ" giống như hạt mã não, hai hạt châu ấy còn bị người vẽ tô lên màu đỏ thắm, vô cùng dâm mỹ.
Nàng khó xử chạm lên nhũ tiêm, thế nhưng lại không tài nào hạ tay để vặn lấy hai hạt đậu đỏ.
"Sợ phỏng tay à?" Vân Dịch liếc nàng, không truy cứu sâu, chỉ vào hạt châu đỏ trên tranh mà hỏi: "Đây là cái gì?"
Biết rõ còn cố hỏi, hắn chính là muốn dùng cách này để nhục nhã nàng. Môi Lý Doãn Ninh mấp máy, không thốt nên lời.
Vân Dịch cúi sát bên tai nàng, cố ý dùng những từ ngữ thô tục mà binh lính trong quân doanh hay dùng khi bàn về phụ nữ: "Đây là nhũ đầu, đây là nhũ đầu sẽ cứng lên mỗi khi ngươi nghĩ đến nam nhân."
Không biết là vì nàng quá mức thẹn giận, hay là lời dâm uế của Vân Dịch quá mức kí©ɧ ŧɧí©ɧ, hai hạt nhũ châu vậy mà lại run rẩy cương cứng lên.
Lý Doãn Ninh dùng sức ấn xuống, Vân Dịch thoáng thấy động tác của nàng, khẽ cười nói: "Nhìn xuống phía dưới đi."
Lý Doãn Ninh chậm chạp cởi qυầи ɭóŧ ra, hai chân khép chặt lại với nhau.
"Không mở ra thì ta dạy thế nào?"
Hắn luôn có một trăm cách để ép nàng khuất phục, Lý Doãn Ninh đành nới lỏng gốc đùi.
Vân Dịch chỉ vào hạt châu tròn trịa như trân châu ở hạ thể người nữ tử trên tranh rồi bảo: "Móc nó ra đây."
Lý Doãn Ninh ngẩn người, nàng chưa từng nhớ bên dưới của mình lại mọc ra một hạt châu to thế này. Vân Dịch thấy nàng ngơ ngác liền nhắc nhở: "Không phải trước đó ta đã giúp ngươi xoa rồi sao, sờ thử xem."
Lý Doãn Ninh nén nỗi hổ thẹn trong lòng, chậm rãi lướt qua âʍ ɦộ, chạm vào cánh môi thịt, đầu ngón tay mò mẫm đến một chút nhục nha mềm mại.
"Nắm chặt nó, kéo ra ngoài." Vân Dịch nói: "sướиɠ lắm đấy."
Lý Doãn Ninh từng trải nghiệm cảm giác tê dại mà hạt thịt mang lại, nhưng bảo nàng tự hành động như thủ dâm...
Vân Dịch biết nàng không hạ thủ được, ha hả cười nói: "Không sao, không thì để ta dùng trâm cài giúp ngươi khều ra, cũng thế cả thôi." Vừa nói, miệng vừa ngậm lấy chiếc trâm hoa hạnh trên đầu nàng.
"Ta, ta tự làm được..."
So với cây trâm, Lý Doãn Ninh thà dùng tay hơn, Vân Dịch đúng là đã nắm thóp được điểm yếu của nàng.
Nàng chạm lên nhục nha, đầu ngón tay khẽ kéo, vài luồng tê dại thấm sâu vào hạ phúc, lan tỏa như sóng gợn khắp tứ chi bách hài, không kìm được mà phát ra tiếng rêи ɾỉ.
Vân Dịch đầy vẻ thưởng thức nhìn chằm chằm động tác của nàng, không có gì thú vị bằng việc thuần hóa một vị công chúa thuần khiết thành một dâm phụ lẳng lơ.
Nàng giống như một tờ giấy trắng, được tô điểm đầy những màu sắc của hắn, mùi hương của hắn, sau này bất kể ai nhìn vào cũng sẽ nhận ra ngay đây là nữ nhân của hắn.
"Được chưa..."
Vốn dĩ hạt thịt đã bị hắn chơi cho sưng tấy, lúc này lại chịu thêm sự chèn ép, trong cảm giác sướиɠ rên khó tránh khỏi có chút đau nhói. Lý Doãn Ninh nhíu mày cất giọng mềm mại hỏi.
Vân Dịch chăm chú nhìn lại, hạt thịt đỏ thẫm đang ẩn hiện trên đầu ngón tay trắng nõn thon thả của nàng, giống như một quả anh đào còn đọng sương vừa được thiếu nữ hái xuống. Cổ họng hắn chuyển động, điểm nhẹ lên đỉnh hạt đậu, dạy bảo: "Đây là dâm đậu, hễ đụng vào là sẽ rất sướиɠ."
"Ưm..."
Hắn ấn khá mạnh, móng tay lướt qua lớp da hạt, Lý Doãn Ninh rên khẽ nửa tiếng.
"Nước làm ướt vạt áo của ta rồi, thọc vào, chặn nó lại đi."
Lý Doãn Ninh ngẩn ngơ nhìn hắn.
"Thò ngón tay vào, đâm cho đến khi cao trào thì thôi." Vân Dịch nói từng chữ rành mạch.
"Ta! Ta..." Lý Doãn Ninh há miệng định từ chối, nhưng lời của Vân Dịch còn nhanh hơn: "Roi ngựa và ngón tay, ngươi chọn cái nào?"
Không cần phải nghi ngờ, Lý Doãn Ninh chọn cái sau. Nàng nhắm chặt mắt lại, buông xuôi mặc kệ đời, thò một ngón tay đâm vào trong huyệt, làm cho có lệ rồi ngoáy qua ngoáy lại.
"Ta thấy nhét cả bàn tay ngươi vào còn tốt hơn đấy." Vân Dịch lạnh lùng nói.
Đồ khốn, đồ cặn bã! Lý Doãn Ninh sợ Vân Dịch nổi điên làm ra chuyện quá trớn, đành ngoan ngoãn đưa hai ngón tay vào đâm rút.
Huyệt thịt chật khít, nàng lại chẳng có kỹ thuật gì, nuốt trọn hai ngón tay thon nhỏ cũng vô cùng chật vật.
Vân Dịch nhìn chằm chằm vào tốc độ ra vào chậm chạp như ốc sên của nàng, bực bội nói: "Tối nay chưa ăn cơm à?"
Đừng nói, đúng là chưa ăn thật. Ban nãy thấy Trịnh Dịch tốn biết bao nhiêu tâm tư, lúc quay lại tiệc thì bị hắn chất vấn, khủng bố, rồi sau đó lại phải đối mặt với cục diện giương cung bạt kiếm giữa hai bọn họ, cuối cùng còn bị hắn ép học cái gọi là xuân cung đồ để tự an ủi trên xe ngựa...
Đáy mắt Lý Doãn Ninh hơi cay cay, về lý trí thì nàng nên dỗ dành hắn mau chóng kết thúc "tiết học" này, thế nhưng thân tâm đã vô cùng mệt mỏi.
Nàng thở dài một hơi, ra vẻ dỗi hờn đáp: "Chưa ăn."
Vân Dịch vốn dĩ đang mỉa mai Lý Doãn Ninh đâm huyệt không nghiêm túc, lúc này thấy nàng cứ như một con mèo nhỏ đói lả tủi thân nằm cuộn trong ngực mình thì không khỏi mềm lòng, bèn nắm lấy ngón tay thon thả của nàng cùng nhau đâm rút, lời nói mang theo ý vị sâu xa: "Cứ há miệng ra là được đút ngay, tối nay ngón tay hay chỗ nào cũng không thiếu phần ngươi đâu."
Ăn cơm thì cứ ăn cơm, hắn cứ luôn nói ra những lời khiến người ta liên tưởng vớ vẩn, ngặt nỗi Lý Doãn Ninh lại hiểu được ngay trong khoảnh khắc ấy, gần mực thì đen, nàng đã bị Vân Dịch đầu độc không hề nhẹ.
Sức tay hắn lớn, nắm lấy tay nàng mỗi lần thọc đến hoa tâm, Lý Doãn Ninh thẹn thùng khi chạm phải điểm nhạy cảm của chính mình, đầu ngón tay khẽ co rúm lại.
Vân Dịch cảm nhận được sự né tránh của nàng, ngón tay bèn giáng mạnh một cú vào miệng huyệt: "Không vào hoa tâm thì làm sao cao trào? Ngươi chê ngón tay nhỏ quá đấy phỏng, hay là đổi sang roi ngựa..."
"Sâu... sâu quá rồi..."
Lý Doãn Ninh vội vã duỗi thẳng ngón tay. Nàng có nuôi móng tay một chút, lớp móng mỏng cứng cứ thế đâm vào phần thịt mềm mại mẫn cảm khiến nàng vừa ngứa vừa đau giống như kiến bò, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác sung sướиɠ.
ŧıểυ huyệt cứ như giấu một con suối nhỏ, tiếng nước róc rách không ngừng.
Lý Doãn Ninh vô cùng thẹn thùng xấu hổ, chỉ muốn mau chóng chấm dứt màn tra tấn khó chịu này, nàng cố gắng thả lỏng tâm trí, đạt cho bằng được yêu cầu của Vân Dịch.
Trong từng nhịp đâm rút mạnh mẽ, nàng tựa như hóa thành một làn khói mỏng manh, lơ lửng bay ra ngoài cửa sổ, gió mát trăng thanh, nàng cứ thế bay lên, bay lên mãi, sắp sửa nổ tung trong màn đêm mờ ảo.
"Ưm ừ... hừ..."
Thấy vòng eo Lý Doãn Ninh ngước lên vài nhịp, ŧıểυ huyệt siết chặt lấy ngón tay, hắn bỗng nhiên kéo tay nàng rút phắt ra ngoài.