Lý Doãn Ninh chịu đựng ánh mắt dò xét của mọi người, cắn răng đi ra ngoài.
Vân Dịch mỉm cười ôn hòa với nàng, ngữ khí thân thiết, nhìn vào cứ như một người chủ tử độ lượng rộng rãi với hạ nhân, chỉ có nàng mới nhìn thấu được sự ngoan độc và bạo ngược ẩn giấu sau chiếc mặt nạ giả dối ấy của hắn.
Rõ ràng hắn có hàng ngàn hàng vạn lý do để từ chối lời đề nghị của Trịnh Dịch, thế nhưng lại cứ chọn một cách khiến cho đôi phu thê chưa cưới bọn họ khó xử nhất, cảm thấy nhục nhã nhất.
Tâm địa ấy thực sự độc ác đáng tru di!
Nếu Vân Dịch chỉ là một vị tướng quân hay thế tử, Lý Doãn Ninh ngược lại sẽ không sợ hắn đến thế. Quan trọng là hắn còn là hoàng thân quốc thích, thân cháu ruột của đương kim Thái hậu, thân đại ca của vị Hoàng hậu tương lai.
Trịnh Dịch chẳng qua chỉ là con trai của một vị Thượng thư triều trước, không đắc tội nổi với hắn.
Lý Doãn Ninh hướng về phía Trịnh Dịch hành lễ cạn, xa cách và khách khí nói: "Tạ Trịnh công tử đã nâng đỡ, chuyện cũ người xưa, xin công tử hãy quên đi."
Nói xong, áp lực từ ánh mắt của Vân Dịch trên đỉnh đầu không hề giảm đi chút nào, nàng hít sâu một hơi, nói bổ sung: "Vân thế tử... đối với ta rất tốt, ta, ta không muốn đến nhà họ Trịnh."
Lời vừa dứt, xung quanh vang lên một tiếng thở dài. Ánh mắt mọi người nhìn Lý Doãn Ninh đủ loại muôn màu, có hâm mộ, ghen tị, đồng tình, khinh miệt...
"Doãn Ninh, nàng..."
Trịnh Dịch mang theo vẻ mặt lo lắng chằm chằm nhìn Lý Doãn Ninh.
Lý Doãn Ninh khẽ lắc đầu với hắn, trong đôi tròng mắt ngấn nước như chực trào, lộ ra vẻ cầu xin thê thiết, ra hiệu hắn đừng nói nữa.
"Vân thế tử, có phải ngươi… "
Trịnh Dịch nhìn về phía Vân Dịch, trên khuôn mặt ôn nhã như ngọc xuất hiện một tia phẫn nộ rạn nứt, tựa như muốn chất vấn có phải hắn đã uy hiếp bức bách nàng hay không.
Vân Dịch ngẩng cao cằm, đối diện thẳng với ánh mắt của Trịnh Dịch, trong ánh mắt tràn ngập vẻ ngạo mạn và khiêu khích.
Nhất thời, bầu không khí ngưng trệ, chiến tranh sắp bùng nổ.
"Ta ở nhà họ Vân rất tốt..."
Lý Doãn Ninh lùi lại một bước, chắn trước mặt Vân Dịch. Tên gia nhân nhà họ Trịnh đang ngẩn người ở bên cạnh lúc này mới hoàn hồn, tiến lên kéo Trịnh Dịch lại, cúi đầu tạ lỗi với Vân Dịch: "Công tử nhà ŧıểυ nhân uống say rồi, xin thế tử đại nhân đại lượng bỏ qua, bỏ qua..."
"Ai nói đại nhân thì nhất định phải đại lượng?"
Vân Dịch bước lên một bước, kéo phăng Lý Doãn Ninh ra sau lưng, thân hình cao lớn che khuất nàng kín kẽ, đôi mày sắc lạnh toát lên vẻ uy nghiêm và cường hoành không cho phép xâm phạm, tựa như mãnh thú đang bảo vệ lãnh thổ của chính mình.
"Những lời khi nãy của Ninh Ninh, Trịnh công tử đều nghe thấy rồi đấy, cái gọi là hôn ước gì đó hôm nay hủy bỏ đi, thư từ hôn lát nữa sẽ được đưa đến phủ họ Trịnh."
Hắn khựng lại một nhịp, liếc nhìn tên gia nhân nhà họ Trịnh, "Nhắn lại với đại nhân nhà các ngươi, hãy tìm thêm vài mỹ nhân cho công tử nhà mình vào, đỡ cho việc cứ nhòm ngó tỳ nữ nhà họ Vân ta, bị từ chối rồi mà vẫn còn làm ra cái trò bám dai như đỉa đói."
"Dạ dạ dạ..." Tên gia nhân nhà họ Trịnh gật đầu như giã tỏi, kéo Trịnh Dịch rời đi.
Trở lại trong xe ngựa, Vân Dịch thay đổi hoàn toàn thái độ cường thế trước đó, ôm lấy Lý Doãn Ninh đang ngồi trên sạp nhỏ, có chút hứng thú hỏi: "Hôm nay nàng làm rất tốt, muốn phần thưởng gì nào?"
Loại chuyện nhục nhã lúng túng thế này, ngài bớt làm vài lần là được, Lý Doãn Ninh thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt thì hờ hững: "Không dám."
Vân Dịch không hề để tâm sự lạnh nhạt của Lý Doãn Ninh, vừa nhào nắn gò má trắng như tuyết của nàng, vừa nói: "Nếu nàng chưa nghĩ ra, vậy để ta quyết định thay nàng."
Lý Doãn Ninh rũ mắt xuống, coi như điếc không sợ súng.
Vân Dịch bướng bỉnh nâng cằm nhọn của nàng lên, nhìn chằm chằm vào đôi mày thanh tú non nớt của nàng, ra chiều suy ngẫm nói: "Nàng còn nhỏ tuổi, ta thấy đang thiếu một vị phu tử khai mông."
Lý Doãn Ninh nhíu mày, không hiểu ý trong lời nói của hắn. Trước kia khi còn là công chúa, Hoàng huynh rất coi trọng tài học giáo dưỡng của nàng, tài nghệ của nữ nhân, cầm kỳ thi họa tửu trà hoa, nàng đều đã được học qua một cách tỉ mỉ.
Vân Dịch chậm rãi siết chặt vòng eo của nàng, đôi tròng mắt tràn ra thứ ánh sáng tối tăm sâu thẳm tựa như giông bão sắp sửa ập đến, dường như giây lát nữa thôi sẽ cuốn phăng nàng vào trong.
Lý Doãn Ninh đã từng có kinh nghiệm chuyện phòng the, lập tức hiểu rõ dụng ý của hắn, bèn đè ngón tay đang mơn trớn bên eo mình lại: "Không, không cần đâu..."
"Sao lại không cần?" Vân Dịch trở tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cùng nhau lần mò cởi dải băng thắt lưng của nàng, "Nàng còn chưa biết mình phải học cái gì, mà đã vội từ chối nói không cần rồi cơ à, hửm?"
"Trở về, chúng ta về rồi hẵng..." Lý Doãn Ninh bấu lấy đầu ngón tay hắn nài nỉ.
"Nhưng mà ta lại muốn làm ngay trên xe ngựa." Vân Dịch đột ngột dùng sức, xé đứt dải băng thắt lưng của nàng, một tay sờ vào chiếc hộp dưới sạp nhỏ, lấy ra một quyển sách, quơ quơ trước mắt nàng, "Ta tự tay dạy nàng."
Lý Doãn Ninh nhìn thấy từ những trang sách được lật mở những hình ảnh thân thể trần trụi rõ mồn một của nữ nhân, cùng những bức tranh giao hợp nam nữ trực diện, nàng xấu hổ đến mức giận dữ quay mặt đi: "Ta không học!"
"Nàng không học cũng được."
Vân Dịch "bốp" một tiếng ném quyển sách lên sạp nhỏ, buông vòng eo của nàng ra, "Vậy ta sẽ mời ma ma ở Giáo Phường Ty đến dạy nàng. Ma ma kiến thức rộng rãi, trên từ phi tần trong cung, dưới thì đến danh kỹ lầu xanh, nghĩ chắc sẽ có thể dạy dỗ nàng tốt hơn cái đồ thô lỗ như ta đây."
"Ngươi!"
Vân Dịch nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của nàng, cười nhạt nhẽo: "Ta cũng không muốn có một vị thông phòng chỉ biết nằm đó cao trào mà còn mở miệng đòi thế này thế nọ đâu."
Lý Doãn Ninh giống như quả bóng bị thủng lỗ, lập tức xìu xuống.
Vân Dịch đã gợi nhắc lại thân phận của nàng, hiện tại nàng chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi để người ta trút giận mà thôi, nếu hắn chơi chán rồi, phía sau còn có khối kẻ đang xếp hàng chờ tiếp nhận.
So với việc bị ma ma dạy dỗ, nàng thà chịu đựng cùng Vân Dịch... Hai người bọn họ sớm đã cởi trần đối mặt nhau, từ lâu đã chẳng còn mặt mũi nào để nói nữa. Mà ma ma ở Giáo Phường Ty, vì để lấy lòng những kẻ quyền quý như Vân Dịch, chẳng biết sẽ nghĩ ra bao nhiêu là chiêu trò để lăng nhục nàng.
Nghĩ thông suốt thiệt hơn, Lý Doãn Ninh từng cái từng cái cởi bỏ y phục trên người, toàn thân lột sạch chỉ còn lại áo yếm và qυầи ɭóŧ.
Nàng nhặt quyển sách trên sạp lên, hai tay dâng lên cho hắn.