“Ưm…”
Giang Miểu ôm đầu, cảm giác trong người cực kỳ khó chịu. Cũng không biết vì sao mà sau khi ngủ dậy đầu của hắn lại đau như vậy, thân thể cũng bủn rủn không có sức, cả người mềm nhũn giống như mới khỏi bệnh.
Hắn nỗ lực mở to mắt, chỉ nhìn thấy xà nhà đen nhánh trên đỉnh đầu, còn có cái gì đó lấp lóe mới chạy qua.
Giang Miểu lập tức căng thẳng, cái thứ kia có cái đuôi nhỏ đen như sợi dây thừng, hắn chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra, thật không ngờ trong phòng này còn có chuột!
Con chuột kia giống như đang cười nhạo kiến thức hạn hẹp của hắn. Nó phát ra tiếng kêu “Chít chít”, rồi chạy dọc theo xà nhà chui đi ra ngoài từ một mảnh ngói vỡ, lặng yên không một tiếng động biến mất.
Giang Miểu thở dài nhẹ nhõm, ý thức cũng rõ ràng hơn nhiều. Hắn nghĩ, cũng may là con chuột kia không nhảy xuống dưới, nếu không thì dù hắn có phải kéo cái thân bệnh tật này, cũng phải chạy ra ngoài cửa.
Nhưng mà, rốt cuộc đây là chỗ nào? Hắn chỉ nhớ mình đang ở nhà ngủ. Đột nhiên, trong đầu Giang Miểu hiện lên một ít thanh âm và hình ảnh vụn vặt, trong mũi như ngửi được một mùi cháy khét… Hắn nghĩ ra rồi!
Ngày hôm qua hắn cùng với mấy người anh em cùng nhau uống rượu, bởi vì phiền não về vấn đề tiền thuê cửa hàng, hắn không cẩn thận uống nhiều quá, nghiêng ngả lảo đảo mà trở về nhà. Khi hắn nằm ở trên giường ngủ, hình như trong lúc mơ màng nghe thấy bên ngoài có người kêu “Cháy” hay là gì đó. Khu nhà hắn ở rồng rắn hỗn tạp, suốt ngày có người gây chuyện. Lúc đó đầu óc Giang Miểu đã không quá tỉnh táo, cho nên trở mình một cái rồi lại tiếp tục ngủ. Một lát sau, hắn ngửi được một mùi rất khó chịu, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Lúc đó hắn mới sờ soạng xuống giường, muốn mở cửa thông khí, nhưng lúc này đã không còn kịp nữa rồi.
Lửa ở gian phòng bên cạnh quá lớn, bình gas nổ mạnh, chỉ nghe thấy tiếng gầm rú chói tai, sau đó hắn liền mất đi ý thức…
Xem ra là xuyên không rồi. Nhìn đồ vật bài trí trong phòng, hẳn là đã xuyên tới cổ đại. Thật đúng là không ngờ được, hắn đã sống hơn hai mươi năm cuộc sống bình thường, nay lại kết thúc như vậy. Nhưng mà ông trời đối xử với hắn cũng không tệ! Giang Miểu tìm niềm vui trong đau khổ mà nghĩ.
Cái từ xuyên không này ở hiện tại đã không còn xa lạ nữa, người xuyên việt trong truyện mạng với web drama thì chỗ nào cũng có, mà người nào cũng rất lợi hại. Cơ mà, thứ nhất, hắn không phải là chuyên gia vật lý để có thể nhờ làm pha lê, xà phòng kiếm tiền. Thứ hai, hắn không phải chuyên gia khoa văn để có thể nhờ khoa cử một bước lên trời. Hắn chỉ là một người dân vô cùng bình thường, xuyên tới cổ đại thì có thể làm cái gì đây? Chẳng lẽ muốn hắn đi làm ruộng à? Nhưng quang trọng là, hắn còn phải có ruộng mới làm được chứ!