Sau Khi Xuyên Không, Ta Có Gia Đình

Chương 2: Ông trời thật là không đáng tin

Trước Sau

break

Trong lúc Giang Miểu còn đang tự hỏi cách có thể trải qua cuộc sống sau này tốt đẹp hơn, thì một trận tiếng đập cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Trong nháy mắt, Giang Miểu lập tức ý thức được một việc vô cùng đáng sợ, hắn hoàn toàn không có chút xíu ký ức nào của nguyên chủ!

Xuyên qua không có cẩm y hoa phục, không phải vương công quý tộc thì cũng thôi đi, tốt xấu gì cũng phải cho hắn chút ký ức chứ! Ông trời thật sự quá không đáng tin rồi! Giang Miểu rất tức giận, điều này hoàn toàn không giống như trong sách nói!

Xong rồi, vừa mới tới đã bị lộ tẩy! Cũng không biết người gõ cửa là ai, nếu nhận sai thì làm sao bây giờ? Giang Miểu muốn giả vờ không nghe thấy, không đi mở cửa, nhưng tiếng đập cửa vẫn không ngừng vang lên.

“Tới đây…” Giang Miểu yếu ớt kêu một tiếng, sau đó giãy giụa bò dậy. Sau khi mở cửa liền đối mặt với một một ông lão đứng bên ngoài.

Nhìn bộ dáng ông lão thì khoảng chừng hơn 60 tuổi, vóc dáng không cao, lưng hơi còng, sắc mặt có chút lo lắng, đợi đến khi thấy rõ nghi hoặc trên mặt Giang Miểu, ông lão lại có chút co quắp mà mở miệng.

“Chào cháu, lão thấy cháu đã hai ba ngày rồi mà chưa đi ra ngoài, cho nên mới tới cửa xem thế nào… Cháu không sao chứ?”

Giang Miểu thầm vui vẻ, thì ra là không quen biết hắn, thật tốt quá!

“Cháu không sao ạ! Mấy ngày nay cháu thấy trong người hơi khó chịu, cho nên mới không ra cửa, làm phiền đại bá lo lắng rồi.” Bộ dáng Giang Miểu lúc này giống như người mới khỏi sau cơn bệnh nặng, khi cười rộ lên hai má hõm sâu, tuy không quá đẹp, nhưng lại khiến ông lão cảm thấy, dường như đứa nhỏ này có chút khác lạ.

Bọn họ đều sống ở trong cùng một cái sân, lúc trước khi đứa nhỏ này dọn tới, lão liền cảm thấy chỉ sợ người này không phải người nhiệt tình, cả ngày cúi đầu không lên tiếng, mặt mũi âm trầm, cũng không làm quen với ai trong sân. Mỗi ngày ra vào lẻ bóng, cũng không thấy có người nào tới tìm hắn. Nói thật, nếu không phải thắc mắc vì sao nhiều ngày rồi không thấy hắn ra khỏi cửa, lão Mạc cũng sẽ không tới gõ cửa nhà hắn.

“Không có việc gì thì tốt. Nhưng lão thấy sắc mặt cháu như là bị trúng gió, cháu vẫn nên đi bốc mấy thang thuốc uống đi. Đi ra cửa rẽ phải, đi đến đầu ngõ, nơi đó có một hiệu thuốc.” Lão Mạc tốt bụng nhắc nhở.

Lão vừa nói xong, liền nghe thấy tiếng người cười từ trong sân: “Lão Mạc à, người ta đi bán bánh bao, mỗi ngày đều bày quán ở đầu ngõ, còn cần ông chỉ đường nữa sao?”

Giang Miểu nhìn theo hướng phát ra tiếng cười, phát hiện là một đại nương đang ngồi xổm bên cạnh giếng rửa rau, trong chậu có mấy củ cải trắng rất lớn đã được rửa sạch sẽ, trên phiến lá xanh đậm mang theo bọt nước, dưới ánh nắng chiếu xuống, có vẻ rất mê người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương