Lời nói của vị đại nương kia khiến lão Mạc thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, Giang Miểu nhanh chóng mở miệng nói: “Đại nương, Mạc lão bá cũng chỉ có ý tốt nhắc nhở cháu thôi. Từ sau khi bị bệnh, đầu óc cháu vẫn còn hơi mơ màng. Sau này nếu có gì không rõ ràng lắm, còn phải nhờ mọi người nói cho cháu”.
Nghe hắn nói vậy, Mạc lão bá lập tức giục hắn mau đi khám bệnh, kẻo đầu óc thật sự bị bệnh hồ đồ. Vị đại nương kia sau khi nhìn kỹ sắc mặt hắn cũng lên tiếng khuyên vài câu, bảo hắn đừng chậm trễ nữa. Giang Miểu nói cảm ơn hai người, đợi bọn họ đi rồi, hắn vội vàng trở về phòng, đóng chặt cửa lại, sợ lại gặp phải người khác.
Hắn ngồi ở trên giường, cẩn thận tổng kết tin tức vừa mới có được. Đầu tiên, nhìn từ hoàn cảnh bên ngoài, nguyên chủ đang ở trong một cái đại viện, viện này rất lớn nhưng những người ở đây đều là người xa lạ, cho thấy đây hẳn là nơi nguyên chủ thuê trọ chứ không phải nhà riêng. Còn nữa, người ở nơi này có vẻ không được giàu có, lại nhìn quần áo của nguyên chủ và những người khác chủ yếu là vải bố, bên trên còn có mấy mụn vá.
Thứ ba, từ lời nói của đại nương kia thì biết được, nguyên chủ là một người bán hàng rong, trước kia mỗi ngày đều bày quán bán bánh bao ở đầu ngõ. Đã nhiều ngày hắn không ra cửa, thân thể lại kém như vậy, hẳn là lúc bị bệnh không có người chăm sóc, sau đó mới cứ thế mà đi tong.
Trong lòng Giang Miểu có chút thổn thức, như vậy xem ra nguyên chủ cũng là một người đáng thương. Hắn tự nhận là kẻ không có duyên phận với cha mẹ, nhưng rốt cuộc hắn còn có ông bà yêu thương. Tuy rằng sau đó ông bà cũng ra đi, hắn liền trở thành một người cô đơn.
Hiện tại nguyên chủ vừa chết, để lại cho hắn cái thân thể ốm yếu này, hắn phải sống sót thật tốt mới được. Cũng không biết nguyên chủ còn có tâm nguyện gì chưa được hoàn thành hay không, hắn chiếm thân thể người ta, kiểu gì cũng nên giúp nguyên chủ đạt thành tâm nguyện mới đúng.
Chỉ là, hiện tại cái gì hắn cũng không biết, chỉ có thể đi một bước xem một bước. Nhưng điều đầu tiên là phải chữa khỏi bệnh trên người mới được.
Muốn chữa bệnh thì phải có tiền. Giang Miểu lục lọi khắp căn phòng suốt nửa ngày, gần như chỗ nào cũng tìm qua, chỉ còn chưa moi cả bệ bếp lên xem. Cuối cùng, dưới đáy giường, phía sau một viên gạch rời, hắn tìm thấy một chiếc bình nhỏ.
Trong cái bình không có nổi một nén bạc, tất cả đều là đồng tiền đã ngả màu nửa đen nửa vàng. Mấy đồng tiền này đại khái to bằng tiền xu ở hiện đại, cấu tạo ngoài tròn trong vuông, trên mặt có khắc bốn chữ “Lương nguyên thông bảo”. Triều Lương sao? Giang Miểu ngẫm nghĩ, hình như trong lịch sử cũng có một triều đại gọi là triều Lương, chẳng lẽ hắn xuyên đến cái triều đại này?
Suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra cái gì, Giang Miểu liền từ bỏ. Hắn ở hiện đại đúng chuẩn học tra, thầy giáo môn lịch sử đã từng dạy cái gì, hắn đều đã trả lại toàn bộ. Chủ yếu là trước kia hắn không biết mình sẽ xuyên không. Nếu sớm biết thì hắn chắc chắn sẽ sao chép toàn bộ sách lịch sử để học. Chỉ cần dựa vào việc tiên tri, phỏng chừng cũng có thể sống thoải mái không lo ăn uống.
Giang Miểu thở dài, cái này đại khái chính là đến lúc cần dùng thì có bao nhiêu sách cũng cảm thấy không đủ đi!