Nhặt mấy đồng tiền lên xem kỹ một lượt, Giang Miểu bắt đầu đếm lại số tiền trong bình. Hắn không rõ sức mua ở thời đại này ra sao, cũng chẳng biết tiền thuốc men có đắt đỏ hay không, nên tạm lấy ra một trăm đồng.
Nhét một sâu tiền vào trong người, Giang Miểu ra ngoài, sau đó không quên xoay người khóa cửa lại. Sau khi khóa kỹ cửa, hắn mới có thời gian rảnh để đánh giá cái sân này.
Đây là một tứ hợp viện điển hình, đếm sơ qua có khoảng mười mấy gian phòng. Phần lớn cửa đều đóng kín, nhưng nhìn quần áo phơi trước hiên thì hẳn là các phòng đều có người ở. Phòng của nguyên chủ nằm ở phía bắc sân, sát bên có một cửa hông, vốn rất thuận tiện cho việc ra vào. Đáng tiếc, ổ khóa trên cánh cửa đã phủ đầy gỉ sét, xem ra đã rất lâu rồi không có ai mở.
Cái sân này rất lớn, phía đông có một giếng nước, bên giếng còn có một vườn rau nhỏ, bên trong trồng một ít tỏi cùng củ cải linh tinh. Hiện tại hẳn là bắt đầu mùa đông, trong sân lá cây táo đều rơi xuống, thoạt nhìn trụi lủi. Trên cây có một con mèo bụ bẫm lông vàng trắng đang nằm bò híp mắt ngủ gật. Sau khi thấy ánh mắt của Giang Miểu, con mèo kêu một tiếng “Meo” rồi nhảy lên đầu tường chạy mất.
Ánh nắng ấm áp phủ xuống khắp sân, không gian yên tĩnh đến lạ. Đứng giữa khoảng sân vắng, Giang Miểu bỗng cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một cảm giác bình yên mà đã rất lâu rồi hắn chưa từng có. Có lẽ... cuộc sống ở nơi này mới thật sự phù hợp cho hắn sinh hoạt?
Hôm ấy, Giang Miểu đến hiệu thuốc mua hai thang thuốc. Lão đại phu bắt mạch cho hắn, vừa bắt vừa lẩm bẩm mấy câu như: “Rêu lưỡi trắng mỏng, mạch phù khẩn...”, rồi cầm bút kê đơn rất nhanh. Đến khi trả tiền xong, số tiền mang theo của Giang Miểu chỉ còn lại mười hai đồng.
Nhưng mà tiền này tiêu cũng không lãng phí, Giang Miểu mới uống có hai chén thuốc đã cảm thấy thân thể lập tức tốt hơn nhiều. Vốn dĩ đầu óc choáng váng nặng nề giờ thì đã nhẹ nhàng hơn.
Giang Miểu ở nhà tĩnh dưỡng mấy ngày, thuận tiện tìm hiểu tình huống chung quanh.
Trong sân này ngoài hắn ra còn có sáu hộ gia đình ở. Căn phòng chính ở phía đông có ba gian là nơi ở của chủ nhà. Chủ nhà họ Bạch, trong nhà làm buôn bán nhỏ, thu vào cũng tạm được. Nhưng gia đình còn cung cấp nuôi dưỡng hai đứa nhỏ đi học, vì thế mới cho thuê cái sân này, tốt xấu gì cũng có khoản thu nhập thêm cho tiêu dùng.
Phía nam có hai gian phòng, người thuê là hai anh em. Hai anh em nhà này bán cá, trong nhà họ có một cái hồ nước lớn, mỗi ngày trời chưa sáng liền mang cá ra ngoài bán, buổi chiều lại trở về trong thôn chuyển cá lại đây, cũng là kiếm đồng tiền vất vả. Vợ của hai người kia cũng là người nhanh nhẹn, buổi sáng bán xong cá trở về, còn đi tới gần chợ nhặt lá cải đem băm, nghe nói là cho cá và ngỗng trong nhà ăn.
Hai gian phòng khác, một gian ở hai bà cháu, một gian người ở là một tiểu nhị. Người bà ở gian kia chính là người phụ nữ ngồi rửa của cải mà hắn gặp khi đến ngày đầu tiên, Lưu đại nương, người này rất thích buôn chuyện, phần lớn tin tức mà Giang Miểu thu được đều là hỏi thăm được từ chỗ bà ấy. Tiểu nhị thì hắn không rõ lắm, người kia mỗi ngày cũng là đi sớm về trễ, Giang Miểu chưa gặp lần nào.