Những người nhiễm bệnh không cam tâm chỉ chờ chết còn những người thiếu vật tư cũng muốn sống, loạn lạc bắt đầu từ đó. Trật tự xã hội bắt đầu sụp đổ, văn minh bị phá hủy, cả nước thậm chí cả thế giới không một quốc gia nào có thể tránh khỏi.
Lúc đó Giang Li cho rằng động đất và dịch bệnh cũng giống như mưa axit chỉ là tạm thời. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới lại có một ngày sẽ hoàn toàn hỗn loạn.
Cô cho rằng thiên tai tận thế chỉ tồn tại trong tiểu thuyết và tưởng tượng, sức mạnh của nhà nước có khả năng giải quyết thảm họa này.
Nhưng không ngờ thảm họa lại kéo dài đến tận bây giờ.
"Mau xem, đội đi ra ngoài về rồi." Một giọng nói không giấu được sự ngưỡng mộ vang lên bên cạnh khiến Giang Li đang chìm trong hồi ức tỉnh lại.
Giang Li tò mò quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tám người mặc áo lông vũ đang mang theo đủ loại vật tư đi tới.
Khi nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc đang dựa vào nhau trong số đó.
Đồng tử của Giang Li trong nháy mắt co lại thành một chấm nhỏ như đầu kim, sự oán hận trong lòng như một luồng khí đen bao trùm lấy toàn bộ con người cô.
Thật không ngờ lại là câp đôi khốn nạn đó!
Khóe miệng Giang Li nhếch lên nở một nụ cười lạnh lùng, thì ra người cô tìm kiếm bấy lâu nay lại ở đây.
Nhìn tám người đi vào căn cứ rồi Giang Li lặng lẽ đi theo họ.
Giang Li đến chợ để nghe ngóng tin tức, biết được đôi nam nữ đê tiện hiện đang là một cặp tình nhân, ngày thường không chỉ thích thể hiện tình cảm mà còn đặc biệt thích tạo nét trước mạt thế.
Để thể hiện địa vị của mình, họ sẽ tổ chức tiệc tại khách sạn Phúc Quang vào một ngày nhất định trong tháng để chiêu đãi bạn bè.
Đúng dịp hai ngày nữa là ngày bọn họ tổ chức tiệc, Giang Li dùng hết lương thực trên người mình để mua chuộc nhân viên phục vụ của khách sạn Phúc Quang rồi trà trộn vào trong.
Nhìn đủ loại món ăn, đồ uống và cảnh tượng xa hoa bên trong bữa tiệc, sau đó nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy ở khu ổ chuột, Giang Li chỉ thấy thật sự trớ trêu.
Mãi đến đêm khuya thì ánh đèn rực rỡ mới dần tắt.
Trên hành lang tối tăm, Giang Li mặc đồ hầu gái, cúi đầu chậm rãi đi theo sau hai kẻ khốn nạn đã say khướt.
Lúc bọn họ sắp đóng cửa thì Giang Li tiến lên chặn ở khe cửa, dùng sức đẩy mạnh.
Đẩy người phụ nữ tên Liễu Tuyết Di không kịp trở tay ngã xuống đất, cô ta tức giận nói với giọng điệu đầy sự sắc nhọn:
"Cô làm gì vậy? Có tin tôi khiến cô không thể sống ở đây không?"
Liễu Tuyết Di hung hăng nhìn Giang Li, tưởng rằng cô chỉ là nhân viên phục vụ đến chào hàng.
Vương Dực say khướt bên cạnh thì nhìn Giang Li từ trên xuống dưới rồi liếm môi, hắn ta cảm thấy người phụ nữ này rất hợp khẩu vị của mình.
"Nếu cô chịu ở cùng tôi một đêm, món nợ này có thể xóa bỏ." Vương Dực thốt ra lời nói dâm đãng và khốn nạn.
Liễu Tuyết Di nghe vậy thì không thể tin nổi, nhưng địa vị và tiền tài của cô ta ở hiện tại đều dựa vào Vương Dực, vì vậy cô ta chỉ có thể trừng mắt nhìn Giang Li.
Cô ta muốn xông lên cào nát mặt Giang Li, xem sau này Giang Li còn dùng khuôn mặt xinh đẹp này để quyến rũ người khác thế nào.
Nhưng lúc này Liễu Tuyết Di mới phát hiện cơ thể mình không còn sức lực, ngay cả sức để đứng dậy cũng không có.
"Hôm nay, tôi sẽ bắt các người phải đền mạng cho anh Mặc."
Giang Li rút một con dao găm sắc bén từ phía sau ra.
Cô nhanh chóng lao tới đâm, trực tiếp đâm xuyên qua Liễu Tuyết Di.
Giang Li dùng tay để trên vai Liễu Tuyết Di rồi đẩy mạnh, máu tươi lập tức phun ồ ạt.
Liễu Tuyết Di nằm trong vũng máu, hai mắt mở to tràn đầy sự khó tin.
Tấm thảm trắng tinh dần được điểm thêm những đóa hoa đỏ thẫm.
"Cô... bỏ thuốc vào rượu của chúng tôi... tại... sao..."