Câu hỏi cuối cùng của Liễu Tuyết Di còn chưa kịp trọn vẹn thì cô ta đã tắt thở.
Vương Dực ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trực tiếp ngã quỵ xuống đất, một mùi tanh hôi từ trong quần hắn ta truyền ra.
Hắn ta nhìn Giang Li đang mang gương mặt đầy máu: "Cô... là cô sao?"
Lúc này Vương Dực cũng nhận ra Giang Li là ai.
"Anh có biết điều tôi hối hận nhất trong đời là gì không? Chính là đồng ý lời mời đi ra ngoài của hai người hàng xóm tốt như các người, kết quả lại hại chết anh Mặc."
Giang Li lắc lắc máu trên dao, đôi mắt lạnh lùng nhìn Vương Dực.
Nếu không phải vì cứu cô thì anh Mặc đã không bị đôi nam nữ khốn nạn này đâm chết.
"Trước đây tôi đã cướp của các người bao nhiêu thức ăn, tôi có thể trả gấp đôi, không, gấp ba cho cô. Người chết không thể sống lại, cô cầm số thức ăn này có thể sống rất tốt."
Vương Dực kinh hãi không thôi nhưng vẫn cố gắng đưa ra điều kiện, hy vọng Giang Li có thể tha cho mình.
Giang Li từ từ hạ dao xuống, trên mặt Vương Dực lộ ra vẻ mừng rỡ, hắn ta cho rằng mình có thể sống sót.
Dù sao thì người chết đâu có thể so sánh được với lương thực thật sự.
Nhưng sau đó sắc mặt của hắn ta bỗng cứng đờ vì bị một lưỡi dao sắc bén đâm mạnh vào ngực.
Giang Li lạnh lùng nhìn hai xác chết trên đất, chán ghét ném con dao găm dính máu đi.
Cô từ từ đi đến bên lò sưởi trong phòng, lấy củi bên trong ra đốt cháy căn phòng.
Cảm nhận được hơi ấm hiếm hoi, khuôn mặt lạnh lùng của Giang Li nở một nụ cười rạng rỡ.
Anh Mặc, cuối cùng em cũng báo thù cho anh rồi, em cũng có thể xuống dưới đó bầu bạn cùng anh.
Thế gian này quá lạnh lẽo và cô đơn, A Li không muốn ở lại đây nữa.
"Ting ting ting!"
Một giai điệu du dương vang lên khiến Giang Li chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cô từ từ mở mắt ra rồi kinh ngạc phát hiện mình đang nằm trên một chiếc bàn hỗn loạn.
Cô nhìn xung quanh, phát hiện ra mọi thứ ở đây đều vô cùng quen thuộc, đây là căn phòng cô đã ở mười mấy năm.
Nhìn vào đồng hồ điện tử trên máy tính xách tay trên bàn, cô phát hiện ra đây là ngày cách thời điểm tận thế bắt đầu một tháng.
Giang Li không tin nổi nhìn chằm chằm vào màn hình, cô tự véo vào khuôn mặt đầy collagen của mình.
Cảm nhận được cơn đau trên mặt, Giang Li mới thực sự tin rằng mình không phải đang mơ, thật sự đã trở về một tháng trước tận thế.
Cô kinh ngạc, hoang mang và khó hiểu, nhưng cảm xúc lấn át tâm trí cô hiện tại là mừng rỡ...
Giang Li lấy lại tinh thần rồi lập tức lấy điện thoại ra gọi.
"A Li, sao vậy? Không phải anh đã nói là anh sẽ về trong một tuần sao?"
Giọng nói đầy từ tính truyền ra từ điện thoại giống như đang dỗ dành một đứa trẻ khiến nước mắt Giang Li không kìm được mà rơi xuống.
"Anh Mặc..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia, mắt Giang Li không kìm được ngấn nước, giọng nói cũng nghẹn ngào.
"F*ck."
Diệp Kinh Mặc dừng phê duyệt đống tài liệu trên bàn, trong mắt có một tia sáng lạnh lóe lên nháy mắt khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống.
"Sao vậy? Có ai bắt nạt em à?"
Ánh mắt Diệp Kinh Mặc tràn đầy lạnh lùng nhưng giọng nói lại dịu dàng hơn, an ủi Giang Li.
"Anh Mặc, khi nào anh về? Em nhớ anh."
Giang Li không trả lời câu hỏi của Diệp Kinh Mặc, trong lòng tràn đầy mong muốn được gặp anh.
"Đừng khóc. Ngày mai anh sẽ về ngay."
Diệp Kinh Mặc không quan tâm đến đống tài liệu chất thành núi trên bàn, trong lòng chỉ lo lắng cho Giang Li ở thành phố S.
"Vậy em đợi anh về, em có chuyện muốn nói với anh."
Sau khi nói thêm vài câu, Giang Li lưu luyến cúp điện thoại với Diệp Kinh Mặc.
Cô biết rằng thời điểm này không phải là lúc để trò chuyện, chỉ có thể đợi Diệp Kinh Mặc về rồi mới nói hết được.
Diệp Kinh Mặc trực tiếp gọi điện cho trợ lý của mình, bảo anh ta mua vé máy bay trở về thành phố S vào ngày mai.