Sống Lại Mạt Thế, Mỹ Nữ Cùng Trúc Mã Điên Cuồng Tích Trữ Hàng Hóa, Một Đường Nằm Thắng!

Chương 28

Trước Sau

break

“Tao muốn thêm hai chục triệu nữa. Không đưa, khỏi ra khỏi đây.”

Gã giơ hai ngón tay, giọng chẳng khách sáo.

“Đây không phải giá đã thỏa thuận.” Diệp Kinh Mặc hoàn toàn không bị dọa, giọng vẫn điềm tĩnh.

“Chỉ cần mày trả tiền, hàng cũng có thể lấy, lại không bị ăn đòn.” Gã trung niên nói như đang khuyên nhủ, tay lại vung ám hiệu cho thuộc hạ chuẩn bị ra tay. Gã nghĩ sẽ thấy sự hoảng loạn hay cầu xin trên gương mặt lạnh lùng của Diệp Kinh Mặc. Nhưng khi thấy vẻ bình thản kia, lòng gã chợt dao động.

Diệp Kinh Mặc nhếch môi cười khẩy: “Ông tưởng chỉ có mình tôi đến à? Nếu đã muốn chơi trò lật kèo thì tôi cũng chẳng ngại cùng ông cá chết lưới rách.”

Ánh mắt gã trung niên chợt quét sang Giang Li. Thấy cô đang lắc lắc màn hình điện thoại với giao diện gọi 110, gã lập tức chửi thầm ngàn vạn câu chửi trong lòng. Trò này chưa từng thấy: kiểu chơi lưỡng bại câu thương hại địch ngàn, tổn mình tám trăm.

Quả nhiên, tiếng còi hụ cảnh sát vang lên ngoài kho.

“Người bên trong nghe đây! Các người đã bị bao vây, bỏ vũ khí xuống...” Một tên thuộc hạ báo lại có ba xe cảnh sát đến. Gã trung niên trừng mắt nhìn Diệp Kinh Mặc, như muốn khắc anh vào tim.

“Giỏi lắm. Tao không định vào tù chung với mày đâu.”

Gã nghiến răng, ánh mắt đầy bất cam nhưng vẫn buộc phải cúi đầu. Gã nhanh chóng nhặt vali lên, dẫn thuộc hạ chuồn qua lối đi nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Thấy gã bỏ chạy, Giang Li hí hửng khoác vai Diệp Kinh Mặc.

“Anh Mặc, kế này hiệu quả ghê. Chúng mắc câu rồi!”

Một thanh niên mặc cảnh phục bước vào, nói với Diệp Kinh Mặc: “Đạo diễn, cảnh này ổn không? Có cần quay lại không?”

“Không cần, qua luôn.”

Giang Li cười tươi, trả tiền công cho diễn viên, còn lì xì thêm một chút. Ai nấy đều phấn khởi trước sự hào phóng của cô, còn nói nếu lần sau cần, cứ gọi họ. Thì ra tất cả chỉ là vở kịch do Diệp Kinh Mặc và Giang Li dựng lên. Diệp Kinh Mặc điều tra trước, biết gã trung niên không đáng tin.

Mà thời nay là xã hội pháp trị, không thể dùng biện pháp phi pháp. Thế là hai người thuê người đóng giả cảnh sát, diễn một màn kịch. Họ còn thông báo trước cho quản lý kho, nói sẽ quay cảnh hành động, dặn bảo vệ có nghe tiếng cũng đừng qua.

Giang Li cho hết các thùng hàng vào không gian, lấy một chiếc xe khác, cùng Diệp Kinh Mặc rời đi. Gã trung niên trở về cứ nghĩ dù mất hàng cũng còn nguyên vali tiền, chẳng lỗ mấy. Nhưng khi mở ra thấy toàn là tiền âm phủ, mắt gã đỏ ngầu, máu xộc lên não.

Gã đá mạnh vali, vang lên một tiếng “ầm” đầy giận dữ: “Đi tra cho tao, con mẹ nó, chưa từng ăn cú lừa nào thốn thế này.”

Gã tức đến điên người.

“Lão đại! Hàng của mình mất rồi! Cảnh sát ngoài kia hình như là giả!” Thuộc hạ chạy về báo tin, mặt đầy hoảng loạn.

“Tìm cho tao! Phải xé xác bọn nó ra từng mảnh!” Gã trung niên gầm lên, trong mắt đầy căm hận không moi ruột rút gan bọn Giang Li và Diệp Kinh Mặc thì hắn không nuốt trôi cục tức này.

Diệp Kinh Mặc và Giang Li gửi Pudding ở tiệm thú cưng gần nhà, rồi lập tức đến sân bay. Vé máy bay đã được Diệp Kinh Mặc đặt trước từ sớm. Cả hai tranh thủ chợp mắt một lúc trên máy bay, khi hạ cánh thì vừa đúng ban ngày.

Vừa bước xuống sân bay, Giang Li và Diệp Kinh Mặc lập tức cảm nhận được luồng không khí khô nóng phả vào mặt, khiến cổ họng khát khô. Một hướng dẫn viên người Hoa mặc đồ truyền thống địa phương cầm bảng đón khách bước tới.

“Thưa ngài, thưa cô, chào mừng đến Ả Rập Xê Út. Tôi là hướng dẫn viên trong chuyến đi lần này của hai người.”

“Các bạn có thể gọi tôi là Kha Tho Sâm, hoặc tên tiếng Hoa của tôi là Vương Sâm.”

Vương Sâm có đôi lông mày và mái tóc rậm rạp nhưng lại không để râu rậm như người bản xứ. Làn da do phơi nắng lâu ngày nên mang màu nâu đồng khỏe mạnh. Anh ta nói chuyện với giọng pha lẫn khẩu âm nước ngoài nhưng không gây khó chịu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương