Vương Sâm đưa Diệp Kinh Mặc và Giang Li lên một chiếc SUV bảy chỗ. Luồng gió mát từ điều hòa lập tức xua tan cái nóng hầm hập ngoài trời.
“Hai người muốn đến khách sạn nghỉ ngơi trước, hay là tôi đưa đi thẳng tới kho hàng luôn?”
Vương Sâm vừa lái xe, vừa nhìn qua gương chiếu hậu quan sát hai người đang nhắm mắt nghỉ ngơi phía sau.
Diệp Kinh Mặc mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của anh ta: “Đi thẳng đến kho hàng, chuyến này bọn tôi khá gấp.”
“Vâng.”
Vương Sâm không nói thêm lời nào. Dù bình thường rất hoạt ngôn nhưng lần này lại im bặt.
Lăn lộn nhiều năm, anh ta cực kỳ nhạy bén Diệp Kinh Mặc tuy trông bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa cảm giác nguy hiểm. Cảm giác này anh ta từng bắt gặp ở những tay trùm hắc đạo hay lính đánh thuê. Vậy nên, im lặng là vàng.
Chiếc SUV lướt êm trên đường, cảnh vật bên ngoài những tòa kiến trúc vươn cao liên tục lướt qua. Xe từ từ dừng lại, Giang Li mở mắt, cùng Diệp Kinh Mặc bước xuống. Trước mặt là một kho hàng lớn được lắp ghép từ những tấm ván trắng.
Vương Sâm đỗ xe, lấy chìa khóa mở cửa kho. Bên trong chất đầy những thùng dầu màu xanh dương, trên mỗi thùng đều có nhãn phân loại loại dầu.
“Ở đây có một ngàn tấn xăng, một ngàn tấn dầu diesel, và một ngàn tấn dầu thô.” Vương Sâm giới thiệu.
Tất cả những thứ này đều là do Diệp Kinh Mặc nhờ bạn bè thân quen sắp xếp từ trước khi xuất ngoại nhờ tìm một hướng dẫn viên đáng tin ở đây, đồng thời mua sẵn nguồn nhiên liệu trước khi họ đến. Dù gì nơi này cũng là vùng khai thác gốc, lợi thế về giá cả và sản lượng không đâu sánh bằng.
“Còn vũ khí mà ngài yêu cầu, tôi cũng đã liên hệ với tay buôn súng quen thuộc, lát nữa các vị sẽ gặp.” Thực tế, gọi Vương Sâm là hướng dẫn viên thì không bằng gọi anh ta là “trung gian” sẽ chính xác hơn.
“Vất vả cho anh rồi.” Giang Li nói.
Chưa tới giờ hẹn gặp người giao hàng, Vương Sâm đưa Giang Li và Diệp Kinh Mặc tới một con phố đặc trưng địa phương. Trên đường, phần lớn là phụ nữ bản xứ che mặt đang chọn mua những món đồ trang sức yêu thích.
Giang Li tò mò bước tới một sạp nhỏ, nơi bày bán tinh dầu và nước hoa đặc sản địa phương. Cô chọn một mùi thảo mộc, mở nắp ngửi thử, hương thơm mát lạnh có chút bạc hà thoảng nhẹ lập tức lan tỏa. Giang Li đưa lọ nước hoa cho Diệp Kinh Mặc ngửi, nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo ý hỏi.
“Anh Mặc, mùi này thơm không?”
Diệp Kinh Mặc gật đầu. Cả hai đều không thích mùi nước hoa nồng gắt, mùi này rất thanh mát.
“Mình mua vài chai, sau này để trong nhà vệ sinh khử mùi chắc hợp lắm.”
Ông chủ sạp thấy diện mạo của Giang Li và Diệp Kinh Mặc, đoán ngay là khách du lịch nên hét giá cực cao.
Chưa kịp để Giang Li lên tiếng, Vương Sâm đã dùng tiếng địa phương lưu loát mặc cả với ông chủ. Sau một hồi cò kè, thấy không thể moi thêm đồng nào từ Vương Sâm, ông chủ đành hạ giá xuống mức hợp lý.
“Buông ra!” Một tiếng kêu hoảng hốt vang lên, thu hút sự chú ý của đám đông xung quanh. Ba gã đàn ông say rượu giữa ban ngày đang vây lấy một cô gái mặc đồ bản xứ. Cô gái nói tiếng nước ngoài, bị một trong ba gã nắm lấy cánh tay. Cô ra sức giãy giụa, cố thoát khỏi vòng tay gã.
“Cô em xinh đẹp... đến chơi với bọn anh đi nào.” Gã đàn ông nói bằng thứ tiếng lơ lớ mang khẩu âm nước ngoài.
Ba gã cười nham nhở nhìn chằm chằm cô gái. Giang Li không thể nhầm lẫn giọng nói ấy trước kia từng có giáo sư người N đến trường cô giao lưu, giọng cũng y hệt.
Không chút do dự, cô bước lên kéo gã đang nắm tay cô gái ra, đồng thời vặn mạnh cánh tay hắn theo đúng khớp.
“Á á á...” Gã đàn ông hét lên đau đớn.
Hai gã còn lại lập tức nhào tới đỡ lấy tên sắp ngã. Tên đó vừa chửi rủa vừa ngẩng đầu lên, liền ngây người khi nhìn thấy Giang Li. Giang Li cũng mặc đồ bản xứ, chỉ để lộ trán trắng và đôi mắt rực rỡ nhưng cũng đủ khiến người ta đoán được nhan sắc sau lớp mạng che.