“Cô em à, hồi nãy bọn anh chỉ đùa với cô gái kia thôi. Bọn anh thích em hơn cơ.”
Ba gã lại tiếp tục vây quanh. Vương Sâm định bước tới can thiệp nhưng lại thấy Diệp Kinh Mặc vẫn đứng yên, không có ý định ra tay. Anh ta lấy làm lạ quan sát cách hai người tương tác, rõ ràng quan hệ rất thân thiết, sao Diệp Kinh Mặc lại không có động tĩnh?
Chỉ một giây sau, Vương Sâm hiểu lý do. Giang Li tung ba cú đá gọn gàng, chính xác, nhắm thẳng vào chỗ hiểm của ba gã đàn ông. Nhìn họ nằm lăn lộn trên đất, ôm lấy hạ bộ, lăn qua lăn lại đau đớn, cũng đủ biết cô ra tay nặng đến mức nào.
Vương Sâm nhìn thấy vẻ tự hào trong mắt Diệp Kinh Mặc, không khỏi giật nhẹ khóe miệng. Đúng là muốn tuyên bố cho cả thế giới biết hai người là một cặp. Không sai, trong lòng Vương Sâm đã mặc định họ là một đôi.
Cô gái bị quấy rối cảm ơn Giang Li, còn mời cô cùng đi dạo phố. Giang Li từ chối, chỉ dặn cô tự chú ý an toàn, rồi chạy đi tìm Diệp Kinh Mặc.
“A Li giỏi quá.” Diệp Kinh Mặc không tiếc lời khen khiến Giang Li đỏ bừng má.
Cô thầm nghĩ, sao cảm giác giống như anh Mặc đang khen đứa trẻ ăn ngoan vậy trời. Sau vụ lùm xùm đó, thời gian hẹn gặp tay buôn vũ khí cũng vừa đến. Ba người lập tức lên đường đến điểm hẹn.
Tên đầu lĩnh của bọn buôn vũ khí tên là Ha Phu Định, người to cao vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, cánh tay trái lộ ra hình xăm.
Điều khiến Giang Li và Diệp Kinh Mặc bất ngờ là cô gái vừa bị quấy rối ban nãy đang đứng cạnh Ha Phu Định.
“Các bạn của tôi, cảm ơn vì đã cứu con gái tôi. Bất kể các bạn muốn loại vũ khí nào, cứ chọn thoải mái, tôi sẽ bán với giá giảm 40%.”
Vương Sâm dịch lại lời của Ha Phu Định cho Diệp Kinh Mặc và Giang Li, khiến hai người không khỏi mừng rỡ không ngờ lại có được món hời bất ngờ thế này. Thuộc hạ của Ha Phu Định dẫn họ đến kho chứa vũ khí, cho họ thoải mái lựa chọn.
Bên trong kho là hàng loạt vũ khí đủ chủng loại: Desert Eagle, súng bắn tỉa, súng máy hạng nhẹ, AK47, súng máy hạng nặng, lựu đạn, súng phóng lựu, dao quân đội Nepal...
Cảnh tượng khiến người ta choáng ngợp, nếu là dân mê quân sự thì chắc phải nhảy cẫng lên vì phấn khích. Giang Li và Diệp Kinh Mặc mua từng thùng vũ khí, còn mua lượng lớn đạn dược. Ha Phu Định lập tức sai người vận chuyển tất cả đến kho hàng mà họ đã thuê.
Mua được cả dầu và súng, Giang Li và Diệp Kinh Mặc mời Vương Sâm một bữa, cảm ơn sự giúp đỡ của anh ta. Họ cũng thanh toán phí hướng dẫn nhưng hành trình sau không cần anh ta đi theo nữa. Vương Sâm cũng không hỏi gì thêm, vui vẻ dùng bữa.
Ăn xong, Diệp Kinh Mặc và Giang Li tranh thủ đêm tối đem toàn bộ dầu và vũ khí thu vào không gian, rồi thuê xe đến sân bay. Đêm hôm đó, họ lên máy bay về nước.
Vừa xuống máy bay, Giang Li và Diệp Kinh Mặc lập tức đến cửa hàng thú cưng. Vừa bước vào cửa, Pudding dường như cảm nhận được điều gì đó, bắt đầu sủa lên. Thấy chủ nhân suốt một ngày không gặp, ngay lúc cửa vừa mở ra, nó như biến thành một cái bóng, lao thẳng đến chân Giang Li. “Gâu gâu gâu.” Mấy người đi đâu rồi? Không dẫn chó theo!
Pudding đặt hai chân trước lên đùi Giang Li, cả người đứng thẳng, định nhảy lên lòng cô. Giang Li nhẹ nhàng xoa đầu chú chó lông xù, dỗ dành một lúc lâu, Pudding mới bình tĩnh lại. Sau đó nó lại chạy đến bên chân Diệp Kinh Mặc, cọ cọ mấy cái, tỏ rõ nỗi nhớ nhung.
Chào hỏi xong xuôi, hai người một chó cùng nhau trở về nhà.
Giang Li đã dọn hết những món đồ quan trọng ở nhà mình vào không gian nhưng thứ còn dùng được thì chuyển qua nhà Diệp Kinh Mặc. Hiện tại, cô đang sống trong phòng phụ ở nhà Diệp Kinh Mặc. Cả hai nghỉ ngơi một ngày, Giang Li mới cảm thấy cơ thể bớt mệt mỏi.
Cô thức dậy, kéo rèm cửa sổ ra, thò đầu ra hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm. Đột nhiên, một cuộc gọi phá vỡ sự yên tĩnh.