Rồi cô sang tiệm sô-cô-la, từ loại đồng xu rẻ tiền đến hàng nhập đắt đỏ, đủ loại hương vị bày ra. Chỉ cần muốn, ở đây chắc chắn tìm thấy. Tuy Giang Li không mê sô-cô-la nhưng vẫn mua một ít để sau này dùng khi cần nạp năng lượng nhanh.
Tiệm bánh quy là nơi có thể sánh ngang với tiệm kẹo. Giang Li nhìn thấy nhiều loại và thương hiệu cô chưa từng gặp nên lấy hỗn hợp một trăm cân. Cửa hàng bán hạt khô và trái cây sấy tràn ngập hương thơm béo ngậy của hạt rang xen lẫn vị ngọt thanh của trái cây, tạo nên mùi hương đặc biệt quyến rũ. Hạt dẻ cười, mắc ca, hạnh nhân, hạt dẻ, điều...
Mận khô, dâu tằm khô, xoài sấy, ô mai, sơn tra, nam việt quất...
Giang Li không do dự, vung tay mua hết sạch. Liên tục chạy hai nơi lấy hàng, lúc Giang Li rời khỏi trung tâm thực phẩm, trời chỉ còn ánh hoàng hôn cuối ngày. Nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ cũng chính là thời gian hẹn giao hàng với các chủ tiệm.
Cô chạy xe điện nhỏ tới kho hàng. Thực ra cô chưa từng xem kho này ngoài đời, sáng nay chỉ xem video quay lại. Giang Li dùng chìa khóa mở cửa, thấy bên trong trống trơn, chính giữa có một bức tường ngăn kho làm đôi.
Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa giao hàng, Giang Li mở cửa để công nhân chuyển hàng vào. Nhìn họ chuyển từng thùng hàng từ xe vào, cô chống cằm trầm ngâm suy nghĩ.
Lô hàng này còn chưa xong, lô tiếp theo đã tới. Xem ra cô nên thuê người trông kho, dù sao cũng không thể lúc nào cũng túc trực ở đây.
“Mọi thứ đã chuyển xong, cô kiểm tra hàng nhé.” Mấy người giao hàng đưa hóa đơn cho cô.
Công nhân đã dỡ xong hàng, Giang Li kiểm tra nhanh chóng, thấy không có gì sai nên thanh toán phần còn lại. Nhìn kho đầy ắp hàng hóa, trong mắt Giang Li toàn là thỏa mãn.
Đợi công nhân đi hết, cô đóng cửa, vừa nghêu ngao hát vừa chuyển toàn bộ hàng hóa vào không gian chứa đồ của mình.
Cô từng kiểm tra qua không gian này đồ để vào sẽ ngừng thời gian trôi. Tức là không cần lo bị mốc hay hết hạn. Rời khỏi kho, Giang Li đến phòng bảo vệ hỏi có ai cần việc trông kho không. Bảo vệ lập tức giới thiệu một người, nói anh ta không nói được nhưng rất thật thà, chăm chỉ, lương lại rẻ.
Không nói được có thể là nhược điểm với người khác nhưng với Giang Li thì lại là ưu điểm ít ra không sợ bị lộ thông tin. Cô bảo bảo vệ mai dẫn anh ta đến để phỏng vấn, nếu phù hợp thì bắt đầu làm luôn.
Công việc rất đơn giản: ban ngày mở cửa cho xe giao hàng, buổi tối Giang Li sẽ đến kiểm hàng. Xong xuôi mọi việc, Giang Li về đến nhà đã hơn chín giờ tối. Trên đường về cô ghé mua một phần bún qua cầu mang về, vừa về nhà đã vội mở hộp.
Sợi bún mềm mượt, nước dùng đậm đà, thịt gà vừa mềm vừa dai. Cô vừa ăn vừa toát mồ hôi nhưng lại không nỡ dừng đũa. Ăn no xong, Giang Li nằm dài trên ghế sofa, ánh mắt trống rỗng.
Ngày mai anh Mặc sẽ về rồi, cô nên mở lời với anh ấy thế nào đây? Mãi cho đến lúc lên giường, cô vẫn chưa nghĩ ra được cách mở lời hoàn hảo để giải thích với Diệp Kinh Mặc.
Diệp Kinh Mặc bắt chuyến bay sớm nhất quay về tỉnh S. Khi về đến khu nhà, trời mới tờ mờ sáng. Anh đoán Giang Li chắc vẫn chưa dậy nên tiện thể ghé quán ăn sáng dưới khu mua cho cô món cô thích nhất: xíu mại và đậu hũ nước đường.
Quán ăn sáng này lúc nào cũng đông khách, vì đồ ăn ngon mà giá lại rẻ, từ lâu đã là lựa chọn hàng đầu của dân văn phòng quanh đây. Đặc biệt là món xíu mại gói tại chỗ, nhân là thịt heo tươi, tôm và nếp trộn đều, cắn một miếng là hương thơm ngập tràn, mềm ngọt thơm dẻo, vị đọng mãi nơi đầu lưỡi.
Còn đậu hũ nước đường thì làm mới mỗi ngày, đậu mịn tan, kết hợp cùng nước đường dịu ngọt, ăn một miếng là không dừng lại được. Hai món nổi bật này thường chưa đến chín giờ sáng đã bán sạch veo.