Giang Li rất thích ăn nhưng phần lớn thời gian cô đều không dậy nổi. Thường là Diệp Kinh Mặc chạy bộ buổi sáng về tiện tay mua cho cô. Diệp Kinh Mặc mặc một bộ vest đen thẳng tắp ôm dáng, khí chất toát ra không cần tỏ vẻ mà tự có uy nghiêm, khiến người xung quanh không khỏi ngoái nhìn.
Mấy cô nàng dân công sở nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp ẩn hiện cơ bắp dưới lớp vest của anh, mặt ai nấy cũng đỏ bừng. Chủ quán vừa thấy anh thì thân thiết lên tiếng: “Vẫn là một xửng xíu mại với hai bát đậu hũ nước đường mang về đúng không?”
Diệp Kinh Mặc khẽ gật đầu, cầm lấy phần ăn sáng mà chủ quán đưa, trả tiền rồi xoay người rời đi.
Có người tò mò tới hỏi, chủ quán cười nói thẳng: “Thôi khỏi mơ, người ta có bạn gái lâu rồi. Sáng nào cũng dậy sớm ra đây xếp hàng mua đồ ăn sáng chỉ vì bạn gái ngủ nướng, nên anh ấy mang về cho.”
Một câu nói khiến hàng tá FA xung quanh lãnh trọn cú chí mạng. Giang Li hôm qua ngủ sớm, nay đã dậy, rửa mặt xong xuôi, ngồi dựa lưng thẳng trên ghế. Cô biết Diệp Kinh Mặc đã nói sẽ về hôm nay thì nhất định sẽ về, mà khả năng cao là chuyến bay sớm nhất.
Giang Li không muốn khi anh về lại thấy mình còn đang ngủ nướng trên giường. Với cô, Diệp Kinh Mặc là người mà cô tin tưởng nhất trên đời, không ai khác sánh bằng. Họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, Diệp Kinh Mặc hơn cô năm tuổi, hai nhà vốn là hàng xóm. Ba mẹ anh mất sớm, anh được bà nội nuôi lớn. Hai nhà qua lại rất thân thiết.
Hồi nhỏ, ba mẹ Giang Li bận rộn công việc, thường gửi cô cho bà nội Diệp trông giúp. Nên phần lớn tuổi thơ của Giang Li đều gắn liền với nhà Diệp Kinh Mặc. Bà nội anh mất vào năm anh mười tám tuổi, ra đi trong giấc ngủ, nhẹ nhàng không đau đớn. Sau khi hai nhà lo xong tang lễ, Diệp Kinh Mặc vào trường quân đội.
Mãi đến khi ba mẹ Giang Li qua đời vì tai nạn máy bay, trong lúc cô đơn nhất, không người thân bên cạnh, Diệp Kinh Mặc xuất ngũ trở về, lo liệu hết mọi chuyện giúp cô. Anh tự mình mở công ty logistics với bạn, công việc bận rộn đến mấy vẫn luôn tranh thủ về nhà chăm sóc Giang Li.
Giữa hai người đã thân thiết như người một nhà. Ở thế giới này, chỉ có họ mới có thể nương tựa vào nhau. Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vừa vang lên, tim Giang Li bất giác nhảy thót, tay vô thức siết chặt vạt áo. Diệp Kinh Mặc vừa bước vào đã thấy Giang Li mặc bộ đồ ở nhà màu xanh nhạt, ngồi trên sofa như đang chờ mình.
Có vẻ như cô muốn nói với anh chuyện gì đó quan trọng. Lần trước cô như vậy là lúc ba mẹ qua đời. Cô bé năm xưa từng ngây ngốc ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, đến khi anh xuất hiện mới òa khóc nói ba mẹ không còn nữa, trong nhà giờ chỉ còn lại một mình cô.
Giang Li cứ nghĩ lúc gặp lại Diệp Kinh Mặc, mình sẽ bật khóc hay lao tới ôm chặt lấy anh nhưng lúc này cô chỉ muốn tham lam ngắm nhìn hình bóng ấy. Diệp Kinh Mặc đặt đồ ăn sáng lên bàn, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cô. Anh mặc vest đen, cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo, vai rộng eo hẹp, chân dài duỗi ra chạm vào thành sofa.
Giọng Giang Li run khẽ: “Anh Mặc, sao anh về sớm vậy?”
Diệp Kinh Mặc cảm nhận được trong câu hỏi ấy là bao cảm xúc phức tạp: lo lắng, sợ hãi, nhớ nhung.
Anh đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô, như vô số lần từng dỗ dành cô khi còn nhỏ, giọng dịu dàng: “Xảy ra chuyện gì rồi? Nói với anh, anh sẽ nghĩ cách giải quyết.”
Ánh mắt anh sâu như biển đêm đang nổi sóng. Rốt cuộc là chuyện gì đã khiến cô bé bên anh từ nhỏ trở nên kỳ lạ như vậy? Gần đây không phải cô đang chuẩn bị luận văn tốt nghiệp sao?
Hay là trong trường có ai bắt nạt cô? Hàng loạt giả thuyết lướt qua trong đầu Diệp Kinh Mặc.
Nghe giọng anh, Giang Li cảm thấy như một đứa trẻ có người lớn chống lưng: “Anh Mặc, em nhớ anh quá...”