Việc cả nhà họ Tô đứng chờ ngoài cổng từ chiều muộn đã khiến không ít người trong làng chú ý. Vốn dĩ ai nấy đang thấp thỏm vì nạn đói, thấy nhà họ Tô có động tĩnh lạ, mọi người càng thêm bất an, vội kéo nhau ra nhìn. Bọn họ sợ nhất là người khác lặng lẽ bỏ làng chạy trước, chỉ để lại nhà mình ở đây chờ chết.
Khi Thư Ý vừa xuất hiện ở đầu ngõ, người chạy tới đầu tiên chính là Tô Lâm Sơn và hai đứa con gái nhỏ. Chạy nhanh không kém ông, còn có bà lão họ Tô. Lúc này chân bà ta chẳng hề run rẩy, lao tới nhanh đến mức khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Nhưng Thư Ý không dừng lại trước cửa nhà họ Tô. Cô rẽ một bước, đi thẳng sang cửa nhà cô cô. Không cần cô gọi, nhà họ Dương đã đứng cả ở cửa từ lúc nào.
Thư Ý móc ra chín trăm hai mươi bốn đồng tiền, đưa thẳng cho Tô Tiểu Phương. Nhưng bất ngờ:
“Bốp!”
Một cái tát vang lên.
Tô Tiểu Phương giơ tay đánh mạnh vào lưng cháu gái.
“Con nhóc chết tiệt này! Cháu có biết một mình ra ngoài nguy hiểm đến mức nào không? Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cô cô cháu có khóc cạn nước mắt cũng chẳng ai trả cháu lại cho ta!”
Một đứa con gái còn chưa lớn, lại bị thương trên đầu, cứ thế đi thẳng lên trấn một mình, mãi đến tối mới về… nghĩ thôi đã đủ làm người ta dựng tóc gáy.
Thư Ý bị đánh mà trong lòng lại thấy ấm áp. Hai đời cộng lại, đây là lần đầu tiên cô thật sự cảm nhận được thế nào là có người sợ mình gặp chuyện. Cô hạ giọng nhắc khẽ:
“Cô cô, đừng mắng nữa. Nhiều người đang nhìn lắm. Cô cô mau cất tiền đi.”
Tô Tiểu Phương lúc này mới như bừng tỉnh. Thấy bà con xung quanh đều đã bu lại, bà lập tức nhét túi tiền vào trong áo.
Cùng lúc ấy, Tô Lâm Sơn và người nhà cũng đã đến nơi. Thấy con gái bình an vô sự, ông khẽ thở ra, nhưng trước mặt đông người, ông cũng không tiện hỏi nhiều. Bà lão họ Tô thì khác. Vừa tới nơi, bà ta đã chìa tay ra ngay.
“Tiền đâu?”
Thư Ý nhìn bà ta một cái, rồi không nói nhiều, trực tiếp lấy ra sáu trăm bốn mươi lăm đồng tiền đưa cho bà. Số tiền này vừa đúng bằng tiền bán hai con gà mái già và mười lăm quả trứng của nhà họ Tô.
Đưa tiền xong, cô còn cẩn thận giải thích trước mặt mọi người:
“Quản gia Ngô nói gà phải làm sạch trước mới nhận. Trứng cũng phải nguyên vẹn. Lần này ông ấy trả giá cao nên mới được như vậy.”
Nghe đến đây, ánh mắt của không ít dân làng lập tức thay đổi. Những nhà trong làng còn nuôi gà đều bắt đầu động lòng. Nếu thật sự bán được giá như thế thì đúng là một con đường sống.
Thư Ý thấy mọi người đã mắc câu, liền nói tiếp:
“Nếu ai muốn bán, nhớ làm sạch gà trước. Phải mổ, làm sạch lông, lấy hết lòng ruột ra. Nếu không làm tử tế thì người ta không nhận đâu.”
So với giá thu mua cao gấp đôi ngày thường, chút công làm sạch này chẳng đáng là gì. Quả nhiên, ngay sáng hôm sau, dân làng bắt đầu tốp năm tốp ba mang gà tới. Thư Ý nhận được mười chín con gà, tất cả đều đã làm thịt sơ qua.
Dù không con nào thật sự sạch sẽ, lông vẫn cháy xém chỗ này chỗ kia, nhưng trong hoàn cảnh thiếu nước như bây giờ, làm được đến thế đã là không tệ.
Thư Ý quay sang nhìn cha.
“Phụ thân, giúp con ghi lại đi. Nhà nào đưa bao nhiêu con, để sau này còn tính.”
Cô không thể trả tiền ngay tại chỗ. Nếu lộ ra là cô có tiền mặt trong người, phiền phức sẽ kéo đến ngay. Chưa nói đến người ngoài, chỉ riêng bà lão họ Tô cũng đủ khiến cô mất ngủ.
Tô Lâm Sơn nghe vậy thì ngập ngừng. Ông biết chữ, cũng biết tính toán nhưng trong nhà bây giờ lấy đâu ra bút, mực, giấy, nghiên để ghi chép?
Đúng lúc cô và phụ thân còn đang lúng túng, cửa phòng chính bỗng mở ra. Tô Vân Sinh con trai cả đại phòng chắp tay sau lưng bước ra. Anh ta chào Tô Lâm Sơn một tiếng, rồi quay sang nhìn Thư Ý.
“Nếu muội không chê, đại ca có thể giúp ghi lại.”
Thư Ý hơi ngẩn ra. Từ sau khi sống lại tới giờ, cô gần như chưa nói chuyện với người biểu ca này lần nào. Những gì cô biết về anh ta đều từ hai muội muội kể lại.
Anh ta năm nay mười tám tuổi, chuẩn bị đính hôn. Nghe nói học hành khá, đã qua kỳ thi đầu tiên, là người có tiền đồ nhất trong lứa cháu trai nhà họ Tô. Tính tình lại hơi lạnh lùng, ít nói, ngay cả với muội muội ruột cũng không quá thân thiết. Cho nên Thư Ý thật sự không hiểu vì sao hôm nay anh ta lại chủ động giúp mình.
Thấy cô chậm chạp chưa đáp, Tô Vân Sinh hơi mất tự nhiên, ho nhẹ một tiếng.
“Nếu muội không cần thì thôi…”
“Cần chứ!”
Thư Ý lập tức cắt lời.
“Muội thật sự cần. Cảm ơn đại ca.”
Nói rồi Thư Ý còn chắp tay cảm ơn rất nghiêm túc.
Có người giúp ghi chép, mọi việc lập tức đơn giản hơn hẳn. Tô Vân Sinh phụ trách tiếp đón dân làng, hỏi rõ từng nhà mang đến bao nhiêu gà, rồi ghi nhớ lại cẩn thận. Còn Thư Ý thì ung dung hơn rất nhiều. Cô chỉ cần giả vờ vác gà đi về phía trấn, tới chỗ vắng người là lập tức lấy nước trong không gian ra rửa sạch, rồi bỏ hết vào ngăn đông lạnh. Lòng ruột và nội tạng thì cô xử lý luôn, nấu chín rồi mang về cho người nhà ăn.
Mà thật ra, cô vẫn đi vào trấn thật. Mỗi ngày tranh thủ mua thêm hai, ba chục cân gạo hoặc bột, ghé quán ăn no một bữa, rồi mới thong thả quay về làng.
Sau khi nhận được gà mái già, Văn Tinh ăn gần như mê luôn. Anh ta còn chủ động hỏi Thư Ý cách nấu canh gà mái già. Chỉ sau một bát đầu tiên, Văn Tinh đã hoàn toàn bị chinh phục. Ba ngày liên tiếp, ngày nào anh ta cũng mua một con.
Tuy nhiên, so với tốc độ thu mua trong làng, số lượng bán ra thật ra không đáng là bao. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Thư Ý đã gom được tròn một trăm hai mươi con gà trong ngăn đông lạnh.
Mà người nhà cô cũng nhờ đám nội tạng gà ăn mỗi ngày mà trông khỏe ra thấy rõ. Ngay cả phụ thân cô và hai muội muội cũng đã có chút da thịt hơn trước. Tất cả đều biết người thu mua không cần lòng ruột, nên mới để lại cho Thư Ý. Thế là cả nhà đều ngóng cô về mỗi ngày, chờ một bữa “thịt”.
Sau ba ngày bận rộn, cuối cùng trong làng cũng không còn ai mang gà tới bán nữa. Lúc này, Thư Ý mới có được chút thời gian rảnh.
Tuy mấy ngày qua cô chỉ bán được ba con gà, nhưng lại thu mua được tới một trăm hai mươi con. Nếu tính toán kỹ thì đúng là một món hời kinh người. Thu vào ba mươi lượng vàng nhưng chỉ chi ra khoảng ba mươi sáu lượng bạc.
Điều khiến cô tiếc duy nhất là gần như chẳng ai chịu bán trứng. Có lẽ giá cô đưa ra vẫn chưa đủ hấp dẫn hoặc trong lúc này ai nấy đều muốn giữ trứng lại cho phụ mẫu già và con trẻ bồi bổ.
Nhưng dù sao đi nữa, Thư Ý đã kiếm lời quá lớn. Không chỉ làm giàu cho mình, cô còn tiện tay nuôi béo luôn cả nhà.
Sáng ngày thứ tư, thấy không còn ai tới nữa, Thư Ý lấy ra ba mươi đồng đưa cho Tô Vân Sinh. Dù sao mấy ngày nay anh ta cũng giúp cô không ít. Điều khiến Thư Ý bất ngờ là anh ta nhận lấy rất tự nhiên, không hề khách sáo.
Sau mấy ngày chạy lên trấn liên tục, người cô mệt rã rời. Hôm nay hiếm khi không có việc, cô chỉ muốn nằm ở nhà nghỉ một ngày. Theo lời phụ thân cô, trưởng làng đã nói giếng làng sắp cạn tới đáy, nạn đói chỉ sợ chẳng còn cách nào tránh.
Nhưng người mẹ mà cô vừa mới tưởng có thể cho mình chút yên ổn ấy… rốt cuộc vẫn không để cô được nghỉ. Thư Ý vừa mới nằm lên giường, nhắm mắt được một lát, Lý Huệ đã nhẹ chân bước vào. Bà ta cẩn thận ngồi xuống bên cạnh rồi lại bắt đầu che miệng khóc. Thư Ý nhíu mày mở mắt.
“Mẫu thân muốn nói gì thì nói đi. Khóc mãi làm gì?”
Cô thật sự chịu không nổi cái kiểu hễ mở miệng là khóc của người mẹ này. Lý Huệ thấy con gái mất kiên nhẫn, liền vội lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Thư Ý, cậu con vừa tới tìm mẫu thân. Nó nói… ông bà ngoại con sắp chết đói rồi. Con… con có thể cho họ ít tiền trong số tiền con kiếm được mấy ngày nay không?”
“Mẫu thân thật sự không còn cách nào khác. Phụ thân con giờ cũng mất việc trên trấn rồi…”
“Mẫu thân… mẫu thân không biết phải xoay đâu ra tiền nữa…”
Thư Ý nghe xong mà không hề bất ngờ. Cô đã sớm đoán được. Người mẹ này nhìn thấy cả nhà mình ăn lòng gà liên tiếp mấy ngày, làm sao có thể không nghĩ tới nhà mẹ đẻ?