“Con chạy ngược chạy xuôi trên trấn suốt mấy ngày nay, cộng lại cũng chỉ kiếm được có ba mươi đồng. Giờ mẫu thân muốn con đưa hết số tiền đó cho nhà cậu, vậy ba chị em con phải sống thế nào?”
“Trong nhà sắp hết lương thực rồi. Chúng ta còn phải chuẩn bị chạy nạn nữa. Con còn đang tính để dành số tiền ít ỏi ấy mua hai cân bột mì thô, làm ít bánh mang theo dọc đường đây!”
Thư Ý nói rất chậm, giọng không lớn, nhưng từng câu đều rõ ràng.
Đương nhiên, trong tay cô đâu chỉ có ba mươi đồng. Nhưng cô không có lý do gì để lấy vàng bạc trong không gian ra cho Lý Huệ. Hơn nữa, từ sâu trong lòng, cô thật sự không muốn tiếp tục nuôi cái nhà ngoại đó nữa. Hết lần này tới lần khác, bọn họ chỉ biết bám vào gia đình Thư Ý mà hút máu. Mấy cậu, mợ và anh em họ đều là người khỏe mạnh, vậy mà lại ngồi chờ một người phụ nữ đã xuất giá mang tiền về nuôi sống. Nghĩ sao cũng thấy nghẹn.
Lý Huệ nghe thấy “ba mươi đồng” thì rõ ràng không tin. Mấy ngày nay gia đình họ ăn uống tử tế hơn hẳn ngày thường, sao có thể chỉ kiếm được từng đó? Bà ta nghẹn ngào nói:
“Thư Ý, mẫu thân xin con… Nhà cậu con thật sự không sống nổi nữa rồi. Ông bà ngoại con đói đến sắp gục rồi, cậu mợ với mấy anh chị em họ con cũng thế.”
“Mẫu thân biết mấy ngày nay con kiếm được không chỉ có ba mươi đồng. Con còn đưa cho Vân Sinh ba mươi đồng nữa mà, đúng không?”
“Con đưa trước cho mẫu thân đi. Dù sao chúng ta vẫn còn nhà họ Tô ở đây, chưa tách ra ở riêng, bọn họ cũng không thể mặc kệ chúng ta được, đúng không?”
Thư Ý nhìn bà ta, gần như bật cười vì tức. Mẫu thân cô không cần nghe ai nói, mà lại biết rõ từng khoản tiền cô đưa cho ai, từng đồng từng cắc đều để ý rõ ràng.
Cô lạnh nhạt đáp:
“Tô Vân Sinh đã giúp con mấy ngày liền. Con chia cho huynh ấy ít tiền thì có gì sai? Con chỉ còn ba mươi đồng thôi. Mẫu thân tin hay không là chuyện của người.”
“Nếu mẫu thân không tin, con cũng chẳng còn cách nào.”
“Con mệt rồi. Muốn ngủ một lát.”
Nói xong, cô trở mình, nhắm mắt lại. Thật ra, cô chẳng còn tâm trạng tranh cãi với Lý Huệ nữa. Nói thêm vài câu, có khi cô còn tức đến nôn ra máu. Ý thức vừa thả lỏng, cô đã muốn chìm vào không gian hệ thống, mặc kệ tiếng khóc thút thít phía sau.
Nguyệt Nhi và Tinh Nhi đang ở ngoài sân, nghe thấy tiếng Lý Huệ khóc thì vội chạy vào. Nhưng vừa nhìn thấy hai con gái, Lý Huệ lại càng khóc lớn hơn. Trong tiếng nấc, bà ta bắt đầu trách móc Thư Ý, mắng cô vô tình, lạnh nhạt, bất hiếu.
“Nguyệt Nhi, Tinh Nhi, hai đứa khuyên đại tỷ các con đi… Nhà ngoại các con đang đói đến không sống nổi, mà tỷ tỷ con kiếm được tiền rồi vẫn không chịu giúp…”
“Nó bây giờ ngay cả lời mẫu thân nói cũng không chịu nghe. Đúng là đứa con gái bất hiếu…”
Nguyệt Nhi nghe mà cau mày. Cô bé bước lên đỡ lấy Lý Huệ, nhẹ giọng khuyên:
“Mẫu thân để đại tỷ nghỉ một lát đi. Mấy ngày nay ngày nào tỷ ấy cũng phải lên trấn, người mệt lắm rồi.”
“Phụ thân chẳng phải nói sắp phải chạy nạn rồi sao? Nếu bây giờ tỷ ấy không nghỉ ngơi, mai sau lấy đâu sức mà đi?”
Nguyệt Nhi tuy tính tình mềm, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. Nó không hoàn toàn giống Lý Huệ. Nhưng Lý Huệ nghe vậy lại chẳng dịu đi chút nào. Bà ta vừa lau nước mắt vừa nói:
“Mẫu thân có làm phiền nó đâu? Mẫu thân chỉ xin nó ít tiền thôi mà!”
“Nó đưa tiền cho mẫu thân, ta cầm sang nhà ngoại các con là xong, đâu cần nó tự đi…”
Càng nói, bà ta càng cảm thấy mình có lý. Thậm chí còn bắt đầu trách ngược Nguyệt Nhi. Tinh Nhi nóng tính hơn, vừa thấy mẹ càng khóc càng dai thì lập tức nổi nóng. Nó túm lấy tay Lý Huệ, quay sang gọi nhị tỷ:
“Nhị tỷ, kéo mẫu thân ra ngoài đi! Để đại tỷ ngủ!”
Hai chị em một người một bên, gần như lôi Lý Huệ ra khỏi phòng. Dù Lý Huệ không muốn, bà ta cũng không dám gào to bởi nếu bà lão họ Tô nghe thấy, chắc chắn lại có chuyện.
Rốt cuộc, Thư Ý cũng được yên tĩnh.
Mấy ngày gần đây, trong nhà chẳng còn việc gì để làm. Ruộng đồng đã chết khô, vườn rau cũng không còn thứ gì. Ngay cả hai con gà mái cuối cùng cũng đã bị bán đi. Mọi người chỉ còn biết ngồi chờ lệnh của trưởng làng, xem bao giờ phải rời làng chạy nạn.
Vậy là Thư Ý ngủ một mạch tới gần trưa. Bà lão họ Tô hiếm khi không đến kiếm chuyện.
Lý Huệ thì bị hai cô con gái ngăn lại, không vào được nữa. Sau một hồi do dự, cuối cùng bà ta vẫn lặng lẽ ra khỏi nhà. Hai chị em biết bà đi đâu nhưng chúng cũng chẳng làm gì được. Phận làm con, đâu thể trói mẹ mình lại.
Khi Thư Ý tỉnh dậy, cô thấy hai muội muội đang ngồi dưới bóng râm ngoài hiên. Môi đứa nào cũng khô nứt nhưng chẳng nỡ uống phần nước ít ỏi còn dư lại trong nhà. Thư Ý nhìn mà không đành lòng. Cô lấy thêm nước cho chúng, ép mỗi đứa uống mấy ngụm rồi mới thôi. Đến chính cô còn không chịu nổi cơn khát. Vừa tỉnh dậy, cô đã rót đầy một bát nước trong không gian ra uống sạch.
Nguyệt Nhi ngập ngừng nhìn chị.
“Đại tỷ…”
Nó muốn nói gì đó, nhưng cứ chần chừ mãi. Thư Ý biết nó định nói đến Lý Huệ nhưng chuyện đó cô thật sự không muốn nhắc nữa. Cô đứng dậy phủi áo.
“Hai đứa ở nhà nghỉ đi. Tỷ lên trấn một chuyến.”
Nếu ở lại đây, cô cũng không thể kiểm soát Lý Huệ. Dù sao, bà ta cũng không lấy được một xu nào từ tay cô. Vậy thì cô còn phí thời gian vào chuyện đó làm gì? Chi bằng tranh thủ lúc còn thời gian, lên trấn mua thêm chút đồ hữu dụng.
Chạy nạn không phải chuyện nhỏ. Mấy ngày nay nghe ngóng khắp nơi, cô cũng đã biết sơ tình hình. Ở triều Thiên Thịnh mà cô ấy đang sống, phía bắc hạn hán, phía nam chiến sự liên miên. Người dân sống đã khổ, chạy nạn rồi lại càng khổ hơn. So với sống chết trước mắt, mấy chuyện lằng nhằng trong nhà thật sự chẳng đáng để bận lòng.
Nguyệt Nhi lo lắng nói:
“Tỷ đi đường nhớ cẩn thận.”
Tinh Nhi thì níu tay cô, lo lắng nói:
“Hay để muội đi cùng tỷ?”
Thư Ý xoa đầu từng đứa một.
“Ngoan. Hai đứa ở nhà chờ tỷ. Mang các muội theo chỉ thêm vướng chân thôi.”
Dỗ dành xong, cô một mình ra khỏi nhà. May mà Cô cô dẫn con cái lên núi từ sớm, nên lúc đi ngang qua nhà Cô cô cũng không gặp ai.
Tới trấn Thanh Hà, Thư Ý phát hiện hôm nay cửa hàng mở còn ít hơn mấy hôm trước. Cô vốn định mua thêm chút đồ ăn, nhưng tìm một vòng cũng chẳng thấy thứ gì ra hồn. Cuối cùng, cô chỉ ghé một cửa hàng nhỏ, mua mấy cái nồi, chảo nhỏ và vài vật dụng lặt vặt. Sau đó thấy có một hàng bán túi đựng nước, cô cũng mua luôn mấy cái.
Mấy ngày nay, đồ đạc trong không gian của cô đã tích dần lên không ít: quần áo bông cho cả nhà, hơn trăm cân gạo, hơn trăm cân bột, năm cân muối thô, nồi niêu xoong chảo, túi đựng nước mới mua hôm nay.
Tất cả những thứ đó đều là cảm giác an toàn. Dù mua không quá nhiều, nhưng đi đi về về vẫn rất tốn thời gian.
Khi cô về tới làng, mặt trời gần như đã lặn xuống sau núi. Vừa bước vào sân, Thư Ý đã nghe thấy tiếng khóc ầm ĩ. Tiếng khóc vọng ra từ căn nhà bên cạnh dãy phía tây, trước cửa còn tụ tập cả một đám người. Không chỉ người nhà họ Tô, mà cả hàng xóm cũng vây quanh. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Tô Tiểu Phương. Cô cô lập tức vỗ mạnh vào đùi, lao tới kéo cô đi.
“Thư Ý, mau lên! Mau vào đây! Phụ thân con bị gãy chân rồi!”
Câu trước chẳng đâu vào đâu, câu sau lại càng rối loạn. Bao nhiêu người xung quanh cũng nhao nhao chen vào, mỗi người một câu, kể lại đầu đuôi sự việc.
Nhưng Thư Ý chỉ nghe rõ đúng một câu: Tô Lâm Sơn bị gãy chân.
Đầu óc cô trống rỗng. Cả người như bị ai kéo đi trong sương mù. Mãi cho đến khi bị dẫn vào phòng, tận mắt nhìn thấy Tô Lâm Sơn nằm bất tỉnh trên giường, mặt trắng bệch không còn chút máu và Minh Nguyệt ngồi bên cạnh khóc đến mức gần như ngất lịm…
Thư Ý mới thật sự tỉnh lại.