“Nguyệt Nhi…”
Thư Ý bước nhanh tới, giữ lấy vai muội muội.
“Đừng khóc nữa. Nói cho tỷ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa hỏi, cô vừa nhìn về phía phụ thân mình đang nằm trên chiếc giường gạch nung. Tấm đệm dưới người ông đã thấm đỏ một mảng máu lớn nhưng vì ông đang được đắp tạm bằng chăn cũ, Thư Ý nhất thời không nhìn ra vết thương nằm ở đâu.
Tô Lâm Sơn dường như đã ngất đi vì đau. Toàn thân ông vẫn run nhè nhẹ, môi tím tái, mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Thư Ý nhìn mà tim lạnh đi từng chút một. Rốt cuộc phải có thù oán sâu tới mức nào, mới bị người ta đánh ra nông nỗi này?
Nguyệt Nhi đã khóc đến rối bời, đầu óc gần như trống rỗng. Vừa nghe thấy giọng đại tỷ, con bé lập tức bò tới, bám chặt lấy tay cô như người sắp chết đuối bám được khúc gỗ trôi. Nó vừa nấc vừa cố kể lại đầu đuôi.
“Đại tỷ… mẫu thân… mẫu thân với mấy cậu… Họ bắt Tinh Nhi đi rồi…Nói là… nói là sẽ đưa muội ấy tới nhà người ta…”
“Muội không ngăn được… Muội chạy đi tìm phụ thân…”
“Rồi mấy cậu đánh phụ thân thành ra thế này…”
“Bây giờ phải làm sao đây? Tinh Nhi… Tinh Nhi bị mang đi rồi…”
Nguyệt Nhi nói lộn xộn, câu được câu mất. May mà bên ngoài còn có mấy người hàng xóm đang chen nhau bàn tán, Thư Ý ghép nối lại từng mảnh mới hiểu rõ được chuyện gì.
Hóa ra sau khi Lý Huệ quay về nhà mẹ đẻ, bà ta không ở lại đó luôn. Chẳng bao lâu sau, bà ta dẫn theo mấy người anh em ruột quay lại, nhân lúc trong nhà không ai để ý mà cưỡng ép mang Tinh Nhi đi.
Tô Nguyệt Nhi ngăn không nổi, chỉ còn cách chạy lên núi gọi cha. Tô Lâm Sơn nghe tin, lập tức cùng con gái đến Lý gia đòi người. Kết quả chẳng những không đưa được con gái về, ông còn bị mấy anh em nhà họ Lý đánh cho trọng thương, rồi khiêng về ném thẳng vào nhà họ Tô.
Nghe tới đó, hai tay Thư Ý đã siết chặt đến trắng bệch. Nếu bà lão họ Tô là mẹ ruột của Tô Lâm Sơn, có lẽ bà ta còn đứng ra nói vài câu. Nhưng tiếc thay bà ta không phải. Không những không giúp, bà ta còn ngăn mọi người đi gọi ông lão họ Tô từ trên núi về.
Thậm chí còn đứng giữa sân, giọng đầy mỉa mai:
“Đều tại con đàn bà đó mà ra! Không biết bây giờ là lúc nào sao? Cả nhà đang lo chạy nạn, đàn ông thì đều lên núi kiếm đường sống. Chẳng lẽ còn bắt lão già phải lặn lội quay về chỉ vì chuyện này?”
“Lão tam nằm nghỉ một lát là được rồi, làm ầm lên làm gì!”
Người trong mấy làng quanh đây, ai mà chẳng biết bà lão họ Tô cay nghiệt, ích kỷ và độc địa? Một khi bà ta đã nói như thế, những người khác dù có muốn giúp cũng không dám tự ý đứng ra.
Thư Ý nghe hết mọi chuyện, sắc mặt lạnh như băng. Cô quay đầu liếc qua bà lão họ Tô, Tô Tiểu Phi, hai người con dâu nhà họ Tô, mấy đứa cháu gái, rồi cả đám người đứng xem náo nhiệt trước sân.
Không ai mở miệng. Không ai thật sự muốn ra mặt. Cô hít sâu một hơi, quay sang dỗ Nguyệt Nhi:
“Muội ở lại trông phụ thân. Tỷ đi một lát rồi về.”
Nói xong, cô chen qua đám người lao thẳng ra ngoài. Bây giờ cô không thể trông chờ vào bất kỳ ai nữa. Cô cô không có nhà, phụ thân thì nằm đó, sống chết chưa rõ. Muốn cứu người chỉ có thể dựa vào chính mình.
Việc đầu tiên cần làm là mời đại phu. Trong làng chỉ có nhà trưởng làng có xe bò. Cô biết rất rõ, xe bò cũng chẳng nhanh hơn người đi bộ bao nhiêu. Nhưng nếu bắt đại phu đi bộ từ trấn tới đây, e rằng phụ thân cô chưa đợi được đến lúc đó.
Thư Ý không màng nghĩ thêm, càng không tính chuyện chạy lên núi gọi tổ phụ hay mấy người thúc bá về. Bởi trong lòng cô hiểu rõ dù có gọi họ về lúc này… cũng vô dụng.
Nhà trưởng làng ở ngay đầu cổng vào. Thư Ý chạy một mạch tới nơi, thở đến mức ngực đau như muốn nứt ra. Nhưng vừa nghe nói cô muốn mượn xe bò, vợ trưởng làng đã lập tức từ chối.
“Phu nhân ơi, cháu xin phu nhân. Phụ thân cháu sắp không xong rồi, cho cháu mượn xe bò với, cháu đi đón đại phu! Sau này cháu nhất định trả ơn phu nhân!”
Thư Ý hạ giọng van xin. Cô không có ký ức của chủ nhân cũ, nên không biết rõ tính tình người đàn bà trước mặt này. Cô chỉ biết mình chưa từng đắc tội với bà ta. Vậy mà lúc này, ánh mắt của người phụ nữ ấy lại lạnh lùng đến đáng sợ.
Vợ của trường làng vốn họ Tô, tên Tô Đại Kiều, trong làng người ta vẫn gọi là Tô phu nhân.
Tô phu nhân ôm cháu trai trong tay, giọng đầy vẻ khó xử nhưng tuyệt đối không nhường:
“Không phải ta keo kiệt không cho cháu mượn. Mà con bò già đó đã có người đặt mua rồi, lát nữa người ta tới dắt đi. Nhìn cái cảnh bây giờ đi, nếu không bán con bò ấy, nhà ta cũng không sống nổi.”
Nói tới đây, bà ta dừng một chút rồi nói thêm:
“Cháu đừng đứng đây nữa. Mau chạy lên trấn đi gọi đại phu. Có gọi được hay không còn chưa biết, nhưng đứng đây năn nỉ cũng chẳng ích gì.”
Nói xong, bà ta bế cháu quay người vào nhà, không thèm nhìn lại.
Thư Ý đứng chết lặng giữa sân. Cô biết, không cho mượn xe bò là đáng giận nhưng lời cũng không sai. Nếu cứ tiếp tục phí thời gian ở đây, phụ thân cô sẽ càng nguy hiểm. Nghĩ vậy, cô nghiến răng, quay người bỏ chạy.
Từ làng lên trấn, con đường ấy cô đã đi không biết bao nhiêu lần. Nhưng hôm nay, cô chạy mà như không biết mệt, cũng chẳng còn cảm giác đau ở chân. Chỉ đến khi tới được trấn Thanh Hà, cô mới thấy ngực mình đau thắt, cổ họng nghẹn lại, gần như không thở nổi.
May mà khi nghe nói người bị thương là Tô Lâm Sơn, Lương đại phu lập tức gác hết việc đang làm, xách hòm thuốc đi theo cô.
Trong tay Thư Ý chỉ còn đúng ba mươi đồng tiền là khoản cô có thể đường hoàng lấy ra được. Cô không chần chừ, dùng hết số đó để thuê một chiếc xe ngựa trong trấn, chở Lương đại phu về làng.
Khi họ trở về tới nhà họ Tô, trời đã tối hẳn. Trong sân không còn ai tụ tập nữa. Người nhà họ Tô đều đã rút về phòng riêng, chỉ còn trong phòng phía tây vẫn sáng đèn. Ở đó có ông lão họ Tô, nhà Cô cô Tô Tiểu Phương, cùng một người mà Thư Ý không ngờ sẽ ở lại Tô Vân Sinh. Anh ta cũng là người duy nhất trong đám cháu trai nhà họ Tô có chút dáng dấp thư sinh.
Thư Ý không kịp để ý nhiều, kéo Lương đại phu vào phòng. Bên trong, Dương Đại Xuân cô phụ của cô đang đỡ Tô Lâm Sơn ngồi dậy. Tô Tiểu Phương vừa khóc vừa đút cho ông từng thìa cháo.
“Phụ thân!”
Thư Ý bước vội tới, giọng khàn đi.
“Phụ thân tỉnh rồi sao? Con mời được Lương đại phu đến rồi. Để ông ấy xem cho người trước đã!”
Nghe thấy tiếng con gái, Tô Lâm Sơn gắng gượng mở mắt. Ông khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt đầy đau đớn nhưng vẫn cố chấp nhìn cô. Thư Ý hiểu ngay ông muốn hỏi gì. Cô cúi xuống, nắm lấy tay cha:
“Phụ thân đừng lo. Người chữa chân trước đi. Con nhất định sẽ đi tìm Tinh Nhi về.”
Cô biết trong lòng phụ thân lúc này lo cho Tinh Nhi đến chết. Nhưng nếu chân không chữa, e rằng cả đời này sẽ tàn phế mất.
Lương đại phu bước tới, kiểm tra một hồi lâu. Càng xem, lông mày ông càng nhíu chặt. Cuối cùng ông vuốt râu, chậm rãi nói:
“Cậu đúng là mạng lớn. Bị đánh gãy xương đùi thế này mà vẫn còn chịu được đến giờ, lại còn có thể uống được chút cháo…”
Ông ngẩng đầu, nghiêm giọng:
“Xương đùi đã gãy. Nếu xử lý không tốt, rất dễ để lại tàn tật suốt đời.”
Vừa nghe tới đó, Nguyệt Nhi, người nãy giờ chỉ biết nức nở ở góc giường lại bật khóc dữ dội. Tô Tiểu Phương cũng quay mặt đi lau nước mắt. Ngay cả ông lão họ Tô, sắc mặt cũng trắng hẳn. Ông siết chặt ống tay áo, run run bước lên phía trước, cúi người thật sâu trước mặt Lương đại phu:
“Đại phu. Chân của lão tam tuyệt đối không thể phế được! Tôi xin ông… tôi cầu xin ông, ông nhất định phải cứu nó…”
Nói đến đây, ông còn định quỳ xuống, may mà Lương đại phu nhanh tay giữ lại.
“Ông cụ, ông làm vậy là ép tôi rồi. Tôi là đại phu. Đã tới đây thì đương nhiên sẽ cứu người. Nhưng bây giờ phải nắn xương ngay.”
Ông quay đầu nhìn quanh phòng, giọng dứt khoát:
“Chỉ để lại người cần thiết. Những người khác ra ngoài hết. Nhiều người đứng đây chỉ thêm vướng víu.”
Ông lão họ Tô dù không yên lòng cũng chỉ đành lui ra. Cuối cùng, người ở lại trong phòng chỉ còn Lương đại phu, Dương Đại Xuân, Tô Vân Sinh và Tô Lâm Sơn. Tất cả những người còn lại đều bị đuổi ra ngoài.
Sau cánh cửa khép chặt, tiếng kêu đau đớn của Tô Lâm Sơn nhanh chóng vang lên.
Nguyệt Nhi vừa nghe đã khóc ngất. Thư Ý cũng thấy cổ họng mình nghẹn cứng, nhưng cô không dám khóc. Cô lặng lẽ đi lấy một chậu nước từ không gian, giả vờ là vừa mới đun xong, rồi bưng tới cửa phòng.
Ông lão họ Tô, Tô Tiểu Phương, con gái Cô cô, Thư Ý và Nguyệt Nhi đều đứng đợi sát ngoài cửa, chẳng ai dám đi xa.
Suốt gần một canh giờ, bên trong vang lên tiếng nắn xương, tiếng đại phu quát giữ chặt, rồi tiếng Tô Lâm Sơn nghiến răng rên đau đến mức người ngoài nghe cũng thấy lạnh sống lưng. Đợi đến khi xương được nắn về đúng chỗ, dùng nẹp gỗ cố định chắc lại… thì cả người Tô Lâm Sơn gần như đã kiệt quệ.
Thư Ý đứng ngoài cửa phòng, hai tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là sẽ bắt nhà họ Lý phải trả giá cho những gì họ đã gây ra ngày hôm nay.