Thần Hồn Điên Đảo

Chương 49: Ghen

Trước Sau

break

Dương Đạm vòng tay qua vai Bạch Tịnh, kéo cô ngồi gần anh hơn.

Nghĩ đến Tiểu Ngô đang ngồi ở ghế trước, Bạch Tịnh không dám cãi, đành phải hạ giọng nói lý với anh: "Chúng ta không còn quan hệ gì nữa, ở chung một nhà không ổn cho lắm."

Dương Đạm nheo mắt nhìn cô, rồi bật cười: "Không sao. Anh sẽ nhanh chóng hợp pháp hóa quan hệ của chúng ta, được chưa?"

Chưa gì Bạch Tịnh đã bị anh đánh bại.

Vấn đề cô nói hoàn toàn khác với anh. Hai người họ vốn không cùng một tần số. 

"Ý em không phải vậy. Ý em là..." Cô ngập ngừng, cuối cùng nói liều: "Dù sao đi nữa em cũng không muốn ở nhà anh."

"Không sao, anh giữ em bên cạnh là được rồi. Em có muốn hay không cũng không quan trọng."

Dương Đạm lại trưng bộ mặt lưu manh, thế là cô đầu hàng vô điều kiện. Từ khi quen biết cô chưa bao giờ thành công cãi lại anh.

Để anh đưa cô trở về ngôi nhà mà hai người từng chung sống. 

Bạch Tịnh gần như bị anh giải vào trong. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là chiếc đàn dương cầm trong phòng khách.

Cô sống ở đây không lâu, nhưng từ khi bước vào cửa cảm giác thân quen chợt ùa về, khiến cho cô muốn khóc.

Nhất là khi nhìn thấy đàn dương cầm.

Cô nhớ rất rõ mọi chuyện đã xảy ra ở đây, nhớ tất cả những điều tỉ mỉ Dương Đạm đã làm chỉ vì muốn cho cô vui. 

Cô ngẩn ngơ nhìn chiếc đàn. Dương Đạm đặt vali sang một bên, nhìn theo cô.

Đã hơn một năm rồi, không ngờ chiếc đàn này vẫn còn. Cho dù cô đã bỏ đi nhưng anh vẫn không bỏ nó. 

Giữ thì thấy phiền, bỏ thì lại không nỡ.

"Đàn một bản cho anh nghe nhé." Anh vuốt vai cô: "Xem như luyện tập trước khi đi trình diễn."

Cô sực tỉnh, quay đầu nhìn anh: "Anh muốn nghe bản gì?"

Anh không trả lời ngay mà đẩy cô ngồi xuống ghế. Bấy lâu nay anh vẫn bảo quản chiếc đàn này, thuê người mỗi tháng đến lau chùi. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy chiếc đàn sạch sẽ bóng loáng như vừa mới mua.

"Anh muốn nghe lại bản nhạc đó."

Cô đương nhiên vẫn còn nhớ. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất cô đàn cho anh nghe. Khi ấy cô còn cho rằng đó là lần cuối cùng.

Không ngờ số phận lại trêu đùa. Giờ đây cô lại ngồi trước đàn dương cầm năm đó.

"Bản nhạc đó tựa là 'Đám cưới trong mơ.' Là bài anh ấy thích nhất." Cô cười nhẹ, lướt ngón tay qua phím đàn, cẩn thận nhấn phím đầu tiên.

Lần này cô không đàn bằng cung thứ nữa, Dương Đạm nghe cũng không cảm thấy khó chịu.

Anh đứng bên cạnh, ngắm những ngón tay thon dài của cô, ánh mắt càng lúc càng nóng rực.

Qua một thời gian đôi tay của cô đã mịn màng trắng trẻo hơn nhiều, không còn chai sạm như trước nữa. Đã lâu rồi cô không làm công việc nặng nhọc. Có lẽ vì thể chất của cô tốt cho nên bàn tay mới nhanh chóng lành lại.

Khúc nhạc kết thúc, Bạch Tịnh định rút tay lại thì bị anh giữ lấy.

Cô giật nảy mình, bàn tay vô tình đập vào phím đàn: "Anh muốn làm gì?" 

Ngước nhìn anh, cô không tự chủ được nuốt nước bọt.

Dương Đạm vòng tay qua eo cô, bế cô lên khỏi ghế. Cánh tay anh siết chặt đến nỗi eo cô đau nhói.

"Bạch Tịnh, chúng ta kết hôn đi." Anh tựa đầu vào vai cô như một đứa trẻ đang làm nũng: "Anh hứa sẽ đối tốt với em, bất kể trong lòng em có anh hay không."

Cô sững người trước lời tỏ tình của anh. Môi cô mấp máy, nhưng không nói được lời nào. Cả hai còn đang chìm đắm trong cảm xúc thì tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.

Tiếng chuông như đánh thức Bạch Tịnh. Cô đẩy anh ra: "Bên ngoài có người... anh đi mở cửa đi."

Dương Đạm mang bộ mặt cô hồn ra mở cửa. Thấy Trần Lục Nghệ đứng đó anh cũng chẳng thèm nhìn. 

"Em đến lúc này đúng là không biết điều." Anh cười lạnh, không một chút khách sáo.

Trần Lục Nghệ liền biết mình đã làm hỏng việc tốt của anh. Vừa bước vào trong, nhìn thấy Bạch Tịnh cô đã hiểu ra ngay. Cô áy náy nói: "Em đến không đúng lúc rồi. Hai người cứ tiếp tục, em đi trước..." 

Nhìn thế nào cũng thấy Dương Đạm không vui. Nếu biết hai người họ đang làm chuyện nghiêm túc thì cô đã không chọn đến đây vào lúc này.

"Em nghĩ đi đâu rồi? Chúng tôi chẳng làm gì cả."

Dương Đạm vốn mặt dày, giờ lại bị lời nói của cô làm cho đỏ mặt. Để tránh bị Trần Lục Nghệ phát hiện, anh quay về phía Bạch Tịnh, đẩy cô đến trước mặt Trần Lục Nghệ.

Bởi vì chuyện trước kia mà Bạch Tịnh luôn mất tự nhiên mỗi khi đối mặt với Trần Lục Nghệ.

Họ im lặng nhìn nhau. Cuối cùng Trần Lục Nghệ là người đầu tiên lên tiếng: "Chào Tiểu Bạch, đã lâu rồi không gặp."

Bạch Tịnh đưa tay ra bắt tay cô: "Chào cô Trần."

Trần Lục Nghệ mỉm cười nói: "Chúng ta quen biết từ lâu, có thể coi như bạn bè. Cô cứ gọi tôi là Tiểu Lục đi."

Bạch Tịnh không nói gì. Dương Đạm không muốn hai người phải ngượng ngùng nên bước tới hòa giải: "Được rồi, giờ này còn chưa ăn gì. Ra ngoài ăn với chúng tôi đi."

Anh đưa Bạch Tịnh và Trần Lục Nghệ đến một nhà hàng gần nhà. Đến khi vào bàn anh kéo ghế cho Bạch Tịnh ngồi xuống bên cạnh mình. Trần Lục Nghệ ngồi đối diện.

Ngay cả khi gọi món anh vẫn nắm chặt tay Bạch Tịnh không buông. Bạch Tịnh cố gắng rút tay lại nhưng sức của cô làm sao lay chuyển được anh. Rốt cuộc cô đành buông xuôi.

Trần Lục Nghệ che miệng cười trước hành động trẻ con của Dương Đạm. Thật ra tuổi trẻ yêu nhầm người cũng chẳng sao, chỉ cần tỉnh ngộ kịp thời là được. Nếu năm ấy cô không bỏ đi Úc thì bây giờ hai người có còn là một đôi không? Dù sao đó là sự lựa chọn của cô, không có gì phải hối tiếc.

Mấy ngày qua Trần Lục Nghệ cảm thấy không khỏe, thường hay nôn mửa. Hôm nay cũng vậy. Mới ăn được một miếng thì cô đã muốn mửa rồi.

Dương Đạm thấy vậy liền buông đũa xuống, đỡ Trần Lục Nghệ vào phòng vệ sinh.

Bạch Tịnh vô thức nhìn theo, trong lòng cảm thấy cay đắng.

Cô đang ghen sao?

……

Trần Lục Nghệ nôn thốc tháo. Cô chỉ ăn một miếng cà tím xào, vậy mà lại nôn ra hết bữa sáng của mình. Dạo này hễ ăn các món nhiều dầu mỡ là cô nôn ra ngay.

Cô ở trong phòng vệ sinh hơn mười phút, dùng nước trong vòi súc miệng rồi mới đi ra ngoài.

Vừa bước ra cô đã nhìn thấy Dương Đạm đứng chờ ở hành lang.

Cô yếu ớt nói: "Anh bỏ Tiểu Bạch ngoài đó một mình, chắc cô ấy buồn lắm."

Dương Đạm không đáp lại. Anh nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô hồi lâu, vẻ mặt u ám: "Em đến bệnh viện kiểm tra chưa?"

Cô cười buồn, lắc đầu: "Không cần. Chắc là không có gì đâu."

"Ăn cơm trước đã. Ăn xong anh đưa em đến bệnh viện." Anh vỗ vai cô, khuyên nhủ: "Chuyện này phải tìm hiểu cho rõ. Nếu em có thai thì nên suy nghĩ kỹ lại."

Lần này anh rất nghiêm túc, hoàn toàn khác với thái độ cà lơ phất phơ thường ngày. Trần Lục Nghệ đột nhiên bật cười.

Dương Đạm thấy khó hiểu: "Em cười cái gì?"

"Không có gì. Chỉ là thấy anh chính chắn hẳn ra... Trước đây anh đâu có chu đáo vậy."

……

Bạch Tịnh ngồi một mình nhìn các món ngon trên bàn mà không thấy thèm ăn chút nào.

Dương Đạm và Trần Lục Nghệ làm gì mà lâu vậy. Hình ảnh hai người họ quấn quýt bên nhau cứ lởn vởn trong đầu cô.

Chỉ cần nghĩ đến thôi là cô đã thấy khó chịu rồi.

Cô còn đang ngẩn người ngồi đó thì Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đã trở lại.

Nghe thấy tiếng chân Bạch Tịnh vô thức ngẩng đầu lên, lập tức bị khuôn mặt trắng bệch của Trần Lục Nghệ làm cho giật mình.

"Cô không khỏe à? Có cần đi khám bác sĩ không?" Bạch Tịnh lo lắng hỏi.

Trần Lục Nghệ lắc đầu: "Không cần đâu. Chúng ta tiếp tục ăn đi."

Đối với Bạch Tịnh mà nói, bữa cơm này thật là vô vị. Không phải vì cô thấy ngại, chỉ là cô không thấy đói mà thôi.

Nhìn Trần Lục Nghệ và Dương Đạm nói chuyện với nhau, cô cảm thấy mình ở đây thật là thừa thãi. Dường như hai người họ trò chuyện bằng ánh mắt chứ không bằng ngôn ngữ. 

Tâm trạng của Bạch Tịnh càng tệ hơn. Ăn xong cô theo Dương Đạm đến bệnh viện.

Dương Đạm đưa Trần Lục Nghệ đi đăng ký và gặp bác sĩ, còn Bạch Tịnh ngồi một bên lặng lẽ chờ đợi.

Cô đã không giúp được gì, tốt nhất là đừng gây thêm rắc rối.

Sau khi khám nghiệm, kết quả cho thấy Trần Lục Nghệ quả thật mang thai. Nếu tính theo ngày thì là từ hôm cô quan hệ với Trần Hoài Viễn.

Trần Lục Nghệ không chịu nổi cú sốc này. Vừa nghe kết quả cô trở nên lặng thinh.

Dương Đạm đỡ cô ra khỏi phòng khám. Cô đột nhiên níu lấy cánh tay anh: "Dương Đạm... Em muốn bỏ đứa bé này."

Anh giật mình nhìn cô, trợn mắt nói: "Em nói nhảm gì vậy? Em có biết phá thai có hại cho sức khỏe không?"

"Anh ấy sắp kết hôn rồi, em giữ lại đứa bé để làm gì?"

Trần Lục Nghệ rơm rớm nước mắt. Từ khi xảy ra chuyện đó cô và Trần Hoài Viễn không còn liên lạc nữa.

Cô nghe người ta nói rằng Trần Hoài Viễn đang chuẩn bị làm đám cưới. Chắc là anh đã quyết tâm chọn Thẩm Giai Ni. Cô không dám đi tìm anh nữa, lần trước xấu hổ như vậy đã đủ rồi.

"Anh ta dám không chịu trách nhiệm sao?" Nói đến người đàn ông đó, mặt Dương Đạm tối sầm: "Anh ta là đồ hèn."

"Anh đừng nói anh ấy như vậy..." Trần Lục Nghệ ngắt lời.

Dương Đạm nhìn cô với vẻ khinh thường: "Còn em là đồ vô dụng!

"Tiểu Bạch chờ anh lâu rồi." Trần Lục Nghệ nói sang chuyện khác: "Anh lo tìm cách dỗ dành cô ấy đi. Trông cô ấy rất không vui."

Là phụ nữ với nhau, Trần Lục Nghệ hoàn toàn hiểu rõ tâm trạng của Bạch Tịnh. Cô chắc chắn không dễ chịu khi nhìn người đàn ông mình yêu thích đi chăm sóc cô gái khác.

Vào lúc này Dương Đạm mới nhớ Bạch Tịnh đang chờ mình. Anh lập tức bỏ Trần Lục Nghệ đằng sau, chạy đến trước mặt cô.

Bạch Tịnh đứng dậy hỏi: "Khám xong chưa? Nếu không em về trước..."

"Em ghen à?" Dương Đạm xoa đầu cô: "Có ghen thì nói ra đi.

Bạch Tịnh ấp úng: "Em không ghen... Em chỉ thấy hơi mệt, muốn ngủ một giấc thôi."

An bất chấp ôm lấy cô: "Ừ, ngủ đi. Tựa vào lòng anh mà ngủ, được không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương