Thần Hồn Điên Đảo

Chương 48: Trừng Phạt

Trước Sau

break

Dương Đạm không ưa nổi Giang Ngạn. Trên đời có mấy ai chịu đối xử tử tế với tình địch của mình. Anh tự biết mình không rộng lượng đến vậy.

Người như Giang Ngạn lăn lộn trong xã hội nhiều năm, làm việc gì cũng có mục đích. Bạch Tịnh của anh khờ khạo như vậy, thế nào cũng bị thiệt thòi, bị lừa gạt.

"Anh tưởng ai cũng giống như anh sao..." Bạch Tịnh lầm bầm, sau đó nói: "Giang Ngạn đã nói không cần em trả ơn. Em cũng cân nhắc rất lâu rồi mới đồng ý."

Anh hừ lạnh một tiếng: "Anh ta nói không cần là không cần à? Anh ta giúp em, em không cảm thấy mình nợ anh ta sao? Em sẽ bị lợi dụng đó, ngốc quá."

Cô tức giận nói: "Vậy thì cứ để anh ta lợi dụng đi, liên quan gì đến anh? Em không sợ, anh sợ cái gì?"

"Em muốn chết hả?" Anh tóm lấy cổ cô, đẩy cô ngã xuống sofa. 

Bạch Tịnh rùng mình, trừng mắt với anh: "Anh muốn làm gì? Buông ra."

Anh bắt lấy cổ tay cô ấn lên đỉnh đầu, sau đó cúi xuống. Lưỡi anh liếm láp vành tai, hơi thở nóng ẩm phả vào tai cô: "Em đoán xem anh muốn làm gì."

Cô cắn môi lắc đầu, khóe mắt ứa lệ. Tư thế này quá ám muội, cô không dám thở mạnh.

Câu hỏi vừa rồi thật dư thừa, bởi vì cô biết rõ anh muốn làm gì...

Môi anh dần di chuyển xuống má cô. Anh giữ lấy đầu cô, từ từ rải những nụ hôn lên má trái, má phải, rồi lên môi.

"Buông ra… Đừng..." Cô bấu lấy cánh tay anh, đôi môi bị anh mút đến sưng lên: "Dương Đạm, xin anh tha cho em. Em không muốn."

"Không muốn cũng phải muốn. Anh cho thì em phải nhận."

Nụ hôn của anh càng cuồng bạo hơn. Cô xụi lơ, không còn vùng vẫy nữa. Cơ thể cô quá quen thuộc với anh, có muốn phản kháng cũng vô dụng.

Dương Đạm đã nhịn đói lâu rồi, chỉ chờ thời cơ thích hợp để ăn cô, không ngờ cô lại không chịu hợp tác. Tối nay anh nhất quyết không nhịn nữa. Anh đè ngửa cô lên sofa, kéo quần xuống đâm thẳng vào trong.

"Sau này có biết nghe lời không? Hả?"

"Em không biết, làm ơn… dừng lại..."

Cô còn chưa nói hết thì đã bị cú thúc mạnh mẽ của anh làm cho thở không ra hơi. Trên phương diện tình dục cô chưa bao giờ là đối thủ của anh.

Cuối cùng Dương Đạm đâm thật sâu. Cô hoảng sợ mở to mắt, chưa kịp ngăn cản thì anh đã bắn vào trong.

Cô mệt nhoài nhắm mắt lại. Bây giờ chỉ còn cách uống thuốc mà thôi.

Anh dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô: "Đừng có nghĩ đến chuyện uống thuốc. Em sẽ không có cơ hội đó đâu."

Bạch Tịnh muốn cãi lại, nhưng cô đã kiệt sức. Đã hơn một năm rồi cô không làm chuyện này. Dương Đạm lại làm kịch liệt như vậy, cô cảm thấy mình sắp chết mất.

Toàn thân yếu ớt, xương cốt rã rời.

Dương Đạm ôm Bạch Tịnh vào lòng, vuốt tóc cô: "Sau này phải ngoan ngoãn nghe lời nếu không muốn bị phạt như vậy nữa."

Cô nghiến răng: "Anh nói lý lẽ một chút có được không?"

Anh lắc đầu giả nai: "Không được. Em thừa biết tính anh vô lại. Có nói lý với anh cũng như không."

Cô bị anh làm cho nghẹn lời. Anh thừa dịp này dạy đời cô: "Không có công thì không hưởng lộc. Giang Ngạn đã giúp em thì nhất định có cái giá của anh ta. Nếu em muốn chơi đàn để kiếm sống thì theo anh đi. Đàn cho anh một bản, anh trả em 10.000 tệ."

Bạch Tịnh: "Đây là chuyện hoàn toàn khác, làm sao so sánh được?"

Quan niệm của hai người họ không giống nhau. Dương Đạm luôn cho rằng tiền có thể giải quyết được tất cả. Anh không hiểu rằng cô đàn dương cầm không phải vì tiền mà là vì theo đuổi ước mơ của mình. 

Cô mong được đàn cho rất nhiều người nghe, chứ không chỉ cho riêng anh.

Họ tranh cãi rất lâu mà chẳng đi tới đâu. Cô mệt rồi, không thèm nói với anh nữa.

……

Sáng hôm sau Dương Đạm lại nhận một cú điện thoại từ Trần Lục Nghệ. Lúc đó anh còn đang ôm Bạch Tịnh ngủ say.

Bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh nén tiếng chửi thề. Khi nhìn thấy tên người gọi cơn giận của anh mới dịu lại một chút: "Sớm như vậy gọi anh có chuyện gì?" 

Ở đầu dây bên kia giọng nói của Trần Lục Nghệ mệt mỏi: "Chừng nào anh về?"

Dương Đạm nhìn cô gái trong lòng mình: "Chưa biết. Sao vậy?"

"Còn ba ngày nữa là anh ấy kết hôn rồi." Trần Lục Nghệ khổ sở: "Anh trở về có được không?"

Dương Đạm đã quên bẵng chuyện này.

"Được rồi, anh sẽ về kịp."

Trần Lục Nghệ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Nếu anh muốn thì cứ mang Bạch Tịnh về đây."

Lời của Trần Lục Nghệ thật sự gãi đúng chỗ ngứa của Dương Đạm. Anh vốn dĩ muốn đưa Bạch Tịnh về. Mặc kệ cô có đồng ý hay không anh cũng đặt vé máy bay, trói cô lại rồi mang ra sân bay.

"Được, có lẽ mai anh về. Anh liên lạc với em sau."

Anh nói thêm vài câu với Trần Lục Nghệ rồi cúp máy.

Bạch Tịnh tuy nhắm mắt nhưng đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện. Cô không cố ý nghe trộm chuyện riêng tư của người khác. Căn phòng này quá nhỏ, cho dù không muốn cũng có thể nghe rõ.

……

Dương Đạm đặt hai vé máy bay từ Bắc Kinh về Đại Liên.

Chuyện này xem như đã rồi. Thông tin đặt vé đã được lưu trong điện thoại cho nên anh không cần phải hỏi cô.

Đặt vé xong anh vuốt tóc cô, dụ dỗ: "Ngày mai theo anh về Đại Liên nhé."

Bạch Tịnh mở choàng mắt, hoảng hốt nhìn anh: "Em không đi. Ngày mai em còn có việc phải làm."

Cô còn phải thu xếp mớ công việc của y viện trước khi đi trình diễn với Rhine. Cô vốn không có thời gian theo anh về Đại Liên. Cho dù có cô cũng không muốn đi.

Bây giờ họ không là gì của nhau. Cô đi với anh liệu có bị người ta chê cười không?

"Anh đã đặt vé rồi. Em làm chuyện này cho anh có được không?" Anh nhẹ giọng thương lượng với cô: "Anh đã nói với em rồi, Tiểu Lục thích một người. Anh ta sắp kết hôn rồi, chúng ta phải giúp cô ấy."

Cô bối rối: "Chuyện như vậy giúp thế nào đây?"

Anh cười: "Đương nhiên là giúp cô ấy ngăn cản hôn lễ. Tên đàn ông đó tưởng anh có gì với Tiểu Lục nên mới đi lấy người khác. Anh đưa em đến đó để chứng minh anh và Tiểu Lục chỉ là bạn bè. Tên kia hiểu được có lẽ sẽ mềm lòng không lấy vợ nữa."

Dương Đạm chỉ muốn giúp Trần Lục Nghệ mà thôi.

Trần Lục Nghệ yêu Trần Hoài Viễn. Trước đây cô đối với anh ta có một chút phũ phàng nhưng cô cũng đã biết hối hận rồi, nên được tha thứ.

Cũng là đàn ông với nhau, Dương Đạm xem thường Trần Hoài Viễn. Anh ta vốn dĩ chỉ làm lễ đính hôn với cô gái nhà giàu kia, bây giờ lại bị ép kết hôn. Cô gái kia bảo cưới là anh ta cưới.

Chuyện tình cảm mà, ai giải thích cho được? Trần Hoài Viễn nhu nhược, nhưng Trần Lục Nghệ vẫn yêu.

Kế hoạch của Dương Đạm làm Bạch Tịnh thấy đau đầu.

Có lẽ vì Trần Lục Nghệ chơi thân với Dương Đạm cho nên Bạch Tịnh luôn có chút e dè với cô ta.

Nghe qua chuyện này, cô cảm thấy anh và Trần Lục Nghệ rất giống nhau. Cả hai đều ích kỷ, không hề quan tâm đến cảm nhận của người khác.

"Anh làm như vậy có bao giờ nghĩ đến vợ sắp cưới của người ta không?" Cô chất vấn: "Cô ta hạnh phúc chuẩn bị kết hôn. Nếu người đàn ông đó thật sự bỏ đi với Trần Lục Nghệ, người đời sẽ nhìn cô ta như thế nào?"

Câu hỏi của cô làm cho anh bối rối. Anh cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi thú thật: "Anh chưa từng nghĩ qua. Cô gái đó muốn làm sao thì tùy. Chúng ta chỉ cần giúp Tiểu Lục là được."

"Em sẽ đi với anh." Cô nhắm mắt lại: "Nhưng anh phải hứa sau này đừng làm phiền em nữa."

Anh nói cho qua: "Được, được, biết rồi. Em mau thu dọn hành lý đi. Anh đã đặt vé cho ngày mai rồi."

Bạch Tịnh "ừ" một tiếng rồi xuống giường.

……

Hôm nay là ngày hỏa táng ông cụ Lâm. Con trai của ông nhận lấy tro cốt, Dương Đạm và Bạch Tịnh cũng có mặt.

Tang lễ được tổ chức rất đơn giản. 

Nhìn di ảnh của ông cụ, mắt Dương Đạm chợt thấy cay cay.

Ngay cả anh cũng cảm thấy mình quá ủy mị. Đã lớn đầu như vậy mà còn sướt mướt cái gì. Lại để cho Bạch Tịnh nhìn thấy, đúng là mất mặt.

……

Một ngày trôi qua thật nhanh. Ngày hôm sau Bạch Tịnh và Dương Đạm thức dậy từ trước khi trời sáng.

Vào 6:30, hai người đi tàu điện ngầm đến sân bay.

Dương Đạm đã đặt vé bay 8 giờ sáng. Sau khi làm thủ tục xong anh đưa Bạch Tịnh đi ăn sáng ở sân bay.

Cô móc tiền trong túi ra thì bị anh ngăn lại: "Đi ăn thì phải để cho anh trả tiền, bằng không người ta tưởng anh là trai bao."

Bạch Tịnh cạn lời, lặng lẽ cất lại tiền của mình.

Đã đến giờ lên máy bay. Dương Đạm lại đặt ghế hạng nhất. Bạch Tịnh ngoan ngoãn ngồi xuống.

Đời người thật lạ lùng. Lần thứ hai đi máy bay vẫn là đi cùng Dương Đạm. Lòng vòng suốt một năm trời, cuối cùng cũng quay về điểm xuất phát. Nghĩ vậy cô chợt thấy ngậm ngùi.

Chuyến bay từ Bắc Kinh đến Đại Liên hơn một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó cô đọc tạp chí, còn anh thì ngồi bên cạnh chơi game.

Máy bay đáp cánh ở Đại Liên đúng 10:30. Khi họ ra khỏi sân bay Tiểu Ngô đã đứng đợi sẵn ở cổng đón khách.

Tiểu Ngô là tài xế mới của Dương Đạm. Tuổi tác hai người xấp xỉ nhau cho nên nói chuyện không câu nệ gì cả. Nhìn thấy ông chủ dắt tay một cô gái, Tiểu Ngô còn tưởng mắt mình có vấn đề.

Anh ta bước tới đón lấy hai chiếc vali, rồi nhìn Dương Đạm bằng ánh hiếu kỳ.

Dương Đạm ôm eo Bạch Tịnh, giới thiệu: "Sau này gọi là chị dâu."

Tiểu Ngô tươi cười chìa tay về phía cô: "Em xin chào chị dâu."

Bạch Tịnh theo phép lịch sự muốn bắt tay. Cô vừa giơ tay lên thì Dương Đạm đã hất Tiểu Ngô ra.

"Tránh ra. Ai cho phép cậu chạm vào hả?"

Tiểu Ngô không hề thấy ngại, chỉ gật đầu cười: "Phải, phải, phải. Tay của chị dâu không phải là thứ em có thể tùy tiện chạm vào."

"Lên xe. Chúng ta về nhà."

Dương Đạm mở cửa xe cho Bạch Tịnh lên trước. Sau khi anh ngồi xuống, cô hỏi: "Anh tìm cho em một nhà nghỉ được không?"

Anh hơi mất kiên nhẫn: "Tìm làm cái quái gì?"

Cô rụt rè giải thích: "Để em ở tạm."

"Ông đây có nhà có cửa, sao lại để cho em ở nhà nghỉ rẻ tiền được?" Anh kéo cổ áo cho cô: "Anh đưa em về nhà."

"Em không muốn ở nhà anh."

"Sao rắc rối thế? Đâu phải em chưa từng ở."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương