Bạch Tịnh nhìn chằm chằm miếng sườn trên đĩa. Cô do dự một lúc, cuối cùng cũng gắp lên ăn.
Đã lâu rồi cô không ăn thịt. Làm việc ở Tùng Đường hơn một năm, cô không hề biết căn tin có bán các món thịt.
Mùi vị cũng khá chuẩn, giống như cô từng ăn ở Đại Liên.
Dương Đạm nhìn cô ăn xong miếng thịt, khóe môi anh vô thức nhếch lên.
Cô không chú ý tới sắc mặt của anh, tiếp tục ăn cơm. Thường ngày cô không thích vừa ăn vừa nói chuyện. Bất kể anh nói gì cô cũng chỉ ậm ừ cho qua.
……
Sau bữa trưa Dương Đạm quay về phòng ông cụ Lâm. Bạch Tịnh cũng đi theo anh.
Khi hai người bước vào thì ông cụ đang cãi nhau với y tá.
"Cô ra ngoài xem con trai tôi đã tới chưa..." Giọng nói của ông cụ đã yếu dần, nhưng ông vẫn ngoan cố.
Cô y tá cảm thấy bất lực, liền lấy dây thừng trói ông xuống giường.
Dương Đạm không nhịn được nữa. Anh ngăn cô ta lại: "Cô đang làm cái quỷ gì vậy? Ông cụ vẫn còn ổn mà, tại sao lại trói ông ấy?"
Giọng của anh chứa đầy sự phẫn nộ. Bạch Tịnh sợ anh hành động thiếu suy nghĩ nên lao tới níu lấy tay anh, kiên nhẫn giải thích: "Trói như vậy cũng vì tốt cho ông cụ thôi. Tránh cho ông ngã xuống giường rồi bị thương."
Rất nhiều người ở đây đều như vậy. Dây thừng này là để đảm bảo an toàn cho họ. Người già khó kiểm soát được chân tay của mình, không trói lại thì họ sẽ lăn xuống giường mất.
Lúc mới đến Bạch Tịnh còn chưa quen, nhưng qua một năm thì cô đã chấp nhận được.
Bề ngoài trông có vẻ như ngược đãi, nhưng vẫn là biện pháp tốt nhất để đảm bảo an toàn cho bệnh nhân.
Dương Đạm vẫn chưa hiểu. Anh nhìn cô trân trối: "Ông ấy ổn mà. Anh đâu có ngốc. Có anh ở đây bảo vệ ông ấy, làm sao có thể ngã xuống giường được chứ?"
"Phòng bệnh còn hơn là chữa bệnh. Nếu anh là người thân của ông ấy thì không nói gì. Đằng này anh không phải. Lỡ như gặp rủi ro thì y viện phải gánh hết trách nhiệm."
Cô bình tĩnh giải thích. Cô từng giống như anh, bất mãn với quy tắc này. Nhưng theo thời gian cô dần hiểu được tất cả các quy định ở đây đều có lý lẽ.
Suy cho cùng y viện Tùng Đường khác với những bệnh viện thông thường, không thể nào mang ra so sánh được.
Cuối cùng Dương Đạm cũng chịu buông, để cho y tá trói ông cụ lại. Anh đau buồn nhìn một người tràn đầy sức sống bỗng dưng biến thành như thế này.
Anh ngồi trước giường ông, không biết lúc nào mà nước mắt lại rơi.
Bạch Tịnh đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn anh.
Qua lần này cô đã có cái nhìn khác về con người của Dương Đạm. Trước đây cô nghĩ anh là người vô tâm, ích kỷ, không bao giờ để ý đến cảm nghĩ của người khác.
Đến tận bây giờ cô mới nhận ra anh là một người đàn ông tốt bụng và tình cảm.
Vì vậy mà cô rung động, không còn kìm nén được cảm xúc của mình nữa.
……
Dương Đạm và Bạch Tịnh ngồi trực trong phòng bệnh ông cụ Lâm. Khoảng bốn giờ chiều con trai của ông mới đến.
Anh ta mặc bộ đồ vest, mang dáng vẻ của một người đàn ông thành đạt.
Dương Đạm muốn mắng anh ta, nhưng lại thấy mình không có tư cách. Bạch Tịnh lập tức kéo anh ra khỏi phòng.
Họ đều biết ông cụ không còn nhiều thời gian nữa. Ông nên được ở bên gia đình cho đến giây phút cuối cùng. Cho dù họ có thân thiết đến đâu thì vẫn là người ngoài, không thể thay thế được người nhà.
Sau khi ra ngoài Dương Đạm vẫn trầm mặc, âu sầu.
Bạch Tịnh cứ tưởng anh vì chuyện của ông cụ, nhưng anh đột nhiên nói: "Anh chẳng hơn gì con trai ông ấy. Đều không đáng làm người."
Cô im lặng nhìn anh. Anh lại nói tiếp: "Mỗi năm anh chỉ về thăm ông ấy một lần. Tuy nói là sống cùng một thành phố, nhưng mỗi khi ông ấy gọi anh về nhà ăn cơm thì anh đều bỏ mặc."
Phải mất một lúc cô mới hiểu "ông ấy" là ai. Dương Đạm đang hối hận, hối hận thái độ của mình đối với Dương Lâm Tranh.
Cả hai cha con đều nóng tính. Nhưng anh vẫn nên tôn trọng người làm cha như Dương Lâm Tranh.
Bao năm qua Dương Lâm Tranh sống không dễ dàng gì. Việc ly hôn không phải là lỗi của ông… Anh càng nghĩ càng cảm thấy mình bất hiếu.
Anh rất biết ơn trời cao đã ban cho anh thử thách này. Chỉ có như vậy anh mới sớm tỉnh ngộ.
……
Ấn tượng của Bạch Tịnh về cha mẹ mình quá mơ hồ, cho nên cô không có khái niệm gì về mối quan hệ gia đình.
Thấy Dương Đạm đau buồn như vậy, cô chỉ biết an ủi một cách đại khái: "Không sao, bây giờ vẫn chưa muộn."
Dương Đạm ôm chặt cô: "Bạch Tịnh, gả cho anh đi."
Cô sững người không nói nên lời.
Nghe được lời cầu hôn, một hình ảnh đột nhiên hiện lên trong đầu: cô và Dương Đạm ngồi ôm con, cả nhà cùng nhau xem TV.
Rất bình yên, cũng rất ấm cúng.
Cô xúc động, suýt chút nữa là gật đầu đồng ý. Đến lúc này cô không còn cách nào phủ nhận tình cảm của mình nữa.
Nhưng cô luôn là người khắc khe với bản thân. Làm vợ Dương Đạm, cô sẽ có lỗi với Lương Triều Dương.
Dương Đạm đang chờ câu trả lời của cô thì nghe tin ông cụ Lâm qua đời. Anh liền kéo cô trở về phòng bệnh.
Con trai của ông cụ đang quỳ trước giường khóc lóc thảm thiết.
Dương Đạm nắm tay Bạch Tịnh, cúi đầu nói: "Ông già, tôi và Tiểu Bạch đến thăm ông đây."
Lần này ông không trả lời anh nữa.
Anh nói tiếp: "Ông không cần lo, cô ấy đã đồng ý làm vợ tôi rồi. Chúng tôi sẽ sinh một đứa con trắng trẻo mập mạp, rồi sẽ đưa nó đến Bắc Kinh thăm ông."
Bạch Tịnh mím môi, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Dương Đạm mà thấy đau lòng.
Lần đầu đến y viện Tùng Đường, hầu như ngày nào cô cũng khóc. Cô khóc cho những bệnh nhân đã qua đời.
Sau một thời gian dài, tâm hồn cô dường như trở nên tê liệt, không thể khóc được nữa. Cô dần nhận ra rằng có khóc cũng không giải quyết được vấn đề. Khóc chỉ là một cách trốn tránh thực tế và sự bất lực trước số phận.
Dương Đạm nói chuyện với ông cụ thêm một lúc, cho đến khi ông được đưa vào nhà xác.
Khi anh và Bạch Tịnh rời khỏi y viện thì trời đã gần tối.
Dương Đạm đã khóc rất lâu, giọng nói anh khàn đục. Lúc nói chuyện trong cổ họng như có cát.
Thấy tâm trạng anh không tốt, Bạch Tịnh cũng không nỡ đuổi anh đi. Cô cho anh theo mình về nhà.
Sau khi về cô xuống bếp làm một nồi cháo kê và rau xào để ăn tối.
Vào lúc này Dương Đạm gọi điện cho Dương Lâm Tranh.
Bao năm qua có lẽ đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi ông. Dương Lâm Tranh đương nhiên rất kinh ngạc, lời nói có chút ngập ngừng: "Có chuyện gì mà gọi cho ba vậy?"
Nghe được giọng nói của ông, anh vô thức mỉm cười: "Không có gì, con chỉ muốn gọi vậy thôi."
Dương Lâm Tranh bị anh làm cho hết hồn. Đã nhiều năm rồi không gọi điện cho ông, lúc gọi rồi thì nói chẳng có chuyện gì.
Ông nhất thời không biết phải nói sao.
Im lặng một lúc, ông thận trọng hỏi: "Nghe Tiểu Lục nói con đi Bắc Kinh có phải không?"
"Ừ, vài hôm nữa con sẽ về. À, lần này con dẫn con dâu về gặp ba."
Dương Lâm Tranh hạ giọng nói: "Con muốn làm gì đây? Con dâu của ba chỉ có Tiểu Lục thôi."
"Con không nói đùa. Con sẽ cưới cô ấy." Anh liếc về phía nhà bếp rồi nói: "Cô bé này rất ngoan, ba gặp rồi sẽ biết."
Thái độ của Dương Đạm tốt đến không ngờ, Dương Lâm Tranh có muốn giận cũng không giận được. Ông chỉ nói: "Đừng có làm loạn nữa" rồi cúp máy.
Cuộc gọi kết thúc, Bạch Tịnh bắt đầu mang đồ ăn ra. Ngửi thấy mùi thơm Dương Đạm ấm áp như được trở về nhà.
Cô đặt đĩa rau lên bàn cà phê rồi nói: "Anh mang hai cái ghế đẩu qua đây, em đi lấy cháo."
"Em dọn bàn ghế đi. Anh lấy cháo."
Cô gật đầu. Anh liền xuống bếp bưng nồi cháo lên rồi lấy bát đũa cho hai người.
Thấy Bạch Tịnh ngồi trước bàn chờ mình, trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó tả. Họ giống như một đôi vợ chồng son đang tận hưởng cuộc sống gia đình.
Anh cẩn thận múc một bát cháo nóng hổi cho cô. Bạch Tịnh nhận lấy, khách sáo nói một câu "cảm ơn."
"Cảm ơn cái gì? Chúng ta là người một nhà rồi."
Cô nghẹn ngào không nói nên lời, cầm bát cháo nhấm nháp từng thìa nhỏ.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng, không ai nói một lời. Dương Đạm không hề cằn nhằn hay chê món ăn thanh đạm.
Cơm nước xong, anh đứng dậy thu dọn bát đĩa. Cô thắc mắc hỏi: "Anh làm gì vậy?"
Anh xua tay cô ra: "Em nấu cơm, anh rửa bát. Đợi anh một chút, sẽ xong ngay."
Cô không tin nổi: "Có được không đây?"
Cô nhớ rõ anh là con nhà giàu chưa từng động đến ngón tay. Cô cũng chưa từng thấy anh rửa bát.
"Đương nhiên là được. Anh là người thông minh, nhìn một cái là biết ngay."
Trong lúc anh rửa bát cô rảnh rỗi cầm điện thoại lên xem, nhìn thấy có tin nhắn chưa đọc.
Bạch Tịnh không phải là người nghiện điện thoại, cũng không thường mang theo điện thoại bên mình. Người ta sạc pin một ngày hai ba lần, còn cô thì bất quá hai ngày mới sạc một lần.
Sáng nay cô ra ngoài mà quên mang theo điện thoại.
Khi nhấp vào tin nhắn, cô phát hiện điện thoại của mình có vấn đề. Nhập mật mã bốn, năm lần nhưng lần nào cũng sai. Suy đi nghĩ lại, cô nhớ không ra là mình đã đổi mật mã khi nào.
Cô còn đang băn khoăn thì Dương Đạm lại đi vào. Nhìn thấy anh cô phản ứng ngay lập tức: "Là anh giở trò có phải không?"
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, sảng khoái thừa nhận: "Phải. Thế nào? Mật mã không đúng sao?"
Cô trừng mắt: "Anh đổi mật mã của em à?"
"Ừ, sớm muộn gì em cũng là vợ anh. Mật mã của em thì phải là ngày sinh của anh."
"Anh sinh ngày nào?"
"Ngày 29 tháng 7."
Bạch Tịnh nhập số 0729, cuối cùng cũng mở được khóa điện thoại. Cô nhanh chóng mở tin nhắn ra xem.
Có một tin nhắn của Giang Ngạn. Dương Đạm ngồi bên cạnh cô nên nhìn thấy rõ: [Rhine có một buổi trình diễn vào ngày 1 tháng 6, bao gồm ba tỉnh miền đông bắc. Nhớ chuẩn bị vài bộ quần áo đẹp. Anh đã sắp xếp cho em đi cùng cô ấy.]
Bạch Tịnh trả lời: [Cảm ơn anh, em sẽ chuẩn bị thật tốt.]
Dương Đạm liền hỏi: "Em định làm thế nào?"
"Em không làm việc ở Tùng Đường nữa. Giang Ngạn đã giới thiệu em với một người, sau này em sẽ theo cô ấy đi trình diễn."
Anh cau mày: "Xấu như em mà trình diễn cái gì?"
Cô hít một hơi thật sâu: "Đây là buổi trình diễn âm nhạc."
Dương Đạm chợt hiểu được tất cả. Anh ôm chặt lấy cô, hung hăng nói: "Không được, em không thể mang ơn của anh ta. Nếu sau này anh ta bắt em lấy thân đền đáp thì anh phải làm sao đây?"