Bạch Tịnh từng chứng kiến hai cha con Dương Đạm lời qua tiếng lại. Cô biết quan hệ của hai người họ không tốt, hơn nữa thái độ của Dương Đạm đối với ba anh rất ngỗ nghịch.
Cô còn tưởng anh không hiểu thế nào là tình thương, thế nào là hiếu nghĩa.
Nhưng Dương Đạm hôm nay lại hoàn toàn khác hẳn. Anh đã đảo lộn mọi định kiến của cô về anh.
Anh đã khóc vì một người mà anh mới quen biết hơn một tháng.
Dương Đạm là người rất sĩ diện. Bây giờ vứt bỏ mặt mũi khóc trước mặt cô, anh chắc hẳn rất đau buồn.
Ông cụ quá mệt nên chỉ nói thêm vài câu rồi ngủ thiếp đi. Lúc này mặt Dương Đạm đã đẫm nước mắt. Anh dém chăn cho ông rồi cùng Bạch Tịnh rời khỏi phòng.
Bạch Tịnh kéo anh ra ngoài sân rồi lấy khăn giấy lau nước mắt cho anh: "Anh đừng như vậy. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải trải qua. Ông cụ đã chấp nhận số phận rồi." Cô theo bản năng khuyên nhủ.
Dương Đạm hít một hơi thật sâu, kéo cô vào lòng ôm chặt: "Khi anh ta hấp hối, em cũng đau đớn như vậy sao?"
Cô im lặng một lúc rồi nói: "Em không nhớ nữa."
Ký ức đó quá tàn nhẫn, cho nên đến tận bây giờ cô vẫn không dám nhìn nhận. Có đôi khi cô tự hỏi năm đó mình làm sao vượt qua được.
Nghe cô nói vậy Dương Đạm càng ôm cô chặt hơn: "Anh biết lúc đó em còn đau khổ hơn anh bây giờ. Anh lại hành hạ em như vậy, anh thật sự không phải là người."
Sự trưởng thành của con người cần có sự tác động từ bên ngoài. Nếu không tự mình nếm trải thì anh sẽ không bao giờ hiểu được tâm trạng của cô lúc đó, cũng sẽ không bao giờ nhận ra mình phạm phải sai lầm nghiêm trọng đến mức nào.
Bạch Tịnh không ngờ có ngày anh chịu thừa nhận lỗi lầm của mình. Chuyện này quá đột ngột, cô nhất thời không biết phải làm sao.
Anh thật sự đã sai, cho dù bây giờ anh có xin lỗi thì vẫn không thể bù đắp được tổn thương mà Lương Triều Dương phải chịu.
Lương Triều Dương đã mất hơn một năm rồi. Cô chỉ mong linh hồn anh được an nghỉ, không bao giờ vì thế sự mà phiền não nữa.
Từ khi làm công việc chăm sóc cuối đời, cô đã dần dần làm quen với cái chết. Nếu bản thân có gặp chuyện bất hạnh thì cô cũng sẽ bình tĩnh mà chấp nhận.
Thì ra con người không hẳn sợ chết. Họ chỉ sợ sự dằn vặt trước khi chết. Cảm giác linh hồn sắp lìa khỏi xác thật sự quá khủng khiếp.
"Không sao đâu. Mọi chuyện đã qua rồi." Cô trấn an anh: "Em đã hoàn toàn buông bỏ những chuyện trong quá khứ."
Câu trả lời của cô khiến anh an tâm rất nhiều. Anh cụng trán vào cô, thấp giọng hỏi: "Vậy thì em có đồng ý trở về bên anh không? Anh sẽ cưới em."
"Dương Đạm."
Nghe cô gọi tên mình, đôi mắt anh đỏ hoe.
Cô cắn môi nói: "Anh đừng ép em nữa. Em không muốn sống như trước kia."
"Không được!" Anh phản đối ngay. Đó là chuyện không thể.
Bạch Tịnh biết cãi làm sao đây. Tốt hơn hết là giữ im lặng. Cô không muốn dây dưa với anh mãi. Họ mà tiếp tục nữa thì cô khó có thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
Trong lòng cô đã có hình bóng của anh. Nếu anh cứ kiên trì thì sớm muộn gì cô cũng xiêu lòng.
Nhưng cô đã hứa sẽ để tang cho Lương Triều Dương ba năm. Cho dù có tình cảm với người khác cô vẫn không thể thất hứa.
……
Dương Đạm đang cố thuyết phục Bạch Tịnh thì điện thoại di động của anh đột nhiên reo lên.
Anh lấy điện thoại ra xem. Tên của Trần Lục Nghệ hiện lên màn hình.
Bạch Tịnh liếc một cái, nhìn thấy cái tên này cô vô thức vùng ra khỏi vòng tay anh.
Đúng rồi, sao cô lại quên mất Trần Lục Nghệ. Cô ta chính là người vợ thực thụ của Dương Đạm. Còn cô chỉ là trò tiêu khiển của anh mà thôi. Người cao ngạo như anh thật sự để cô trong mắt sao?
Dương Đạm đương nhiên không để cho Bạch Tịnh thoát khỏi tay anh. Một tay anh kẹp chặt lấy cô, tay kia cầm điện thoại nói chuyện với Trần Lục Nghệ.
"Anh đang ở đâu?" Giọng của Trần Lục Nghệ có chút khẩn trương.
"Anh ở Bắc Kinh. Chuyến đi này gấp nên quên nói với em." Anh kiên nhẫn giải thích.
"Cuối tháng này anh về được không?" Cô khổ sở nói: "Dương Đạm, có lẽ em có thai rồi."
Sau lần quan hệ với Trần Hoài Viễn, kỳ kinh nguyệt của cô vẫn chưa đến. Điều này khiến cô vô cùng hoang mang.
Dương Đạm kinh ngạc đến mức quên mất Bạch Tịnh đang ở bên cạnh. Anh liền hỏi: "Em đã uống thuốc rồi mà. Sao lại có thai được?"
Bạch Tịnh không cố ý nghe chuyện của bọn họ, nhưng khi anh nói vậy cả người cô cứng đờ. Cô đại khái hiểu được hai người họ đang nói gì.
Thật là trớ trêu.
Người đàn ông vừa nói cưới cô bây giờ lại bàn chuyện có con với người phụ nữ khác.
Trong lòng Bạch Tịnh vô cùng cay đắng. Cô càng ra sức vùng vẫy hơn. Cô không muốn anh chạm vào cô nữa. Như vậy thật là bẩn thỉu.
Người con gái trong lòng bỗng dưng phản kháng dữ dội, khiến cho Dương Đạm ngạc nhiên vô cùng. Anh ép cô vào tường rồi tiếp tục nói chuyện với Trần Lục Nghệ.
"Đừng lo, chắc chắn không có đâu. Loại thuốc đó ảnh hưởng đến kinh nguyệt. Nếu em không tin thì khi về anh sẽ đưa em đến bệnh viện kiểm tra."
Tâm trạng Trần Lục Nghệ vẫn còn nặng nề: "Nếu như có thật thì em phải làm sao đây?"
Anh cười an ủi: "Em đâu may mắn vậy. Nếu em thật sự mang thai thì anh sẽ bao luôn lễ cưới cho em, có được không?"
Trần Lục Nghệ không muốn đùa nữa. Cô chỉ buông một câu: "Anh đi làm việc của mình đi" rồi cúp máy.
Dương Đạm cất điện thoại vào túi, túm chặt lấy Bạch Tịnh không cho cô vùng vẫy nữa. Anh bực tức quát: "Em muốn làm cái quỷ gì đây? Muốn anh làm em ngay tại đây đúng không?"
Mắt Bạch Tịnh đỏ hoe. Uất ức vô cùng, cô giơ nắm tay đấm mạnh vào vai anh: "Đủ rồi! Buông em ra."
Lúc này anh còn chưa hiểu ra mình đã làm sai điều gì. Anh chỉ cảm thấy cô hành động quá khích.
"Em sao vậy? Có chuyện gì làm em không vui?"
"Dương Đạm, buông ra." Cô hung hăng nhìn anh: "Anh đã có vợ rồi, đừng có bám theo em nữa. Em đã nói rõ với anh rồi, em để tang Triều Dương ba năm. Cho dù sau này em có bạn trai người đó nhất định không phải là anh."
Dương Đạm nhăn mặt: "Tại sao không thể là anh? Anh đợi không được hai năm nữa sao? Em muốn để tang thì cứ để. Anh đâu có cấm em."
Anh đã nhượng bộ lắm rồi. Nếu là trước kia, nghe cô nói vậy anh chắc chắn đã nổi điên chứ không dễ nói chuyện như bây giờ.
Bây giờ anh không còn nóng tính như trước nữa, cũng học được cách thỏa hiệp và thích nghi. Chỉ cần cô chịu quay về bên anh, anh đợi bao lâu cũng đáng.
Nhưng thái độ của cô thật làm anh hụt hẫng.
"Cô Trần là người tốt. Nếu cô ấy đã có thai thì hai người nên ở bên nhau." Cô cố giữ giọng nói bình tĩnh: "Là đàn ông, anh nên chịu trách nhiệm với hành động của mình."
Nghe cô nói vậy anh chợt hiểu tại sao cô lại nổi giận. Trong đầu anh ôn lại cuộc trò chuyện với Trần Lục Nghệ khi nãy. Xem ra rất dễ bị hiểu lầm.
Giọng điệu của Bạch Tịnh thật sự rất chua chát. Nghĩ đến đây, anh nhếch môi cười.
Anh áp lại gần cô hơn: "Ghen rồi sao? Hả?"
Cô quay đầu đi để tránh chạm mặt với anh: "Không phải, em chỉ nói sự thật thôi. Anh đã làm thì phải có trách nhiệm."
"Anh chỉ chịu trách nhiệm với một mình em thôi." Anh ghé môi bên tai cô, thì thầm: "Hay là chúng ta thử một chút, nếu em có thai thì anh sẽ chịu trách nhiệm. Thế nào?"
Lời của anh quá tùy tiện, má cô lập tức đỏ ửng. Dương Đạm thấy vậy rất cao hứng.
Im lặng một hồi, anh giải thích: "Sau khi gặp em anh không lên giường với ai khác nữa."
Bạch Tịnh bĩu môi, hiển nhiên không tin.
Anh tiếp tục nói: "Cho dù cô ấy có mang thai thì cũng là con của người khác. Cô ấy đã có người trong lòng. Người đó không phải anh."
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn ra vẻ dửng dưng: "Chuyện này có liên quan gì đến em. Anh không cần giải thích với em."
Thật ra cô và anh đều cứng đầu như nhau. Có điều anh bây giờ đã mềm mỏng hơn.
Còn cô thì vẫn cố chấp.
Điều này liên quan rất nhiều đến tính cách. Trước đây Dương Đạm cố chấp vì giữ thể diện, nhưng bây giờ Bạch Tịnh lại cố chấp chỉ vì cái gọi là nguyên tắc. Lương tâm của cô không cho phép, cho nên cô đã tạo cho mình một cái vỏ bọc bên ngoài.
Trong mắt Dương Đạm, vẻ ngượng ngùng của cô thật dễ thương. Anh đưa tay bẹo má cô, cười nói: "Thôi không đùa nữa. Em của tôi sẽ ghen chết mất."
Anh lại nghiêm túc nói: "Trần Lục Nghệ đã có người khác. Anh và cô ấy cùng lắm chỉ là chút tình cảm vu vơ hồi cấp ba."
"Em đi ăn trưa đây." Bạch Tịnh tìm cớ nói cho qua.
"Được, anh đưa em đi. Em thích gì cứ tha hồ chọn."
Anh khoác vai cô, cử chỉ vô cùng ga-lăng.
……
Bạch Tịnh và Dương Đạm đến căn tin của y viện. Họ lấy bát đũa, sau đó xếp hàng mua đồ ăn.
Anh đứng sau lưng cô, khuyến khích: "Em phải ăn cho nhiều vào, nhất là thịt. Xem em kìa, gầy đến nỗi mông và ngực đều xẹp hết."
Giọng nói của anh không hề nhỏ. Những người xung quanh đều có thể nghe rõ. Họ nhìn chằm chằm vào hai người, ánh mắt rất kỳ lạ.
Bạch Tịnh là gương mặt quen thuộc ở đây. Hầu hết người trong viện đều quen biết cô. Họ không biết cô có quan hệ gì với người đàn ông này.
Cô đỏ mặt, thấp giọng cảnh cáo anh: "Nói nhỏ thôi. Mất mặt quá."
Dương Đạm phản đối: "Có gì mà mất mặt? Anh bảo em ăn nhiều một chút có gì sai?"
Chuyện này khó nói ra miệng, cho nên cô khôn ngoan chọn cách im lặng.
Chờ không lâu thì họ đã đến cửa sổ. Bạch Tịnh gọi một phần khoai tây bào sợi, một phần cà tím, một quả trứng và bát cơm.
Sau khi cơm trưa được mang ra, cô tìm chỗ ngồi xuống ăn, không thèm để ý đến anh nữa.
Dương Đạm ngồi xuống đối diện cô, trên tay cầm một đĩa đầy ắp thức ăn. Cô liếc phần thịt trên đĩa, không khỏi nhíu mày.
Một mình anh làm sao ăn cho hết?
"Chết tiệt, anh quên mua rau rồi." Anh xoay đĩa lại, nói với cô: "Chúng ta trao đổi nhé. Anh cho em ăn thịt, em cho anh chút rau."
Cô gật đầu: "Ừ, tùy anh."
Anh vui vẻ gắp miếng cà tím trong đĩa của cô ăn một cách ngon lành.
Bạch Tịnh chậm rãi nhai cơm.
"Sao em không ăn thịt?" Anh gắp một miếng sườn chua ngọt bỏ vào đĩa cô: "Ăn nhanh đi. Gầy như vậy thì làm sao đủ sức lăn lộn với anh."
Bạch Tịnh: "..."