Lời nói của Dương Đạm khiến Bạch Tịnh câm nín. Cô đã sớm biết anh rất quan tâm đến mặt mũi của mình. Nhưng cô không ngờ anh lại quá đáng đến mức kiểm soát cả nơi ở của cô.
Cô hít thật sâu một hơi rồi mới nói: "Vậy thì anh đừng cho người ta biết, còn không thì tránh xa em ra. Như vậy sẽ không có ai cười anh đâu."
"Em đừng có mơ. Em tưởng anh không biết em cố ý đuổi anh à? Anh sẽ không đi đâu hết."
Sau khi tuyên bố điều này anh cúi đầu hôn bừa bãi lên mặt cô.
Bạch Tịnh vô thức muốn nghiêng đầu tránh né, nhưng anh lại càng lấn tới, giữ lấy đầu cô.
Rốt cuộc cô không còn đường thoát thân.
Từ lâu cô đã biết Dương Đạm là người không nói lý lẽ. Cô có từ chối hay phản kháng đều vô ích.
Dương Đạm dây dưa trên môi cô rất lâu, cho đến khi anh thỏa mãn mới chịu thôi. Anh kéo cô vào lòng, vuốt mái tóc cô, dường như đang suy ngẫm điều gì đó: "Mai anh đưa em đi cắt tóc."
Cô nhíu mày: "Tóc em như thế này có gì không tốt?"
"Tóc dài xấu quá. Làm người khác tưởng thẩm mỹ của anh có vấn đề."
Nhìn vẻ mặt chán ghét của anh, Bạch Tịnh cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương trầm trọng. Cô chưa bao giờ tự cho là mình xinh đẹp, nhưng cũng không đến nỗi xấu như anh nói… Ít ra các đường nét trên khuôn mặt vẫn đều đặn.
"Anh ấy thích em để tóc dài." Cô im lặng một lúc rồi mới nói: "Vì anh ấy, em sẽ không cắt tóc."
Không cần gọi thẳng tên "anh ấy" Dương Đạm cũng thừa biết đó là ai.
Trước kia chỉ cần cô nhắc đến Lương Triều Dương là anh liền nổi điên. Bây giờ anh đã điềm tĩnh hơn nhiều. Có lẽ sau khi hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, anh bắt đầu học cách suy nghĩ theo khía cạnh của người khác.
Vì vậy anh không hề tức giận, vẫn ôm lấy cô và cười: "Em có thể vì anh mà cắt tóc không?"
Phản ứng của anh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Bạch Tịnh. Cô tưởng rằng anh sẽ nổi nóng đập cửa rồi bỏ đi. Nhưng anh lại quá dịu dàng, khiến cho cô không biết phải trả lời như thế nào.
Sững người trong giây lát, cuối cùng cô cũng thốt ra một câu: "Không, em không muốn cắt tóc."
Anh thở dài, siết cô chặt hơn: "Thôi bỏ đi, cắt hay không tùy em. Dù sao cũng đã xấu rồi."
Bạch Tịnh: "..."
Lúc này cô mới thật sự cạn lời.
Dương Đạm cứ luôn miệng nói là theo đuổi cô. Đây là thái độ theo đuổi con gái sao? Có chàng trai nào lại chê cô gái mình đang theo đuổi chứ? Anh đúng là ngược đời.
Anh ôm cô như vậy rất lâu. Khi cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ thì đã mười giờ rồi.
Cô vỗ nhẹ vào cánh tay anh, khẽ nhắc nhở: "Thôi đã muộn rồi. Em phải đi ngủ."
Anh gật đầu: "Vậy thì đi ngủ."
"Đã đến lúc anh về rồi."
Dương Đạm không nói gì, chỉ ôm eo cô, bế cô từ sofa lên giường, sau đó cởi giày cho cô.
Anh cởi bỏ quần áo của mình rồi nằm xuống bên cạnh cô.
Đã lâu rồi cô không thân mật với anh. Tính cô vốn nhút nhát cho nên mỗi khi nhìn anh cởi quần áo cô đều đỏ mặt.
Vừa nằm xuống anh ôm lấy cô từ phía sau. Môi anh áp vào cổ cô, không biết vô tình hay cố ý mà miết nhẹ.
Cô vặn vẹo thân thể, cả người cảm thấy khó chịu.
"Buông em ra, em còn phải ngủ. Anh đi ra đi."
Giọng anh khàn đi rất nhiều. Anh nói một câu đầy mờ ám: "Anh còn chưa vào mà."
Cô không muốn suy nghĩ lệch lạc nhưng giọng điệu của anh rất dễ khiến người ta nghĩ bậy, thêm vào những biến đổi trên cơ thể anh...
Không muốn nghĩ bậy cũng khó.
Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng anh càng ôm cô chặt hơn. Giọng anh khàn hơn trước: "Còn cử động nữa thì anh sẽ làm em."
Bạch Tịnh bị dọa sợ, lập tức nằm im. Cô cảm nhận rõ ràng vật đang ấn vào mông mình càng lúc càng cứng hơn.
Với tính cách của Dương Đạm, anh chắc chắn không chịu nhịn. Cô có kháng cự cũng vô ích, tốt nhất là để cho anh ôm.
"Em không cử động nữa… xin anh… đừng…"
Cô vội vàng hứa với anh. Thấy cô ngoan ngoãn hợp tác như vậy, Dương Đạm mỉm cười đắc thắng.
Anh cũng không phải là cầm thú. Tuy rất muốn làm, nhưng bây giờ chưa phải là lúc.
Được ôm cô ngủ suốt đêm, anh còn mong gì hơn nữa?
…….
Đêm đó Dương Đạm ngủ rất ngon.
Đã lâu lắm rồi anh chưa được ngủ ngon như vậy. Anh say giấc đến tận 7:30 sáng mới dậy.
Còn Bạch Tịnh thì ngủ không ngon chút nào. Bị anh ôm suốt đêm, tay chân cô tê cứng.
Thói ngủ của Dương Đạm thất thường, thỉnh thoảng lại chạm vào chỗ này chỗ kia, khiến cô nhiều lần giật mình tỉnh giấc.
Trời sáng, cô xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
Dương Đạm lười nhác đứng dậy mò xuống bếp tìm cô: "Em đang làm món gì đó?"
Cô nói mà không ngẩng đầu lên: "Bánh kếp, sữa, trứng."
Bữa ăn sáng của cô thường là những món này. Cô không có thời gian làm những món cầu kỳ.
Dương Đạm chê bai: "Sáng sớm mà em cho anh ăn mấy thứ này sao? Anh không thích uống sữa."
Bạch Tịnh: "Anh không cần ăn. Em cũng không bảo anh ăn."
Dương Đạm bị cô làm cho nghẹn lời. Thay vì nổi giận, anh quyết định trêu cô một phen.
Cô cầm ly sữa định đi vào phòng khách thì bị anh chặn lại. Anh nhìn xuống chất lỏng màu trắng trong cốc, cười đầy ẩn ý.
Bạch Tịnh ngước nhìn anh: "Anh cản đường em làm gì? Tránh ra."
Anh nhìn chằm chằm vào môi cô: "Em thích uống sữa lắm sao?"
Cô gật đầu: "Sữa có nhiều dinh dưỡng, em thích."
Anh gật đầu trầm ngâm: "Ồ... vậy thì anh cho em uống đến đầy bụng. Là sữa của anh đấy."
Anh nở nụ cười gian tà. Bạch Tịnh phải mất một lúc mới hiểu được ý anh. Mặt cô đỏ bừng. Tay cô run đến nỗi sữa trong cốc suýt đổ ra ngoài.
Trêu cô xong Dương Đạm rất hả hê. Anh cầm đĩa trứng chiên và bánh kếp theo cô vào phòng khách.
Căn nhà nhỏ của Bạch Tịnh không có phòng ăn cho nên cô thường ăn ở bàn trà trong phòng khách.
Ăn ở đây là một thử thách đối với người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế như Dương Đạm.
Tuy là vậy anh vẫn ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng.
Ăn xong hai người cùng nhau ra ngoài.
Lúc này lại nảy sinh mâu thuẫn.
Bạch Tịnh muốn đi tàu điện ngầm đến y viện, nhưng Dương Đạm lại đòi đi taxi. Anh chưa đi tàu điện bao giờ.
"Bây giờ là giờ cao điểm, đi taxi chỉ phí tiền." Cô giải thích: "Đi tàu điện ngầm chỉ mất mười phút, đi taxi chắc phải mất cả tiếng đồng hồ."
Tuy chưa từng sống ở Bắc Kinh anh đã nghe nói nhiều về tình hình giao thông ở đây. Cuối cùng anh cũng thỏa hiệp và đi theo cô đến ga tàu điện ngầm.
Ga tàu vào giờ này người đông như kiến. Họ không ngừng chen lấn, làm cho anh tối tăm mặt mày.
Bạch Tịnh xếp hàng mua vé. Thấy anh có vẻ hoang mang, cô đưa vé cho anh rồi giải thích quy trình: "Anh lên phía trước quẹt vé để qua cổng. Sau khi xuống tàu thì quẹt thêm lần nữa để rời khỏi nhà ga."
Dương Đạm cảm thấy mình bị coi thường. Anh giật lấy tấm vé, bực dọc nói: "Được rồi, được rồi. Tưởng anh ngố giống em sao? Anh đâu phải chưa từng đi."
Bạch Tịnh không thèm cãi với anh.
Hai người chen vào đám đông. Người đi tàu xếp hàng rất dài, anh chỉ cần nhìn thôi là thấy sốt ruột.
Phải mất bao lâu đây?
"Ngày nào em cũng xếp hàng thế này sao? Không thấy mệt à?" Anh khàn giọng hỏi.
Cô lắc đầu: "Hôm nay không quá đông người. Chờ khoảng mười phút nữa là lên tàu được."
Anh ngượng ngùng im lặng. Quả thật như cô nói, mười phút sau hai người đã thành công chen vào tàu điện ngầm.
Đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm giờ cao điểm ở Bắc Kinh.
Bạch Tịnh yếu đuối như vậy, anh không thể tưởng tượng nổi một năm qua cô làm sao sống ở nơi xô bồ này.
Lên tàu rồi anh ghé vào tai cô nói nhỏ: "Chắc anh phải mua xe. Ở đây đông quá."
Bạch Tịnh thấy anh thật là chảnh. Một người đàn ông trưởng thành đi tàu điện ngầm thì có gì không được?
Cô cũng lười giải thích với anh rằng phải nộp đơn xin biển số trước một năm, được rút thăm rồi mới được phép mua xe ở Bắc Kinh.
Cuối cùng họ cũng đến trạm. Dương Đạm và Bạch Tịnh xuôi theo dòng người rời khỏi nhà ga. Ra tới ngoài anh thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
Vào tháng 5 khí hậu ở thủ đô nóng bức. Thêm bao nhiêu người trên tàu khiến anh bị hầm đến ngạt thở.
So với anh Bạch Tịnh rất điềm tĩnh. Từ lâu cô đã quen với việc chen lấn hằng ngày. Dù có đông đến đâu cô cũng không nổi cáu.
Suốt đường đi từ ga tàu đến y viện, Dương Đạm không ngừng chửi rủa. Còn Bạch Tịnh chỉ lặng lẽ đi bên cạnh.
Khi đến y viện anh đưa cô đến phòng bệnh của ông cụ Lâm.
Ông vẫn còn ngủ, trên cánh tay còn gắn ống truyền dinh dưỡng.
Tối qua nhân viên đã liên lạc với con cái của ông. Vài ngày nữa thì họ sẽ đến.
Dương Đạm đỏ mắt nhìn ông chằm chằm. Anh chợt nghĩ tới Dương Lâm Tranh. Anh tự hỏi một khi ba mình già nua có rơi vào tình trạng tương tự hay không.
Anh thật không dám nghĩ tới.
Làm việc ở đây một năm qua, Bạch Tịnh đã dần quen với sự sống chết. Cô không vì vậy mà khóc lóc nữa.
Cô vỗ nhẹ vai Dương Đạm: "Anh cũng đừng quá đau buồn. Ông cụ đã liệu trước sẽ có ngày hôm nay."
Anh không nói gì, ánh mắt vẫn dán vào ông. Lại nghĩ đến những năm tháng bên cạnh Dương Lâm Tranh, nước mắt anh không ngừng rơi. Anh thậm chí quên mất sự hiện diện của Bạch Tịnh.
Đây là lần đầu tiên Bạch Tịnh nhìn thấy nước mắt của Dương Đạm. Trông anh giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, khơi trong cô một cảm giác muốn che chở.
Anh như vậy khiến cô rất đau lòng.
Anh chợt vòng tay ôm chặt cô, vùi đầu vào cổ cô. Cô đờ người, không biết làm sao an ủi anh.
Cô hiểu khi đối mặt với cái chết có an ủi thế nào đi nữa cũng vô ích, bởi vì không có gì có thể lấp được cảm giác mất mát ấy.
Cái chết luôn gắn liền với nước mắt.
Ông cụ nằm trên giường từ từ mở mắt. Nhìn thấy Dương Đạm đang ôm Bạch Tịnh khóc, ông gượng cười, giọng nói yếu ớt: "Thằng nhóc kia khóc cái gì? Tôi còn chưa chết mà."
Dương Đạm lau nước mắt rồi ngồi xuống bên giường, nhìn ông đăm đăm: "Ông còn muốn sống không?"
Ông cụ cười nhẹ: "Muốn chứ."
Nước mắt anh vẫn rơi. Anh vỗ vỗ cánh tay ông: "Vậy thì ông ngồi dậy đi! Nếu ông dậy được tôi sẽ sủa như chó cho ông xem. Ông còn nằm đó làm gì?"
Ông cụ vẫn cười nhưng giọng nói ngày càng trầm xuống: "Tôi không còn sức nữa... Tôi dậy không nổi... Tôi già rồi..."
"Đứng dậy cho tôi. Rõ ràng là ông đang giả vờ. Đừng đùa dai nữa. Tôi biết là ông đang đùa mà."
Anh càng lúc càng kích động, giọng nói cũng khàn đi.
Bạch Tịnh đứng bên cạnh quan sát hai người họ, nước mắt lưng tròng. Không ngờ Dương Đạm lại là người đa cảm như vậy.