Bạch Tịnh không có cách nào ứng phó với hành vi vô liêm sỉ của Dương Đạm.
Anh không biết xấu hổ thôi, nhưng cô thì khác.
Lỡ như có người nhìn thấy cô và anh… cô thật sự không còn mặt mũi nào nữa.
Cô lấy chìa khóa từ trong túi ra: "Đây... Nhưng có lẽ đến khuya em mới về. Anh không thấy phiền thì cứ đợi."
Dương Đạm đắc ý cầm lấy chìa khóa. Anh lắc lắc chiếc móc khóa trước mặt cô, cười trêu: "Em thích thứ này à? Em còn đi học mẫu giáo chắc."
Bạch Tịnh xấu hổ đến chết được. Cô hối hận đã dại dột trao chìa khóa cho anh.
Hình Doraemon này là do một ông cụ mà cô từng chăm sóc tặng khi cô mới đến Bắc Kinh. Ông nói rằng cháu nội của ông thích xem phim Doraemon này nhất. Người trẻ tuổi như cô chắc cũng thích.
Bạch Tịnh thấy nó ngộ nghĩnh cho nên đã đeo lên móc khóa. Cô dùng móc khóa này hơn một năm rồi. Nếu Dương Đạm không nói cô cũng không biết đây là đồ trẻ con.
Dương Đạm bây giờ rất cao hứng. Anh cất chìa khóa rồi tiếp tục trêu: "Tối nay anh sẽ đợi em về ngủ. Nhớ phải về sớm, không được tán tỉnh thằng khác, biết chưa?"
Cô không thèm trả lời anh.
Anh giữ chặt vai cô: "Nếu không biết anh sẽ hôn tiếp."
Cô sợ run lên, vội vàng gật đầu: "Em biết rồi!"
Thật là hết cách với những người vô liêm sỉ.
Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, Dương Đạm hài lòng rời đi.
Bạch Tịnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục công việc của mình. Sau khi tan làm, cô đứng ở cổng y viện chờ Giang Ngạn.
Giang Ngạn đến rất đúng giờ. Cô lên xe anh, miệng cười nói vui vẻ.
"Chết tiệt! Còn cười với anh ta nữa. Bạch Tịnh, em to gan thật."
Dương Đạm đứng cách đó không xa lén quan sát cô và Giang Ngạn, trong lòng nóng như lửa đốt. Anh muốn xông tới đấm vào mặt Giang Ngạn nhưng lại sợ cô không vui, cho nên đành nghiến răng chịu đựng.
Lồng ngực anh sắp nổ tung rồi.
Còn chuyện gì đáng giận hơn là nhìn người phụ nữ của mình tươi cười với thằng đàn ông khác? Anh là người coi trọng thể diện, điều này khiến anh tức đến ngạt thở.
Anh nhìn xe của Giang Ngạn đi mất, rồi lầm lũi trở vào trong.
Đã đến giờ ăn tối của ông cụ rồi. Anh phải vào xem ông thế nào.
……
Bạch Tịnh đi theo Giang Ngạn đến một nhà hàng Tây. Hôm nay cô mặc một bộ đồ thường ngày, hoàn toàn không thích hợp với khung cảnh sang trọng ở đây.
Vừa bước vào cửa cô đã cảm thấy ngại ngùng.
"Em như vậy có quá xuề xòa không?" Cô cúi đầu nhìn quần áo của mình.
Giang Ngạn lắc đầu trấn an cô: "Không sao. Chỉ là một bữa ăn thôi."
Bạch Tịnh rất hiếm khi đến những nơi như thế này. Sau khi vào trong cô cũng không dám làm gì gây chú ý.
Cô rón rén bước theo Giang Ngạn đến chiếc bàn anh đã đặt sẵn, lẳng lặng ngồi xuống. Hai người gọi nước rồi ngồi chờ. Vị giáo sư trường âm nhạc còn chưa đến.
Cô hít vài hơi thật sâu để điều chỉnh lại tâm trạng. Thấy cô căng thẳng, Giang Ngạn vỗ nhẹ lưng cô: "Đừng lo, không có gì đâu."
Họ đợi gần nửa tiếng thì Rhine mới xuất hiện.
Với chiếc váy dài màu đen, đôi môi tô đỏ, mái tóc đen hơi xõa xuống, trông cô ta thật kiêu sa.
Bạch Tịnh định đứng dậy chào thì đã bị Giang Ngạn giữ lại. Anh khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Không cần đứng."
Cô ngượng ngùng nhìn Rhine, chào một câu: "Xin chào cô Rhine. Tôi đã nghe Giang Ngạn kể rất nhiều về cô."
Rhine chỉ liếc cô một cái, trên mặt không một biểu cảm.
Bạch Tịnh vốn không giỏi giao tiếp. Bị người khác đối đãi lạnh lùng, cô càng cảm thấy xấu hổ hơn. May là Giang Ngạn đã kịp thời giải vây cho cô.
Anh nhìn chằm chằm vào xương quai xanh của Rhine một lúc, rồi đặt tay lên vai Bạch Tịnh giới thiệu: "Học sinh mà anh nói với em lúc trước chính là cô ấy. Từ giờ trở đi, anh giao cô ấy cho em."
Rhine cười hỏi: "Bạn gái mới của anh đấy à?"
Giang Ngạn: "Chỉ là bạn thông thường. Bằng không anh giao cô ấy cho em làm gì? Để cho em bắt nạt người ta à?"
Rhine cười khẩy: "Anh nói thế chỉ vì sợ em làm khó dễ cô ấy thôi."
Mặt Giang Ngạn sầm xuống. Anh hạ giọng: "Anh không muốn đùa với em. Chúng ta bàn việc chính đi."
Rhine quay sang nhìn Bạch Tịnh: "Cô học đàn dương cầm từ khi nào?"
Bạch Tịnh đáp: "Từ lúc tôi năm, sáu tuổi."
Rhine gật đầu: "Ồ, hai năm nay cô không đàn nữa, có đúng không?"
Bạch Tịnh khẽ nói: "Gầy đây tôi không có thời gian, đã lãng phí..."
"Cô không cần phải giải thích với tôi, chỉ cần trả lời câu hỏi là được." Rhine hất mái tóc ra đằng sau: "Được rồi, tôi đã hỏi xong rồi."
Bạch Tịnh hồi hộp đến mức không nói nên lời. Qua lời kể của Giang Ngạn, cô cứ tưởng Rhine là một người dễ tính. Gặp mặt rồi cô mới thấy hai người khó có thể hòa hợp.
Dưới tình cảnh này cô làm sao mà học tập đây?
"Sau này để Bạch Tịnh theo em trình diễn. Cô ấy chắc chắn sẽ không phá hỏng buổi biểu diễn của em đâu."
Giang Ngạn vỗ nhẹ lưng Bạch Tịnh, mang ý gửi gắm cô cho Rhine.
Rhine gật đầu qua loa, sau đó cười hỏi: "Này, cô biết tôi và anh ấy có quan hệ gì không?" Nói xong cô ta hướng về phía Giang Ngạn, nháy mắt đầy quyến rũ.
Ngay từ đầu Bạch Tịnh đã nhận ra giữa hai người họ có gì đó kỳ quái. Cô không tò mò chuyện của người khác nên cứ xem như không thấy gì. Nào ngờ Rhine lại hỏi thẳng như vậy.
Cô ngập ngừng: "À… Tôi không biết."
Rhine lại cười, mắt không rời khỏi Giang Ngạn. Cô ta phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của anh, nói với Bạch Tịnh: "Tôi xin chính thức giới thiệu, tôi là vợ cũ của Giang Ngạn."
Mặt Giang Ngạn lập tức biến sắc: "Tống Lai Nhân[1], đủ rồi!"
Vẻ mặt Rhine không hề thay đổi. Cho dù anh có gay gắt tới đâu cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
"Ồ, cũng không hẳn là đúng." Rhine lại nói: "Chính xác mà nói, tôi là vợ thứ nhất của anh ấy."
Bạch Tịnh thấy khó hiểu trước mối quan hệ phức tạp của hai người họ. Trông Rhine cùng lắm là 27, 28 tuổi. Không ngờ cô ta lại là người vợ đầu của Giang Ngạn.
Chuyện Giang Ngạn có hai đời vợ cũng chẳng phải là bí mật gì. Trong y viện Tùng Đường ai nấy đều biết. Khi Bạch Tịnh mới đi làm đã nghe người ta đồn, nhưng cô không vì vậy mà đánh giá con người anh.
Chuyện tình cảm rất khó nói. Người ngoài cuộc như cô không nên xen vào bình luận.
Điều đáng nói là hai người họ đang cãi nhau trước mặt cô, làm cô thấy rất khó xử.
Bạch Tịnh không quen biết Rhine cho nên không tiện mở miệng khuyên cô ta. Suy nghĩ một lúc, cô chỉ có thể bắt tay từ Giang Ngạn.
Cô kéo tay anh, nói nhỏ: "Đừng nóng."
Giang Ngạn đang rất bình tĩnh. Nếu không thì anh cũng không chịu ngồi yên ở đây để cho Rhine châm chọc. Với thái độ của Rhine, nếu anh vẫn còn nóng tính như hồi trẻ thì cô ta chắc chắn không ngồi dậy nổi.
Chỉ là anh không muốn nổi giận trước mặt Bạch Tịnh.
Anh gật đầu trấn an cô, rồi nhìn Rhine: "Anh giao cô ấy cho em. Chờ cô ấy nghỉ việc rồi sẽ theo em đi biểu diễn."
Rhine cứ tưởng Giang Ngạn sẽ nổi nóng, nào ngờ Bạch Tịnh chỉ nói một câu thôi là anh bình tĩnh lại ngay.
Cô ta phát hiện Bạch Tịnh rất quan trọng với Giang Ngạn. Nếu không, với tính cách của anh, anh sẽ không bao giờ bỏ qua chuyện này.
Vào lúc này Rhine không tranh cãi với Giang Ngạn nữa. Cô đồng ý mọi yêu cầu của anh.
Yêu càng sâu thì càng dễ cúi đầu. Cho dù biết anh vì người phụ nữ khác, nhưng cô vẫn muốn toại nguyện cho anh.
Rhine kết hôn với Giang Ngạn khi cô 21 tuổi, nhưng cuộc hôn nhân của họ chỉ kéo dài được hai năm. Cô từng sinh cho anh một đứa con, nhưng không lâu sau đứa nhỏ đột ngột qua đời.
Chính vì chuyện này mà cô và Giang Ngạn ly hôn.
Ngay từ đầu Giang Ngạn đã không yêu cô. Họ ly hôn chưa đầy một năm thì anh đã kết hôn với người vợ thứ hai, rồi lại ly hôn lần nữa.
Khi anh lấy vợ khác, Rhine đang du học ở Châu Âu. Cô biết được tin đã gửi lời chúc phúc cho anh.
Thật ra lúc đó cô đã buông bỏ rồi. Cô biết hai người họ không thể nào trở lại như xưa được nữa, nhưng cô vẫn giữ tình bạn với anh.
Tuy nói là bạn bè, nhưng thật ra chỉ là chạm mặt nói vài câu mà thôi. Trừ khi có chuyện quan trọng, Giang Ngạn sẽ không chủ động liên lạc với cô.
Cô không ngờ anh lại vì cô gái này mà tốn nhiều công sức đến vậy.
……
Bữa ăn tối cuối cùng cũng kết thúc.
Giang Ngạn muốn đưa Bạch Tịnh về nhưng cô lại từ chối, nói là đi tàu điện ngầm về nhà.
Nhìn bóng lưng Bạch Tịnh xa dần, Rhine cười khẽ: "Hình như cô ta không có ý với anh. Thì ra anh Giang của chúng ta cũng có ngày thất bại."
"Em còn ở khu Triều Dương không? Anh đưa em về nhà." Giang Ngạn không trả lời mà nói sang chuyện khác.
Rhine tỏ vẻ đắc ý: "Anh có lòng tốt đưa em về nhà sao? Chẳng lẽ tai em có vấn đề?"
……
Đi tàu điện ngầm chỉ mất 20 phút. Bạch Tịnh về nhà đúng 9 giờ.
Cô đứng trước chiếc cửa an ninh cũ kỹ, vừa vươn tay thì cánh cửa đã mở ra.
Dương Đạm mặc đồ ngủ đứng bên trong, giống như đây là nhà anh vậy.
"A... em về rồi." Bạch Tịnh lắp bắp nói.
Dương Đạm kéo cô ngồi xuống sofa, chằm chằm xem xét cô một lúc, xác định không có dấu vết của thằng đàn ông khác anh mới nở nụ cười nhẹ nhõm.
Nụ cười đó làm Bạch Tịnh nổi da gà.
Anh vỗ nhẹ má cô: "Ngoan lắm, rất biết nghe lời."
Bạch Tịnh: "..."
Cô thật sự cạn lời với người đàn ông này.
"Phòng tắm ở đây chật quá. Chỉ có người nhỏ bé như em mới lọt vào được." Anh đột nhiên đổi chủ đề, ra vẻ chán ghét nơi này.
Cô ngại ngùng giải thích: "Dù sao cũng là nhà thuê, có phòng tắm riêng là tốt rồi."
Anh ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: "Thế này nhé, em dọn về ở với anh, anh mua nhà cho em."
Cô đẩy anh ra: "Không cần đâu. Em thấy ở đây cũng tốt..."
Chỉ số thông minh cảm xúc của Dương Đạm không cao. Anh cũng chưa từng theo đuổi con gái nên không biết bày tỏ tình cảm của mình như thế nào.
Anh cho rằng lời nói của mình không có gì là quá đáng. Bạch Tịnh ở bên anh thì anh nhất định sẽ cho cô một căn nhà, tiền bạc không phải là vấn đề.
Hai người kết hôn ít nhất phải có một căn nhà.
Nhưng Bạch Tịnh lại không hiểu ý anh. Theo cô, những lời anh vừa nói chẳng khác gì một cuộc giao dịch y như lúc họ mới quen.
Cô cảm thấy anh đang sỉ nhục nhân cách của cô.
"Tệ thật, đi tắm thì không đủ chỗ đứng. Nhà bếp thì lụp xụp." Anh rầu rĩ nói: "Sống ở đây, tôn nghiêm của anh phải để đâu?"
"Em ở đây thì có liên quan gì đến anh?" Cô hỏi ngược lại.
"Em…"
Dương Đạm lo lắng đẩy cô ngồi xuống sofa. Nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, anh hung hăng nói: "Anh đang theo đuổi em. Anh không muốn người ta nói anh theo đuổi một cô gái ở một nơi tồi tàn như vậy."
------
[1] Tên thật của cô là Lai Nhân, phiên âm là Rhine.