Bạch Tịnh là một cô gái tốt tính. Cô chưa bao giờ mắng chửi ai chứ đừng nói chi đến chuyện đánh người. Nếu Dương Đạm không nói ra những lời đó, cô sẽ không bao giờ ra tay đánh anh.
Lương Triều Dương chính là ranh giới cuối cùng của cô. Không ai có quyền động tới anh. Cho dù sau này cô có lập gia đình với người khác trái tim cô luôn có chỗ dành riêng cho anh.
Đó là mối tình đầu đẹp đẽ và thiêng liêng của cô. Cô không cho phép bất kỳ ai làm nhơ nó.
Cái tát lần này của cô quá mạnh. Khóe miệng Dương Đạm bị chảy máu, tay cô cũng tê nhức.
Dùng lực thì sẽ có phản lực. Cô đánh anh, không chỉ có một mình anh mới biết đau.
Dương Đạm giơ tay sờ vào chỗ bị đánh, rồi phì cười. Một khi đã tỉnh ngộ anh không còn tức giận nữa, cũng không có ý đánh trả.
Ngược lại anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Bởi vì cuối cùng anh cũng nói ra bí mật đã đè nén trong lòng. Cho dù có bị cô tát thêm vài cái anh cũng thấy đáng.
"Em có muốn đánh nữa không? Đánh xong rồi chúng ta nói chuyện tiếp."
Bạch Tịnh không ngờ anh lại phản ứng như thế này. Anh là người tự ái cao bằng trời. Sao bị đánh rồi mà vẫn trơ trơ như không có gì?
"Anh đi đi." Cô chỉ ra ngoài cửa: "Tôi coi như anh chưa từng đến đây."
Coi như chưa từng đến, chưa từng nói cho cô biết chuyện của Lương Triều Dương.
Cô không hận anh. Hãy để cho họ chia tay từ đây, đừng bao giờ gặp lại nhau nữa. Đây chính là kết cục tốt nhất, cô thầm nhủ như vậy.
Cô thật không muốn dây dưa quá nhiều với anh. Cuộc đời của cô bây giờ rất yên bình, không cần yêu đương cũng có thể vui vẻ mà sống.
Cô hiểu rõ mình và Dương Đạm không hợp nhau. Chẳng những là bối cảnh gia đình, ngay cả tính cách của họ cũng không hợp. Khi họ ở bên nhau những lần cãi vã xảy ra thường như cơm bữa.
Bởi vì Dương Đạm rất xấu tính.
……
Dương Đạm đời nào chịu đi. Anh đứng trước mặt Bạch Tịnh, nắm chặt tay cô, nghiêm túc nói: "Chỉ cần em trở về với anh, bằng không anh sẽ không đi đâu hết. Bạch Tịnh, anh thật sự rất yêu em. Không có em anh không muốn lên giường với ai khác. Anh sắp biến thành hòa thượng rồi."
Lời thổ lộ của anh khiến Bạch Tịnh phải đỏ mặt. Cô cố gắng rút tay lại nhưng không được.
"Đó không phải là yêu. Anh vốn không biết tình yêu là gì."
"Vậy theo em thế nào mới là yêu? Nói cho anh biết đi, anh sẽ học."
Lần này Dương Đạm rất kiên nhẫn, cô nói gì cũng không nổi nóng. Mặt anh dày đến nỗi cô phải bó tay.
Cô đành im lặng không nói.
Không nhận được câu trả lời Dương Đạm cũng không khó chịu. Anh nhéo mũi cô, cười nói: "Cứ nói đi. Chỉ cần em nói, anh nhất định sẽ học được. Anh đây rất thông minh."
Bạch Tịnh đã bị anh đánh gục.
"Buông em ra trước đã. Đợi em làm xong việc rồi chúng ta nói chuyện, được không?"
Trong tình thế này cô chỉ còn cách kéo dài thời gian. Họ cứ níu kéo như thế này, để người ngoài nhìn thấy thì không hay chút nào.
"Anh ngồi đây xem em làm việc."
Dương Đạm không làm khó dễ cô nữa. Anh liền buông tay cô ra, kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống rồi nhìn cô đăm đăm.
Bạch Tịnh muốn phản đối, nhưng lại không dám.
Anh không động vào cô là cô cám ơn trời rồi.
……
Nhìn Bạch Tịnh ghi chép báo cáo của bệnh nhân, Dương Đạm đột nhiên nghĩ đến ông cụ.
"Ông già kia đang hấp hối..."
Ban đầu cô không biết anh đang nói ai, nghĩ lại mới biết đó là ông cụ Lâm bị nhồi máu não.
Ông cụ Lâm vui tính và lạc quan, trước kia đầu óc rất minh mẫn. Gần đây tình trạng của ông đột nhiên trở nên tồi tệ. Cô cũng thường đến thăm ông. Ông nói chuyện không còn rõ ràng như trước nữa.
"Bệnh nhân sống ở đây đều như vậy." Cô nhắc nhở anh: "Với bệnh tình của họ mà nói, họ có thể ra đi bất cứ lúc nào."
Bạch Tịnh rất bình tĩnh. Có lẽ vì cô quá gần gũi với cái chết nên mới có thể thẳng thắn nói ra vấn đề.
Còn Dương Đạm thì càng thấy khó chịu hơn. Anh không hiểu tại sao tâm trạng mình lại tệ đến vậy.
Bạch Tịnh mà anh từng quen biết rất sợ nói đến cái chết. Anh chỉ cần nhắc đến chuyện Lương Triều Dương sắp qua đời là cô kích động khóc mãi không thôi.
Nhưng giờ đây… cô đã hoàn toàn thay đổi.
Trong một năm qua không biết cô đã đối mặt với biết bao nhiêu chuyện, chứng kiến bao nhiêu người hấp hối qua đời.
Anh không nói gì thêm, chỉ ngồi ngắm cô làm việc.
Cô cúi đầu viết vào sổ, thỉnh thoảng nhíu mày suy tư. Trông cô thật xinh đẹp, đẹp đến mức mê người.
Thật ra mà nói, Bạch Tịnh không phải là người đẹp theo tiêu chuẩn truyền thống. Nhưng cô lại khiến cho anh thần hồn điên đảo.
Hầu hết các bạn gái trước đây của anh đều đẹp hơn cô. Nhưng cô là người duy nhất hấp dẫn được anh, khiến cho anh cảm nhận đủ hạnh phúc lẫn đau khổ.
……
Sự im lặng giữa hai người cuối cùng bị tiếng chuông điện thoại phá vỡ. Là điện thoại di động của Bạch Tịnh.
Dương Đạm nhìn cô rút điện thoại trong túi ra, trả lời điện thoại.
Chiếc điện thoại cô đang dùng là mẫu của thương hiệu thịnh hành nhất, là anh đã tặng cho cô trước đây. Lúc ấy cô đã bỏ nó sang một bên, nói rằng mình không quen dùng.
Bây giờ cô đã quen rồi sao?
Khi không còn ở bên anh, cô đã làm rất nhiều việc mà cô không quen làm.
Người gọi điện cho cô là Giang Ngạn.
Nghe nói dạo này Giang Ngạn rất bận rộn với việc ở công ty, không có thời gian đến y viện. Trước khi đi anh đã quyên góp 250.000 tệ cho y viện để xây dựng cơ sở hạ tầng, còn tặng thêm 1.000 tệ cho mỗi một bệnh nhân.
"Việc hôm nay đã làm xong chưa?"
Câu đầu tiên của Giang Ngạn là hỏi về tình hình công việc của Bạch Tịnh.
Cô vô thức liếc Dương Đạm đang ngồi bên cạnh: "Vẫn chưa."
Giang Ngạn nói: "Em lo chuẩn bị đi. Tối nay tan làm anh sẽ đưa em đi gặp người bạn ở trường âm nhạc. Hôm nay là sinh nhật cô ấy."
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Bạch Tịnh đã chấp nhận đề nghị của Giang Ngạn. Tuy không muốn mang ơn người khác nhưng cô vẫn không nỡ từ bỏ ước mơ của mình. Cứ xem như cô ích kỷ, lợi dụng tình cảm của Giang Ngạn dành cho mình.
Giang Ngạn lại rất tế nhị đối với việc này. Anh không hề đưa ra điều kiện gì với cô. Đúng như lời anh nói, anh đơn giản là không muốn nhìn cô bỏ lỡ tương lai của mình.
Nghe Giang Ngạn nói muốn giới thiệu cô với giáo sư âm nhạc, cô sững sờ: "Hả? Hẹn gặp tối nay sao? Em chuẩn bị không kịp đâu."
"Không sao, mặc đồ công sở đi cũng được." Giang Ngạn cười nói: "Cô ấy không thích người khác ăn diện hơn mình."
Bạch Tịnh gật đầu xem như đã hiểu: "Ừ."
"Được rồi, lát nữa gặp nhé."
Trước khi cúp điện thoại, cô đột nhiên nhớ ra một điều: "À, cô ấy tên gì? Anh chưa bao giờ nói với em..."
Giang Ngạn: "Tên cô ấy là Rhine. Giống như dòng sông Rhine."
Bạch Tịnh cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc. Cô đã từng nghe qua ở đâu, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
"Được, em hiểu rồi. Hẹn gặp sau giờ làm việc. Cảm ơn anh."
Giang Ngạn không trả lời mà cúp máy.
Căn phòng lại rơi vào yên lặng.
Cuộc trò chuyện này Dương Đạm đã nghe hết từ đầu tới đuôi. Anh biết rõ người ở đầu dây bên kia là ai.
Anh đột nhiên giật lấy điện thoại từ trong tay cô. Đang muốn mở khóa thì lại không biết mật khẩu, anh nóng nảy hỏi: "Mật khẩu là gì?"
Bạch Tịnh: "1018."
Dương Đạm: "Là sinh nhật của ai?"
Bạch Tịnh vừa viết báo báo vừa nói: "Của Triều Dương."
Dương Đạm: "..."
Bây giờ anh mới biết bốn chữ "tự chuốc lấy khổ" viết như thế nào rồi. Anh không nên hỏi một câu ngượng nghịu như vậy.
Anh mở khóa điện thoại, xem lịch sử cuộc gọi.
Nhìn thấy tin nhắn vẫn dưới tên lẫn họ Giang Ngạn, trong lòng anh nhẹ nhõm hơn một chút.
Sau đó anh mở album ảnh của cô. Trong đó có vài chục tấm ảnh, đa số là ảnh chụp với những người lớn tuổi trong viện.
Anh lật từng tấm ảnh thì đột nhiên nhìn thấy bóng lưng của mình. Ừ, hẳn là hôm anh và Trần Lục Nghệ trò chuyện với ông cụ.
Nhưng trong ảnh chỉ có anh chứ không có Trần Lục Nghệ.
Dương Đạm đong đưa chiếc điện thoại trước mặt cô, đắc ý nói: "Em chụp lén anh, còn dám nói không thích anh?"
Bạch Tịnh giật lại điện thoại rồi khóa màn hình. Mặt cô đỏ như gấc: "Ai cho anh tùy tiện xem ảnh của người khác?"
Anh cười nói: "Anh không xem ảnh của người khác. Với anh, em không phải ‘người khác’."
Bạch Tịnh: "..."
Thật không thể nói lý với một người như anh.
Lối suy nghĩ ngang ngược của anh khiến người thường không tài nào hiểu nổi. Cô không muốn tranh luận với anh về vấn đề này nữa.
Cô đặt điện thoại sang một bên rồi nói: "Anh nghe rồi đấy. Tối nay em không được rảnh, anh cũng không cần ở lại đây nữa."
"Đưa điện thoại cho anh. Anh còn chưa xem xong."
Cô liếc anh: "Em đang nói chuyện đàng hoàng với anh đấy."
Anh sờ tai nói: "Ồ, sao anh không nghe thấy? Không có điện thoại anh nghe không rõ."
Cô cạn lời, miễn cưỡng đưa điện thoại cho anh.
Lần này Dương Đạm đã nhớ mật khẩu rồi. Anh nhập số điện thoại của mình vào điện thoại của cô, lưu lại dưới danh từ: King.
Sau đó anh tiện tay đổi luôn mật khẩu mở khóa cho cô. Ngày sinh của Lương Triều Dương được thay bằng ngày sinh của anh: 0729.
Đổi xong, anh vui vẻ trả lại điện thoại cho cô.
Bạch Tịnh hiển nhiên không để ý đến hành động của anh. Cô nhắc nhở anh lần nữa: "Tối nay em có việc. Mai mốt chúng ta nói chuyện sau."
Anh tỉnh như không: "Em bận việc thì anh ở nhà đợi em. Cũng đâu phải anh chưa từng tới nhà em, không cần phải ngại."
Cô phản đối: "Không được."
Anh cười lưu manh: "Được, vậy thì em dẫn anh đi theo. Anh phải trông chừng em, tránh em đi tán tỉnh thằng khác."
"Anh…" Cô bị anh làm cho tức nghẹn, hồi lâu không nói được lời nào.
"Anh sao?" Dương Đạm nghiêng đầu, giở bộ mặt côn đồ: "Một là đưa chìa khóa nhà cho anh, bằng không thì để anh đi với em. Được, để anh quyết định. Anh sẽ đi theo em. Em mà dám hẹn hò với tên khốn đó thì anh giết anh ta trước, rồi sẽ giết em sau."
"Dương Đạm! Anh đừng vô lý như vậy được không? Em đồng ý nói chuyện đàng hoàng với anh coi như là nể mặt lắm rồi. Thật ra giữa chúng ta còn có chuyện gì để nói chứ?"
Cho dù cô có giận đến đâu anh vẫn tươi tỉnh như không có gì. Chờ cô mắng xong, anh chìa tay ra: "Được, đưa chìa khóa nhà cho anh."
Cô quay ngoắt đi: "Không đưa. Đừng có nằm mơ."
Anh híp mắt: "Có đưa hay không?"
Cô lắc đầu: "Không. Đã nói không đưa là không đưa."
Anh hừ một tiếng, một tay bắt lấy cánh tay cô, tay kia ấn sau gáy cô, áp môi mình xuống môi cô.
Đầu óc Bạch Tịnh trống không. Cô sững sờ vài giây rồi đẩy anh ra.
"Ơ, anh làm gì… ưm..."
Cô càng muốn đẩy anh ra thì anh càng hôn mạnh hơn. Cuối cùng cô không còn chỗ để trốn nữa.
Thấy cô ngừng giãy dụa Dương Đạm mới chịu buông. Nhìn đôi môi ướt át của cô, ánh mắt anh càng thêm nóng rực.
"Mau đưa chìa khóa cho anh. Nếu không anh sẽ hôn nữa đấy."
Bạch Tịnh sợ anh rồi. Cô vội vàng xua tay: "Đừng mà... Em đưa. Thả em ra đi."