Thần Hồn Điên Đảo

Chương 42: Thú Nhận Tội Lỗi

Trước Sau

break

Dương Đạm thở dài lái xe đưa Trần Lục Nghệ đi mua thuốc tránh thai. Ban đêm để cô tự mình đi, làm vậy anh còn là đàn ông sao?

Anh đỗ xe trước hiệu thuốc rồi một mình đi vào trong. 

Nhân viên trong hiệu thuốc dường như đã quen với tình huống này, không hề xét nét hay tỏ vẻ bất bình.

Trước hiệu thuốc có một máy bán hàng tự động. Anh liền mua thêm một chai nước.

"Này, uống đi."

Sau khi lên xe anh đưa nước và thuốc cho Trần Lục Nghệ.

Cô nhận lấy, nói "cảm ơn" với anh rồi nuốt một hơi hai viên thuốc.

"Đừng dây dưa với anh ta nữa. Anh ta chỉ là một tên hèn nhát."

Dương Đạm lại khuyên cô lần nữa, nhưng cô không biết phải nói như thế nào đây.

Những gì Trần Hoài Viễn vừa làm đã khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng với anh. Có lẽ cô sẽ không tha thứ cho anh lần nữa. Anh kết hôn với ai không quan trọng, không liên quan gì đến cô.

……

Sau khi đưa Trần Lục Nghệ về, Dương Đạm lái xe về nhà mình.

Xảy ra bao nhiêu chuyện, khi anh về đến nhà thì đã mười giờ rưỡi rồi.

Anh tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại di động đột nhiên reo lên. Anh nhíu mày nhìn màn hình, là số điện thoại từ Bắc Kinh. Anh nhấn nút trả lời: "Alô, ai đó?"

"Thằng nhóc này, cậu không nhớ ra tôi sao..."

Nghe giọng nói quen thuộc, anh lập tức biết người ở đầu dây bên kia là ai.

Trước khi rời Bắc Kinh anh đã để lại số điện thoại cho ông cụ. Lúc đó anh đã hứa là sẽ đến dự đám tang của ông.

Cho nên khi biết là ông, trong lòng anh chợt có dự cảm không lành. Anh hỏi: "Sao bỗng dưng lại gọi cho tôi?"

Ông cụ cười, nhưng giọng nói đã yếu hơn trước nhiều: "Nhóc con, hai ngày tới cậu có rảnh thì hãy đến Bắc Kinh. Ông già này sắp đi đời rồi."

Anh ngồi bật dậy, kích động nói: "Đừng nói nhảm nữa được không? Người sắp chết làm sao còn sức gọi điện thoại? Ông già này, đừng có mà giở trò với tôi. Tôi không tin đâu."

Nói xong những lời này mà mắt anh đã đỏ hoe.

Thật ra Dương Đạm là người giàu tình cảm. Tuy chỉ ở bên ông cụ có một tuần nhưng anh đã xem ông như người thân của mình.

Lúc anh đi ông vẫn còn khỏe, vậy mà giờ đây lại gọi điện nói là mình sắp chết. Anh hoàn toàn không thể chấp nhận được chuyện này.

Nghe được giọng nói của Dương Đạm, ông cụ cười nhẹ nhõm. Khi hấp hối ông đã gọi điện cho con trai và con gái của mình, nhưng cả hai đều nói rằng bọn chúng đang bận.

Chỉ có thằng nhóc này mới có lòng.

"Nhóc con, cậu đến thì có thể gặp Tiểu Bạch của chúng tôi lần cuối." Ông còn châm vào một câu: "Nghe nói tháng sau cô ấy sẽ nghỉ việc và kết hôn."

Dương Đạm muốn nhảy dựng lên: "Sao cô ấy lại nghỉ việc? Cô ấy muốn gả cho ai? Tên Giang Ngạn chết tiệt đó phải không?"

Ông cụ cười ha hả: "Đến rồi sẽ biết. Nhanh lên, tôi không qua khỏi ba ngày đâu."

Dương Đạm: "Vậy thì cố lên, tôi mua vé máy bay ngay đây!"

Sau khi cúp điện thoại anh liền gọi điện đặt chuyến bay từ Đại Liên đến Bắc Kinh vào sáu giờ sáng ngày mai.

Có được vé, anh lấy vali ra thu xếp hành lý.

Bốn giờ rưỡi, anh lái xe đến sân bay.

Nhận vé, ký gửi hành lý, qua cửa an ninh và lên máy bay lúc 5:25.

Ngồi xuống ghế chờ máy bay cất cánh, anh thuận tay tắt điện thoại di động.

Chuyến đi này quá đột ngột, anh không báo với ai cả. Cũng đâu phải lần đầu tiên anh bỏ đi mà không nói, chuyện này chẳng có gì to tát cả.

Gần trưa anh mới đến Bắc Kinh.

Sống lượng xe cộ ở sân bay thủ đô chỉ có hơn chứ không kém. Anh xếp hàng ở lối ra hơn nửa tiếng mới bắt được taxi.

Anh xách vali bảo tài xế chạy thẳng tới y viện Tùng Đường.

Lần này khác với lúc hoạt động tình nguyện, anh cần phải đăng ký trước khi vào thăm. Anh kiên nhẫn hoàn thành thủ tục theo quy định, bỏ lại hành lý rồi đi thẳng đến phòng bệnh của ông cụ.

Khi bước vào anh hoàn toàn sững sờ. Chưa đầy một tháng mà ông cụ năng động giờ đã nằm liệt giường không thể dậy nổi.

Có một y tá đang đút cho ông ăn, nhưng ông lại nôn ra hết.

Dương Đạm nắm chặt tay bước về phía trước, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: "Này ông già, tôi đến thăm ông đây."

Nghe giọng nói của anh, ông cụ mừng rỡ quay đầu lại. Ông rất muốn nói chuyện nhưng không còn sức nữa, chỉ có thể nhìn anh chằm chằm.

Anh nhìn bát cháo loãng trong tay y tá rồi hỏi: "Ông ấy chỉ ăn thế này thôi sao?"

Y tá nói: "Những thứ khác không thể ăn được, ăn xong là nôn ra ngay. Hai ngày qua chúng tôi đã truyền dịch để bổ sung dinh dưỡng cho ông ấy."

Anh buồn rầu im lặng một lúc rồi nói: "Truyền dịch cũng tốt, cho đến khi nào ông ấy tự mình ăn được."

"Anh là người thân của ông cụ à?"

Dương Đạm lắc đầu: "Không phải."

"Xin lỗi, chỉ có người thân mới có quyền quyết định. Chúng tôi đã ký thỏa thuận với gia đình bệnh nhân."

Dương Đạm cúi đầu không nói gì. Anh biết mình không có tư cách quyết định chuyện này...

Không hiểu vì sao khi nhìn thấy ông cụ trong tình trạng này trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của Lương Triều Dương.

Khi đó chính anh là người nắm trong tay sự sống chết của Lương Triều Dương.

Bây giờ nhìn lại, anh cảm thấy mình đã làm một việc vô cùng tội lỗi.

Trên đời này không ai có quyền quyết định sự sống chết của một người. Cho dù Lương Triều Dương có yêu cầu như vậy, anh cũng không nên đồng ý ký tên.

……

Dương Đạm ở lại phòng bệnh của ông cụ. Sau khi y tá đi rồi anh ngồi xuống bên giường, trò chuyện với ông.

"Ăn no chưa?"

Ông cụ gật đầu một cách cứng nhắc, giọng nói rõ ràng: "No rồi."

Mắt Dương Đạm bỗng dưng cay cay. Không thể khóc, làm vậy còn mặt mũi gì nữa.

"Xem ông kìa, chắc chắn sẽ khỏe lại thôi. Sao còn gạt tôi tới đây?" Anh vỗ nhẹ tay ông.

Ông cụ cười nói: "Cậu mà không tới thì Tiểu Bạch sẽ bị người khác cướp mất. Cậu không còn thích cô ấy nữa sao?"

Dương Đạm không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ hỏi: "Tại sao cô ấy lại nghỉ việc? Cô ấy lấy chồng thật sao?"

"Tôi không rõ, nhưng cô ấy sẽ đi. Cuối tháng này sẽ đi. Hình như Giang Ngạn cũng xin nghỉ việc, chắc là đi cùng cô ấy."

Nắm đấm của Dương Đạm càng siết chặt hơn.

Ông cụ nói tiếp: "Nếu cậu thật sự thích Tiểu Bạch thì hãy theo đuổi cô ấy... Tuổi trẻ nên làm những gì mình muốn làm. Đến tuổi của tôi có muốn làm gì đi nữa thì cũng đã muộn màng..."

"Được rồi, được rồi, tôi hiểu. Ông giữ sức đi, đừng có giảng đạo lý với tôi nữa."

Anh không muốn lãng phí thời gian của ông cụ, cho nên chỉ nói một câu cho qua chuyện. Ông cụ không nói gì thêm mà chỉ mỉm cười với anh.

Không lâu sau đó ông ngủ thiếp đi, trên môi vẫn còn nụ cười.

……

Dương Đạm rón rén bước ra khỏi phòng bệnh, tìm y tá hỏi về tình trạng của ông cụ.

Y tá cho biết chuyện xảy ra vài ngày sau khi hoạt động tình nguyện kết thúc. Ông cụ bị nhồi máu não, có đôi khi giữ được tỉnh táo, đôi khi lại không. Gần đây sức khỏe của ông giảm sút nghiêm trọng. Hễ ăn cái gì là nôn ra hết, nói chuyện cũng khó khăn hơn.

"Ông ấy còn bao lâu nữa?" Anh hỏi y tá: "Nếu bây giờ đưa đến bệnh viện khác liệu có thể chữa khỏi không?"

Đây là lần đầu tiên trong đời Dương Đạm muốn làm hết sức mình để cứu sống một người.

Anh đột nhiên hiểu được tâm trạng của Bạch Tịnh khi Lương Triều Dương bị bệnh nặng. Mặc dù biết rằng cứu không được nhưng vẫn không muốn bỏ, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất.

Dẫu biết rằng không còn phương pháp điều trị, nhưng anh vẫn không muốn phải hối tiếc.

Anh nghĩ lúc đó Bạch Tịnh hẳn trông chờ ông trời ban cho cô một kỳ tích. Nhưng cái cô chờ được lại là tin Lương Triều Dương đã qua đời.

Dương Đạm cảm thấy mình không phải là con người.

"Có chuyển sang bệnh viện khác cũng vô ích thôi. Nhồi máu não là căn bệnh nan y. Hơn nữa người bệnh đã lớn tuổi, không chịu nổi đau đớn. Có nhiều bệnh nhân đã tử vong trên đường đến bệnh viện."

Lời nói của y tá kéo Dương Đạm trở về hiện thực.

Anh gật đầu tỏ ý đã hiểu.

……

Dương Đạm lầm lũi đi đến phòng làm việc của Bạch Tịnh, đẩy cửa ra.

Bạch Tịnh đang cặm cụi viết báo cáo dinh dưỡng. Nghe thấy tiếng cửa mở, cô vô thức ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Dương Đạm cô còn tưởng mình bị hoa mắt. Cây bút trong tay cô rơi "cạch" xuống đất.

Dương Đạm đi đến bàn làm việc, cúi xuống ôm lấy cô.

Toàn thân Bạch Tịnh cứng đờ.

Cô không biết nên đẩy anh ra hay để anh tiếp tục ôm cô như thế này.

Hôm nay hành động của anh rất bất thường… trên người anh mang một nỗi buồn không thể nào tả xiết.

"Xin lỗi em." Anh vẫn ôm cô, khàn giọng nói: "Xin lỗi… Thật sự xin lỗi. Anh là một tên súc sinh."

Bạch Tịnh bối rối trước lời nói không đầu không đuôi này. Cô hỏi: "Anh làm sao vậy?"

Anh bất ngờ xuất hiện, bất ngờ ôm cô rồi nói xin lỗi với cô… Anh đang làm cái gì thế?

Dương Đạm xoay người cô lại, để cô đối diện với mình. Sau một hồi đấu tranh tâm lý, cuối cùng anh cũng lấy hết can đảm thú nhận chuyện năm đó.

"Thật ra ngày hôm đó… anh ta đáng lẽ không chết."

Bạch Tịnh liền hiểu "anh ta" là ai. Cô không nói gì thêm, chỉ chờ anh nói tiếp.

Anh quan sát vẻ mặt cô rồi mới nói: "Anh đã ký giấy đồng ý an tử cho anh ta. Hôm đó... anh ta lừa em đi nơi khác để cho anh làm thủ tục an tử."

"Trước đó anh đã đến gặp anh ta, nói cho anh ta biết quan hệ giữa anh và em. Anh ta rất tức giận, nhưng cuối cùng lại bảo anh đối xử tốt với em."

Những điều chôn giấu trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng nói ra. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Nhưng Bạch Tịnh thì khác.

Cô chết sững hồi lâu.

Điều cô không thể chấp nhận không phải là việc Dương Đạm đồng ý an tử cho Lương Triều Dương.

Điều cô không thể chấp nhận được là Dương Đạm đã kể cho Lương Triều Dương biết mối quan hệ của cô và anh.

Cô không thể tưởng tượng nổi khi biết được sự thật Lương Triều Dương đã suy sụp đến nhường nào.

Lương Triều Dương từng nói cô là ánh sáng duy nhất của đời anh.

Thấy cô không nói gì, Dương Đạm hoảng hốt ôm chặt lấy cô: "Xin lỗi, anh không phải là người. Bạch Tịnh... Anh thật sự không phải là người, em đánh anh đi."

"Để cho anh ấy bình yên ra đi... thật sự khó đến vậy sao?" Cô ngước mặt nhìn anh, giọng nói run run: "Dương Đạm, anh thật sự rất tàn nhẫn... Nói cho tôi biết, tại sao anh lại làm như vậy?"

Dương Đạm không nói nên lời: "Anh..."

"Đừng nói nữa. Tôi không muốn nghe." Cô bịt tai lại, nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe: "Tôi nhẫn nhịn bấy lâu, đóng kịch bấy lâu... chỉ vì muốn anh ấy ra đi một cách thanh thản. Tôi không muốn anh ấy biết tôi nhơ nhuốc đến mức nào, đê tiện đến mức nào. Tôi không muốn anh ấy biết tôi vì tiền đã bán thân cho anh."

"Em thật chỉ vì tiền thôi sao?" Dương Đạm cười gằn: "Trong mắt em, giữa chúng ta chỉ là giao dịch đúng không?"

"Đúng!"

Cô nói không một chút do dự.

"Anh có biết tôi hận bản thân mình đến mức nào không? Nghĩ đến thôi là tôi đã thấy buồn nôn rồi. Tôi chán ghét anh, nhưng tôi còn chán ghét bản thân mình hơn."

Anh nắm chặt vai cô: "Em làm vậy có ích gì chứ? Em chán ghét anh, vậy mà lại lên giường với anh nhiều lần như vậy, còn dám nói là không thích sao?"

Chát!

Anh vừa dứt lời đã bị cô cho một bạt tai.

Cô dùng hết sức bình sinh của mình. Dương Đạm không đề phòng nên bị đánh đến choáng váng đầu óc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương