Thái độ kiêu ngạo của Trần Lục Nghệ đối với Trần Hoài Viễn đã sớm trở thành thói quen.
Cho đến bây giờ cô vẫn không chịu khuất phục.
Cô sẽ không bao giờ thừa nhận rằng chuyện của anh và Thẩm Giai Ni làm cô đau lòng. Việc này quá khó khăn, cô làm không được.
Hơn nữa trong lòng cô biết rõ, cô và Trần Hoài Viễn không thể nào ở bên nhau.
Còn Trần Hoài Viễn thì đã quen với những lời khó nghe của Trần Lục Nghệ. Bao nhiêu năm qua cô vẫn đối xử với anh như thế.
Anh cười tự giễu rồi cúi đầu, hung hăng ngậm chặt môi cô.
Anh sắp phát điên vì cô rồi.
Ngày xưa anh nâng niu cô trong lòng bàn tay, không nỡ nói chữ không với cô. Bây giờ anh mới biết mình là tên ngốc.
Có rất nhiều cơ hội để có được cô, nhưng anh đã để vuột mất.
Khi Trần Lục Nghệ vừa trở về nước, cô bị Dương Đạm ghẻ lạnh cho nên đã gọi anh ra ngoài uống rượu.
Anh chứng kiến Trần Lục Nghệ, một cô gái luôn điềm tĩnh và sáng suốt, say khướt vì một người đàn ông khác. Cho đến khi cô bất tỉnh, anh đưa cô đến khách sạn, chăm sóc cho cô cả đêm và không làm gì thêm.
Đêm đó anh chạy vào phòng tắm dội nước lạnh không biết bao nhiêu lần.
Anh thà làm khổ mình chứ không nỡ tổn thương cô. Bây giờ nhìn lại, anh thật sự hối hận. Nếu lúc đó anh quyết đoán hơn một chút thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi.
Nghĩ đến đây, nụ hôn của anh càng lúc càng mạnh bạo. Một tay anh ấn sau gáy cô, tay kia bắt lấy đôi tay cô bẻ quặp sau lưng.
"Ưm…"
Cô không ngờ anh lại to gan như vậy. Họ quen nhau bấy lâu, đây là lần đầu tiên anh hành động sỗ sàng với cô. Cô cố vùng vẫy, nhưng sự chênh lệch giữa nam và nữ quá lớn, cô vốn không phải là đối thủ của anh.
Đôi môi của cô ngọt ngào mềm mại, có một mùi hương khó tả. Hôn một hồi, toàn thân anh nóng hầm hập.
Anh siết chặt eo cô, thúc người về phía trước, ép vật cứng kia vào thân cô.
Sao Trần Lục Nghệ lại không biết đó là cái gì? Cô sợ đến mức trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn anh.
Cô chưa từng để lộ cảm xúc trước mặt anh.
Nụ hôn của anh càng cuồng nhiệt hơn. Bất chấp cô có đồng ý hay không, anh tách môi cô ra, đưa lưỡi vào bên trong, điên cuồng khám phá.
Sau khi anh dứt môi ra, Trần Lục Nghệ gần như ngạt thở. Cô xụi lơ trên đùi anh, thở hổn hển, ngực phập phồng.
Mắt Trần Hoài Viễn đỏ ngầu. Anh nhìn chằm chằm vào cô như muốn xé xác cô ra, ăn tươi nuốt sống.
Trần Lục Nghệ giơ cánh tay lên quệt môi, sau đó thẳng tay tát vào mặt Trần Hoài Viễn.
Anh không hề tránh né, hứng chịu cái bạt tai như trời giáng.
Trần Lục Nghệ là con nhà gia giáo, xưa nay chưa từng to tiếng với ai chứ đừng nói chi đến chuyện ra tay đánh người. Nếu Trần Hoài Viễn không khiến cô hoang mang tột độ thì cô sẽ không bao giờ phản ứng gay gắt như vậy.
Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào chỗ cô vừa đánh, cười khẩy: "Tiểu Lục, em thật là tàn nhẫn."
"Thả em ra." Cô không thể giả vờ bình tĩnh được nữa. Giọng nói cô bắt đầu run lên.
Cô hiểu rõ hơn ai hết, lúc này mà khiêu chiến với anh thì người thiệt thòi sẽ là cô. Một khi động tay động chân với đàn ông, phụ nữ chỉ có thảm bại mà thôi, trừ khi người đàn ông đó quá ốm yếu.
Trần Hoài Viễn từng là sinh viên khoa Quốc phòng, tốt nghiệp Học viện Quân sự. Anh không phải loại đàn ông ẻo lả.
"Hoài Viễn, đừng để cho em chán ghét anh."
"Vậy trước đây em thích anh à?" Anh sờ mặt cô, cười nói: "Tiểu Lục, em vẫn chưa hiểu ra một điều. Tình yêu của anh không phải là quyền lợi của em. Anh có thể thu hồi nó bất cứ lúc nào."
Mắt Trần Lục Nghệ đột nhiên thấy cay cay. Không hiểu sao cô lại thấy bối rối. Cô run giọng nói: "Tùy anh. Em không quan tâm."
"Em có biết Trương Ái Linh[1] không?" Anh đột nhiên đổi chủ đề.
Cô không hiểu anh muốn nói gì, nhưng vẫn gật đầu: "Biết. Sao vậy?"
Anh lại hỏi: "Vậy em có biết Trương Ái Linh có một câu nói rất hay không?"
"Em không biết. Em không đọc truyện của Trương Ái Linh."
Trần Hoài Viễn mỉm cười, ghé môi thì thầm vào tai cô. Câu nói của Trương Ái Linh dạy cho đàn ông cách chiếm được trái tim phụ nữ.
Má Trần Lục Nghệ đỏ ửng. Cô chưa từng nghe anh nói chuyện một cách trần trụi như vậy: "Không ngờ anh lại vô liêm sỉ đến vậy." Cô buột miệng mắng anh.
Anh lại cười: "Sau này còn vô liêm sỉ hơn thế nữa."
……
Khi một người đàn ông thật sự muốn chiếm hữu một người phụ nữ, người phụ nữ đó có phản kháng cũng vô ích.
Hơn nữa bản thân Trần Lục Nghệ cũng có tình cảm với Trần Hoài Viễn. Cho dù cô có phản kháng cũng không nỡ đánh đập anh.
Cuối cùng cô bị Trần Hoài Viễn ép vào ghế xe, lấy đi sự trong trắng.
Phụ nữ trải qua lần đầu có thể không chảy máu, nhưng Trần Lục Nghệ thì có.
Vệt máu trên ghế xe trông thật gợi cảm.
Trần Lục Nghệ cuộn tròn trên ghế, khóc không thành tiếng.
Trần Hoài Viễn kéo kính cửa sổ xuống, châm một điếu thuốc.
Anh biết vừa rồi mình đã hành động bốc đồng. Thật ra anh vẫn không quên được cô, nhưng anh không ngờ mình lại làm ra chuyện như vậy. Khoảnh khắc chiếm lấy cô, anh đã nhận ra sự căm ghét mãnh liệt trong ánh mắt Trần Lục Nghệ.
Thế là anh che mắt cô lại.
Cô gái mà anh hằng mơ ước suốt mười năm cuối cùng cũng trao cho anh sự trong trắng, nhưng anh lại không thấy vui.
Bởi vì anh biết mối quan hệ của họ sẽ không bao giờ trở lại như cũ nữa.
Anh rít vài hơi rồi dập tắt điếu thuốc.
Nhìn Trần Lục Nghệ, anh khàn giọng nói: "Tiểu Lục, anh sẽ chịu trách nhiệm. Chỉ cần em đồng ý."
Cô khẽ cử động, nhưng vẫn không nói gì.
Vừa rồi la hét quá nên cô đã bị khàn tiếng. Cô không còn sức để nói nữa.
Cuối cùng cô nhận ra một điều. Làm ra việc này thật sự đòi hỏi rất nhiều sức lực.
……
Trần Lục Nghệ mặc lại quần áo, sau hồi lâu mới nói: "Em đưa anh về nhà."
Cô cho xe chạy, lái về hướng nhà của Trần Hoài Viễn.
Chân của cô yếu đến nỗi không có sức để đạp ga. Khi cử động mạnh thì có thứ gì đó chảy ra.
Nhà của Trần Hoài Viễn không xa lắm. Lái xe chỉ mười phút là tới.
Trần Lục Nghệ đỗ xe trước cửa căn hộ của anh, sau đó lấy chìa khóa xe ném cho anh. Khi bước xuống xe cô suýt chút nữa ngã quỵ. Cô cởi chiếc áo khoác của Trần Hoài Viễn ra.
Dù đã vào tháng 5 nhưng gió đêm vẫn còn mang hơi lạnh, khiến cho cô phải rùng mình.
Trần Hoài Viễn cũng xuống xe. Làn gió đêm khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn nhiều.
Nhìn vẻ mặt xấu hổ của cô, anh thật có chút hối hận. Anh hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tiểu Lục, anh đưa em về nhé."
Cô lập tức từ chối: "Không, em gọi điện cho Dương Đạm, bảo anh ấy đến đón."
Cái tên Dương Đạm là điều cấm kỵ giữa hai người họ.
Nghe đến cái tên này Trần Hoài Viễn chắc chắn sẽ trở mặt. Cô biết rõ điều này cho nên mới cố tình nhắc tới Dương Đạm.
Cô không thể tiếp tục dây dưa với Trần Hoài Viễn. Sai lầm hôm nay tuyệt đối không thể lặp lại.
Có lẽ Dương Đạm nói đúng. Lúc Trần Hoài Viễn theo đuổi cô, cô đã không biết quý. Thời gian sẽ không bao giờ quay lại nữa. Dù cô có làm gì cũng vô ích.
Cô đứng trước mặt Trần Hoài Viễn gọi cho Dương Đạm.
Cuộc gọi được kết nối rất nhanh.
Dương Đạm chưa kịp nói gì thì cô đã đọc địa chỉ: "Anh đến đón em được không?"
Dương Đạm nhận ra giọng nói của cô có gì đó không ổn, khàn khàn như vừa mới hét to. Anh dừng công việc: "Được rồi, em đợi một chút. Anh đến ngay."
Với Dương Đạm, Trần Lục Nghệ không còn đơn giản là bạn nữa. Anh xem cô giống như Tưởng Ngạn Tấn và Trữ Giản Chiêu, thân thiết như anh em trong nhà. Nếu họ gặp chuyện anh đương nhiên sẽ không đứng nhìn.
"Ừ, em đợi anh."
Cô cúp máy, nhìn Trần Hoài Viễn: "Anh ấy đang trên đường đến, anh không cần phải lo."
Trong lòng Trần Hoài Viễn dâng lên một cảm giác khó tả. Anh biết hành động vừa rồi của mình càng đẩy cô xa anh hơn.
Từ giờ trở đi, họ thậm chí không thể làm bạn được nữa.
Anh ôm lấy cô, nghiêm túc nói: "Tiểu Lục, chỉ cần em nói một tiếng, anh sẽ không kết hôn."
Ngay từ đầu anh đã không có tình cảm với Thẩm Giai Ni. Nếu không phải vì cha mẹ hối thúc anh sẽ không bao giờ vội vã kết hôn như vậy.
Gia đình Thẩm Giai Ni giàu có, nhưng anh chưa bao giờ tham lam bất cứ điều gì. Trong hai người Thẩm Giai Ni luôn là người cho đi nhiều hơn, còn anh vẫn luôn thờ ơ với cô.
Anh chỉ tìm người để kết hôn chứ không phải người để yêu.
Chỉ cần Trần Lục Nghệ nói không muốn anh kết hôn, anh nhất định sẽ gánh chịu tất cả những lời dị nghị, không cưới Thẩm Giai Ni nữa.
Tiếc là một câu đơn giản như vậy Trần Lục Nghệ vẫn không chịu cho anh.
Cô đối với anh thật sự quá tàn nhẫn.
"Được, vậy thì anh đừng kết hôn." Cô nhìn chằm chằm vào anh một lúc, rồi đột nhiên phá lên cười.
Tiếng cười của cô có gì đó mê hoặc và quyến rũ. Đó chính là sự quyến rũ mà chỉ có người phụ nữ trưởng thành mới có được.
"Em đã nói rồi, anh còn muốn lấy vợ không?"
Anh ôm chặt lấy cô: "Anh sẽ không cưới cô ấy, anh cưới em. Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, được không?"
Trần Lục Nghệ không trả lời. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Trần Hoài Viễn vẫn ôm chặt lấy cô.
Dương Đạm vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Anh lao thẳng tới, kéo Trần Lục Nghệ ra khỏi vòng tay của Trần Hoài Viễn.
Nhìn quần áo xốc xếch và đầu tóc rối bù của cô, anh dễ dàng đoán được chuyện gì vừa xảy ra. Anh giơ nắm đấm lên giáng xuống mặt người đàn ông kia.
Trần Hoài Viễn không hề né tránh, lãnh trọn cú đấm. Khóe miệng của anh rỉ máu.
"Dương Đạm, đừng đánh nữa." Trần Lục Nghệ níu lấy cánh tay anh, nhỏ giọng cầu xin.
Dương Đạm vốn đang buồn bực, muốn đánh đấm một phen cho hả giận. Cuối cùng cũng có cơ hội ra tay, anh nào chịu bỏ qua.
Nếu không phải Trần Lục Nghệ nhắc nhở, hôm nay anh quyết đập cho Trần Hoài Viễn một trận thừa sống thiếu chết.
"Anh có phải là đàn ông không? Sắp kết hôn rồi mà vẫn còn dây dưa với người khác. Khó khăn lắm mới tìm được một cô vợ giàu sang, anh nên biết trân trọng đi."
Dương Đạm khinh thường nhìn Trần Hoài Viễn.
Trần Hoài Viễn vẫn không nói gì, chỉ lau máu ở khóe môi.
Dương Đạm không để ý tới anh nữa, đưa Trần Lục Nghệ rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của hai người, trái tim Trần Hoài Viễn như bị dao đâm, cả người anh đều đau đớn.
Dương Đạm đỡ Trần Lục Nghệ lên xe rồi ngồi vào ghế lái. Quan sát vẻ mặt ngượng ngùng của cô, anh tò mò hỏi: "Em ngủ với anh ta rồi à? Là em tự nguyện hay bị anh ta ép buộc?"
Cô cúi đầu nói: "Em tự nguyện."
Dương Đạm nói: "Nhìn bộ dạng của anh ta kìa. Bị anh mắng chửi mà anh ta còn không dám trả lời. Hèn nhát quá. Anh thấy em nên quên người đàn ông đó đi."
Cô lặng thinh. Dương Đạm cũng không nhiều lời nữa, nói xong liền cho xe chạy.
"Em muốn về nhà hay về chỗ cũ?"
"Cho em đến hiệu thuốc." Cô lí nhí: "Em phải mua thuốc tránh thai khẩn cấp."
------
[1] Trương Ái Linh (1920-1995) là nhà văn nổi tiếng Trung Quốc. Các tác phẩm của bà được chuyển thể sang phim, như “Sắc, Giới” và “Bán Sinh Duyên.” Một câu nói nổi tiếng của bà là: Đường vào trái tim phụ nữ là qua âm đạo.