Nghe giọng nói tủi thân của Trần Lục Nghệ ở đầu dây bên kia, Dương Đạm không nhịn được phì cười: "Có không giữ, mất đừng tìm. Em lúc này mới thấy hối tiếc à?"
Trần Lục Nghệ bị anh nói đến câm nín.
Thấy cô im lặng, anh đoán được tâm trạng của cô không tốt nên hắng giọng nói: "Được rồi, được rồi. Đừng nhắc đến ba cái chuyện không vui đó nữa. Em không vui thì anh đập cho Trần Hoài Viễn kia một trận, bắt anh ta quỳ xuống cầu xin em, được chưa?"
Một khi đã mang ơn Dương Đạm sẽ hết mình vì bạn bè. Trần Lục Nghệ đã giúp đỡ anh rất nhiều, anh luôn ghi nhớ trong lòng.
Cô gặp khó khăn, anh chắc chắn sẽ không làm ngơ.
"Không cần đâu. Chuyện này anh đừng xen vào."
Anh "ừ" một tiếng, nói thêm vài câu nữa rồi cúp máy.
…..
Trần Lục Nghệ đầu tóc bù xù trốn trong phòng ngủ.
Cô đã như vậy mấy ngày liền. Khi buồn bực cô thường tìm ba mẹ mình để tâm sự. Nhưng ba mẹ cô không hiểu sao cô lại ủ rũ như vậy.
Trần Lục Nghệ từ nhỏ đã là một đứa trẻ hiểu chuyện. Mỗi khi gặp chuyện gì không vui cô luôn một mình đối đầu, không bao giờ để ảnh hưởng đến ba mẹ.
Lần này cũng không ngoại lệ. Dù rất đau lòng vì chuyện của Trần Hoài Viễn, cô vẫn không để cho ba mẹ mình biết.
Nói chuyện với Dương Đạm xong, cô loáng thoáng nghe tiếng chuông cửa. Cô nhìn đồng hồ. Đã đến giờ ăn tối rồi, chẳng lẽ nhà lại có khách sao?
Cô còn đang thắc mắc thì mẹ cô đột nhiên gõ cửa.
"Tiểu Lưu, ra đây nhanh lên. Hoài Viễn tới rồi."
Nghe cái tên quen thuộc này, tim Trần Lục Nghệ đập thình thịch. Không ngờ... Trần Hoài Viễn đến gặp cô trước ngày đính hôn.
Anh đến khoe hạnh phúc của mình với cô sao? Anh muốn chứng minh với cô rằng anh, Trần Hoài Viễn, không nhất thiết phải ở bên cô.
"Mẹ chờ con thay đồ đã. Hai người nói chuyện trước đi." Cô giữ giọng bình tĩnh, mở tủ lấy chiếc váy đỏ mới mua mấy ngày trước.
Dáng người cô cao, làn da trắng trẻo, rất hợp với màu đỏ này.
Thay quần áo xong, Trần Lục Nghệ cẩn thận sửa lại đầu tóc rồi đi xuống lầu.
Trần Hoài Viễn và vị hôn thê Thẩm Giai Ni đang ngồi trên sofa trò chuyện với ông bà Trần.
Trần Lục Nghệ thản nhiên bước tới, điềm tĩnh ngồi xuống bên cạnh ông Trần.
Ở trước mặt Trần Hoài Viễn cô sẽ không bao giờ để lộ vẻ yếu thế, mặc dù mấy ngày qua cô đã chịu không ít dằn vặt.
Đôi mắt Trần Hoài Viễn dán chặt vào chiếc váy đỏ rực của cô. Anh chăm chú quan sát cô, ánh mắt nóng bỏng nguội dần, cuối cùng trở nên lạnh lẽo.
Trần Hoài Viễn nhớ cô từng nói với anh rằng Dương Đạm rất thích màu đỏ.
Năm đó cô mới có mười bảy tuổi nhưng đã là một mỹ nhân rồi. Anh yêu thầm cô nhiều năm, còn chưa kịp tỏ tình thì cô đã yêu người khác rồi.
Cô bắt đầu mặc màu đỏ chỉ vì người đàn ông đó. Mọi việc cô làm đều theo sở thích của anh ta. Chuyện này Trần Hoài Viễn chứng kiến từ đầu cho đến đuôi, nhưng lại không hé môi nói một lời.
"Chị là con gái của thầy Trần đúng không?"
Thẩm Giai Ni hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa Trần Hoài Viễn và Trần Lục Nghệ. Giọng nói của cô kéo anh trở về từ những ký ức xa xôi.
Anh cười lịch sự rồi giới thiệu: "Con gái duy nhất của thầy, Trần Lục Nghệ."
Thẩm Giai Ni gật đầu mỉm cười: "Chào chị. Hoài Viễn thường nhắc đến thầy Trần, em chưa bao giờ nghe anh ấy nhắc tên chị."
Trần Lục Nghệ cười nhạt: "Ừ. Không thân không thiết, không nhắc đến cũng chẳng có gì lạ."
Lời nói của Trần Lục Nghệ quá châm chọc, làm cho Thẩm Giai Ni nhanh chóng im bặt.
Ông bà Trần hơi kinh ngạc trước thái độ của con gái mình. Họ hiểu rất rõ tính cách của con. Tính cô trầm tĩnh, không có lý nào nói chuyện đanh đá như thế.
"Hai con ở lại ăn tối với chúng tôi nhé."
Ông bà Trần hào hứng mời. Trần Lục Nghệ ngồi đó, vẻ mặt thờ ơ.
Ban đầu cô không định ăn cùng họ, nhưng suy nghĩ lại cô thấy làm vậy không ổn cho nên cuối cùng cũng ngồi vào bàn.
……
Trần Hoài Viễn là học trò quý của ông Trần. Trong bữa tối hai người họ uống rượu nói chuyện thoải mái.
Trần Hoài Viễn ban đầu từ chối rượu vì Thẩm Giai Ni không biết lái xe, anh say rồi sẽ không thể về nhà. Nhưng ông Trần lại cười: "Không sao, lát nữa thầy bảo Tiểu Lục lái xe đưa các con về."
Đưa anh về rồi cô sẽ bắt taxi về sau, xem như giải quyết được vấn đề.
"Hôm nay tâm trạng thầy rất tốt, phải uống thêm vài ly mới được."
Trần Lục Nghệ ngồi bên cạnh không nói nửa lời. Gương mặt cô bình tĩnh và điềm đạm, thật khó đoán cô đang nghĩ gì.
Trong bữa ăn ánh mắt của Trần Hoài Viễn nhiều lần chạm ánh mắt cô, nhưng cô vẫn dửng dưng xem anh như người xa lạ.
Trần Hoài Viễn cười nhạo chính mình, nâng ly rượu một hơi cạn sạch.
Anh tưởng cô để ý đến anh một chút, nếu không sao gần đây cô lại gửi cho anh nhiều tin nhắn như vậy?
Anh còn tưởng đưa Thẩm Giai Ni đến đây, cô ít nhất cũng có một chút ghen tuông.
Nhưng cô không hề phản ứng, thậm chí không thèm nhìn anh một mắt.
Trần Hoài Viễn rốt cuộc uống tới say, Trần Lục Nghệ đành phải đưa anh và Thẩm Giai Ni về nhà. Dù muốn dù không cô vẫn làm theo ý ba mẹ mình.
Nếu từ chối chẳng phải là cô nhỏ mọn sao?
Trần Lục Nghệ bước tới trước mặt Trần Hoài Viễn, chìa tay ra: "Đưa chìa khóa xe cho em."
Trần Hoài Viễn nhìn cô chằm chằm không nói.
Thẩm Giai Ni vội vàng lấy chìa khóa từ trong túi quần anh đưa cho Trần Lục Nghệ. Động tác của cô ta vô cùng tự nhiên.
Trần Lục Nghệ thấy vậy càng khó chịu hơn.
Xét theo mức độ thân mật này, có lẽ họ đã quan hệ vợ chồng rồi. Cũng phải thôi. Họ sắp kết hôn, quan hệ trước cũng chẳng có gì lạ.
Trần Lục Nghệ cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Trần Hoài Viễn quả thật đã say, bước đi hơi loạng choạng. Thẩm Giai Ni đỡ anh ngồi vào ghế sau, y như một cô vợ hiền.
Lên xe rồi, Trần Hoài Viễn đọc địa chỉ rồi nói thêm: "Em đưa Giai Ni về nhà trước. Sức khỏe cô ấy yếu, không nên ở ngoài quá khuya."
Ôi, cảm động nhỉ. Trần Lục Nghệ cười lạnh.
Cô từng cho rằng sự dịu dàng của Trần Hoài Viễn chỉ dành riêng cho mình cô. Bây giờ cô mới biết với người con gái nào anh cũng như vậy.
Đúng là giả dối...
Thẩm Giai Ni lo lắng hỏi: "Em về rồi ai chăm sóc cho anh?"
"Không sao, anh tự về được. Em chăm sóc cho mình cũng chính là chăm sóc cho anh, hiểu chưa?"
Không có cô gái nào không ngã gục trước lời ngọt ngào như vậy. Thẩm Giai Ni xúc động nép vào lòng anh.
Trần Lục Nghệ liếc họ trong gương chiếu hậu rồi cho xe chạy.
Suốt đường đi cô không nói lời nào. Thẩm Giai Ni và Trần Hoài Viễn cũng không trò chuyện nhiều.
Chẳng mấy chốc đã tới nhà Thẩm Giai Ni.
Khi xuống xe, cô ta lịch sự cảm ơn rồi chào tạm biệt Trần Lục Nghệ. Trần Lục Nghệ cũng mỉm cười đáp lại.
Thẩm Giai Ni vào nhà rồi Trần Hoài Viễn mới bước xuống xe. Anh mở cửa ghế phụ và ngồi xuống.
Hành động nhanh nhẹn của anh khiến Trần Lục Nghệ sững sờ. Cô nghiêng đầu nhìn anh, nhíu mày: "Anh muốn tự lái về à? Em có nên tránh sang một bên không?"
Trần Hoài Viễn không trả lời, cúi người tháo dây an toàn cho cô. Anh vòng tay ôm eo cô, kéo cô sát vào người mình.
Cô hoảng sợ hét lên: "Lấy bàn tay dơ bẩn của anh ra. Thật đáng tởm!"
Lời nói của cô chẳng những không ngăn cản được Trần Hoài Viễn mà còn khiến anh bạo dạn hơn.
Anh khẽ cười. Mặc cho cô vùng vẫy, anh bế cô đặt lên đùi mình, để hai người đối mặt với nhau.
Đây là lần đầu tiên Trần Hoài Viễn có hành động quá mức với cô. Trước đây anh luôn cẩn thận với cô, xem cô như viên ngọc mong manh dễ vỡ.
Anh nâng niu cô đến nỗi hôn cũng không dám hôn. Sao bây giờ lại thành như thế này?
Tay Trần Hoài Viễn ấn vào gáy Trần Lục Nghệ, ép cô nhìn vào mắt mình: "Em đang ghen phải không?"
"Em không ghen. Em chỉ thấy tò mò, sao có loại đàn ông có thể dây dưa với nhiều phụ nữ như vậy? Trước kia em thấy áy náy với anh, nhưng giờ đây em chẳng có cảm giác gì cả. Thì ra anh chẳng khác gì đám công tử ăn chơi bên ngoài. Có một điểm anh còn tệ hơn họ. Ít ra họ có sao nói vậy, không viện cớ yêu để làm ra chuyện đáng tởm."
"Chuyện đáng tởm?" Cơn giận của Trần Hoài Viễn dâng trào, anh bóp cằm cô: "Tiểu Lục, người ta nói anh quá cưng chiều em rồi. Chẳng lẽ những gì anh trao ra không đáng được hồi đáp sao?"
Cô nắm chặt tay, nhắm mắt nói: "Là do anh tự nguyện, không ai ép buộc anh cả. Em cũng đâu có bảo anh cưng chiều em. Nếu trước đây em có làm gì tổn thương anh thì cũng như Chu Du đánh Hoàng Cái mà thôi[1]. Hai chúng ta chẳng ai nợ ai."
Lời cô nói tàn nhẫn đến mức Trần Hoài Viễn lạnh cả tim.
Anh yêu cô mười năm, rốt cuộc chỉ nhận được một lời đánh giá này từ cô. Anh thật sự cảm thấy không đáng.
Là anh đã ngược đãi bản thân. Đừng nói chi cô, ngay cả anh cũng coi thường chính mình.
"Trần Hoài Viễn, tình yêu của anh là thứ rẻ mạt, anh muốn lấy lại lúc nào cũng được." Thấy anh im lặng, cô làm tới: "Anh đối với đàn bà thật là chu đáo. Sinh nhật, ngày lễ, những lúc không vui, hễ gọi là anh chạy tới ngay... Anh quả thật rất chu đáo."
Bàn tay đang giữ lấy cằm của cô càng siết chặt hơn.
Dưới mắt anh có vết thâm quầng, có lẽ anh đã mất ngủ nhiều ngày rồi.
Ngực cô đau nhói, nhưng vẻ mặt cô vẫn bình thản. Cô chưa bao giờ để mình mất kiểm soát trước mặt anh.
"Thấy anh chăm sóc cho cô gái khác, em khó chịu lắm phải không? Tiểu Lục, em có khá hơn anh là bao?" Anh gặng hỏi: "Em cứ nói thích Dương Đạm, muốn theo anh ta, đồng thời lại liên tục nhắn tin cho anh. Bây giờ anh có Thẩm Giai Ni em mới biết ghen có phải không?"
"Anh khéo tưởng tượng thôi." Cô lạnh lùng nhìn anh: "Em chỉ thấy ghê tởm. Nếu anh cho rằng ghê tởm cũng là một loại quan tâm thì em cũng chẳng còn gì để nói. Tùy anh."
"Ừ, ghê tởm cũng là một loại quan tâm, em nói đúng. Không quan tâm thì sẽ không cảm thấy ghê tởm."
Cô không hiểu nổi lập luận của anh, cũng không muốn tranh luận với anh về vấn đề này.
Hoàn toàn không cần thiết.
"Em không yêu anh, cũng không quan tâm đến anh. Mọi chuyện của anh em đều không quan tâm. Được chưa?"
------
[1] Chu Du và Hoàng Cái là hai vị tướng của Đông Ngô vào thời Tam Quốc. Sau này Hoàng Cái giả vờ đầu hàng Tào Tháo. Để lấy được sự tín nhiệm của Tào Tháo, ông để cho Chu Du đánh đập mình tàn nhẫn. Trần Lục Nghệ ví Trần Hoài Viễn như Hoàng Cái là mắng anh có ý đồ, cố tình bày kế để lấy lòng cô.