Thần Hồn Điên Đảo

Chương 39: Giới Hạn Của Anh

Trước Sau

break

Bạch Tịnh bị tiếng quát của Dương Đạm làm cho hoảng hồn, nhất thời câm nín.

Nếu cô nói ra lý do thật thì anh chắc chắn sẽ nổi điên. Suy đi nghĩ lại, cô hít một hơi thật sâu rồi hạ giọng nói chuyện: "Vậy anh muốn sao?"

"Đi ăn hay đi chợ cũng phải đi với anh."

Bạch Tịnh bó tay, đành phải để anh theo cô xuống siêu thị.

Khu dân cư cô ở rất rộng lớn, bên ngoài lối vào có siêu thị Hoa Liên cho nên cô dẫn Dương Đạm đi về hướng đó. Trên đường đi cô cứ dáo dác nhìn xung quanh, sợ có người quen nhìn thấy cô và anh.

Khi qua đường cô nhanh chân đi trước, bỏ lại anh ở phía sau.

Dương Đạm nhanh chóng đuổi kịp. Anh nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng anh.

Cô hốt hoảng, theo bản năng muốn vùng vẫy: "Buông em ra!"

Đang ở ngoài đường, nhỡ bị người ta chỉ trỏ thì sao? Bạch Tịnh không muốn người khác hỏi về mối quan hệ giữa cô và anh.

Còn Dương Đạm thì dĩ nhiên không chịu buông tay. Anh lôi cô băng qua đường, vừa đi vừa hăm dọa: "Đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi anh. Nói cho em biết, em có chạy tới đâu đi nữa anh cũng bắt được em."

Cô gật đầu lia lịa: "Em biết, em biết... nhưng anh để em tự mình đi có được không? Níu kéo như thế này bất tiện lắm."

"Không được." Anh gạt phăng ý nghĩ đó đi: "Buông ra là em bỏ chạy mất."

Cổ tay bị anh siết chặt đến mức cô không thể nói nên lời, để mặc cho anh lôi về phía siêu thị. Khi vào trong anh vẫn không chịu thả cô ra.

Bạch Tịnh vừa đi vừa giãy dụa. Làm như vậy chẳng có ích gì, chỉ khiến anh giữ chặt hơn thôi.

"Anh muốn ăn món địa tam tiên[1] mà em thường làm." Anh chỉ vào rổ cà tím: "Này, em lấy đi. Anh không biết chọn."

Cô ậm ừ: "Anh buông tay ra thì em mới chọn được chứ..."

"Được, anh buông." Anh liếc xuống tay cô rồi miễn cưỡng làm theo.

Bạch Tịnh thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác căng thẳng ban nãy liền tan biến. 

Cô lấy hai quả cà tím và ba củ khoai tây, còn anh thì cầm giỏ đứng bên cạnh nhìn cô chọn rau. Anh bỗng dưng cảm thấy họ như một đôi vợ chồng già.

Giá như Bạch Tịnh chịu gả cho anh thì hay biết mấy.

Như vậy họ sẽ được ở bên nhau trọn đời.

……

Chưa đầy nửa tiếng thì họ đã mua đầy đủ nguyên liệu. Trên đường về nhà Dương Đạm xách giỏ đi chợ hỏi han đủ điều. Bạch Tịnh không biết phải nói sao, chỉ biết gật đầu đáp lại.

Cách trả lời nhát gừng của cô khiến anh lười nói thêm.

Từ siêu thị đến nhà chỉ mất 15 phút đi bộ. Không lâu sau họ đã về tới.

Bạch Tịnh xuống cái bếp nhỏ của mình nấu ăn. Dương Đạm ngồi một mình trong phòng, chợt thấy chán vô cùng. Ban đầu anh định xem truyền hình, nhưng lại phát hiện nhà cô không có TV.

Muốn giết thời gian thì chỉ còn những quyển sách trên kệ.

Anh chán nản lấy một quyển sách, bắt đầu lật xem. Nội dung thật là khô khan, toàn là những thuật ngữ chuyên môn y khoa nói về dịch vụ chăm sóc cuối đời.

Xem ra Bạch Tịnh thật sự có niềm đam mê với ngành nghề này.

Dương Đạm vốn là sinh viên khoa học, không mấy thiết tha với câu văn, nhất là về vấn đề không liên quan gì tới anh. Đọc một chút thôi là anh muốn ngủ gật rồi.

Mất hết hứng thú, anh đặt sách sang một bên, đứng dậy mò xuống bếp tìm Bạch Tịnh.

Đã bao lâu rồi anh không nhìn thấy bóng dáng của cô dưới bếp? Hình ảnh trước mắt khiến anh chạnh lòng.

Giống như người tha hương lâu ngày mới được về nhà.

Anh bước tới ôm lấy cô từ phía sau.

Chiếc thìa trong tay Bạch Tịnh rơi cái "cạch" vào chảo. Cô điều chỉnh lại hơi thở, hơi xoay người hỏi: "Anh sao vậy?"

Anh nhẹ lắc đầu, vùi mặt vào cổ cô, sau một lúc mới lên tiếng: "Bạch Tịnh, trở về bên anh có được không? Thật ra... có đôi khi anh rất nhớ em."

Anh không phải là người biết lời ngon tiếng ngọt. Trên người anh chẳng có một tế bào lãng mạn nào, càng không thể nào nói ra những lời sến súa buồn nôn như vậy.

Đây đã là giới hạn của anh rồi.

Anh chưa bao giờ hạ mình như vậy trước một người con gái, bởi vì ngay từ đầu anh đã si mê cô.

Bạch Tịnh cắn môi nói: "Em bây giờ sống rất tốt..."

Ý cô là sẽ không trở về nữa.

Cô thật lòng khuyên nhủ: "Anh và cô Trần rất xứng đôi. Cô ấy rất tốt với anh. Anh cũng nên quan tâm cô ấy hơn."

"Anh và Trần Lục Nghệ không có gì cả! Thật đấy!" Anh theo bản năng muốn giải thích với cô: "Hôm đó ở phòng karaoke, anh hôn cô ấy là để chọc tức em thôi. Anh và cô ấy thật sự..."

"Chuyện này không liên quan gì đến em." Cô nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay anh, mấp máy môi: "Anh giúp đỡ em, em rất biết ơn. Nhưng em không yêu anh. Chúng ta không thể tiếp tục được nữa."

Cô biết lời nói này thật tàn nhẫn.

Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Nếu không làm vậy thì tương lai cô phải sống sao đây?

Cô không muốn lệ thuộc vào Dương Đạm chút nào, cũng không muốn yêu anh. Nhưng mỗi khi ở gần anh cô không tài nào kiểm soát được cảm xúc của mình.

Bạch Tịnh là người cố chấp. Cô không chấp nhận được mình của hiện tại.

Để tránh cho bản thân trở nên vô dụng, cô chỉ có thể đẩy anh ra xa. Chỉ cần họ không gặp nhau thì sẽ không xảy ra chuyện đáng tiếc…

Chỉ cần họ không gặp nhau, cô sẽ không phải yêu anh nữa.

Lời phũ phàng của cô khiến cho Dương Đạm tức run lên. Nhưng anh không thể mất bình tĩnh được.

Anh nhìn cô đăm đăm, ít lâu sau mới nói nên lời: "Nếu anh nói yêu em, em có quay lại không?"

Ngực Bạch Tịnh sắp nổ tung.

Lúc này cô rất mong anh nổi điên lên tát cho cô vài cái. Cô thà chịu đau. Chỉ có như vậy hai người họ mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt.

Nhưng anh không làm vậy. Không những vậy, anh còn dịu dàng nói "Anh yêu em."

Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình không phải là con người. Cô im lặng mím chặt môi.

Dương Đạm đợi một lúc, rốt cuộc mất hết kiên nhẫn. Anh nắm chặt hai vai cô, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô: "Em nói đi. Nói đi!"

Anh lắc cô mạnh đến mức đầu óc cô choáng váng, ruột gan co thắt lại.

Cô cố chống cơn buồn nôn, yếu ớt nói: "Em không yêu anh, được chưa? Người em yêu là Triều Dương, bất kể anh ấy còn trên đời này hay không em vẫn yêu anh ấy. Em nói như vậy anh vừa lòng chưa?"

Câu cuối của cô gần như thét lên.

Ban đầu cô xúc động đến nỗi cả cơ thể như mất hết sức. Bây giờ cô run rẩy gần như không thể đứng vững, tay chân lạnh như băng.

"Cho dù em có yêu đến đâu thì anh ta vẫn chết!"

Dương Đạm bị cô chọc điên tiết. Anh túm lấy cô, ấn vào tủ: "Em yêu anh ta thì có ích gì. Lần đầu của em đã cho anh, cả đời này em phải thuộc về anh."

Cô chịu đựng nỗi đau trong lòng, quay đầu đi không nhìn anh nữa.

Cô không thể như thế này nữa.

Cứ tưởng cô đã buông bỏ được quá khứ và bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng trời xui đất khiến cho cô gặp lại anh.

Ông trời quả thật khéo trêu chết người.

……

Buổi tối kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt.

Dương Đạm không ăn món địa tam tiên do Bạch Tịnh làm, cũng không cùng cô đón sinh nhật.

Anh giận dữ bỏ về, hất tung ổ bánh kem trên bàn rồi đóng sầm cửa lại.

Cánh cửa chống trộm cũ kỹ bị anh đóng cái rầm, khiến Bạch Tịnh giật mình. Cô không dám lên tiếng cho đến khi bước chân của anh xa dần.

Cô ngồi xổm nhìn ổ bánh nằm trên sàn nhà, sau đó bật khóc.

Khóc đến hết nước mắt, cô nhẹ nhàng nhặt một mẩu bánh nhỏ cho vào miệng.

Rất ngọt, không hề ngấy. Bánh mềm và lạnh, ăn rất ngon.

Bạch Tịnh khóc càng to hơn.

……

Sau khi rời khỏi nhà Bạch Tịnh, Dương Đạm mới nhận ra là mình đã khóc. Đúng là thất bại.

Anh dùng tay áo quệt nước mắt, rồi bắt taxi về khách sạn.

Trần Lục Nghệ cũng vừa mới trở về.

Nhìn vẻ mặt thiểu não của anh, cô biết chắc là do Bạch Tịnh đả kích.

Cô đỡ anh về phòng, lo lắng hỏi: "Anh sao vậy? Lại cãi nhau với Bạch Tịnh à?"

Dương Đạm gục đầu không nói.

Trong ký ức của cô, Dương Đạm luôn là một anh chàng mạnh mẽ bất kham. Bạn bè thân nhất cũng hiếm khi thấy anh nản chí như bây giờ.

Cô nhíu mày suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là em đi nói chuyện với Bạch Tịnh? Hai người không thể như thế này mãi."

"Không được đi!"

Anh đột nhiên quát lên, khiến Trần Lục Nghệ khựng lại. Cô quay đầu nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.

Dương Đạm vò đầu: "Không cần khuyên cô ấy làm gì. Cô ấy nói bây giờ cô ấy sống rất tốt, không muốn gặp anh nữa. Gặp anh chỉ khiến cô ấy khó xử thôi.”

Trần Lục Nghệ thở dài, cuối cùng cũng bỏ ý định đi gặp Bạch Tịnh.

Vẫn còn ba ngày nữa mới làm xong hoạt động tình nguyện. Trong ba ngày đó Bạch Tịnh được sống yên ổn. Dương Đạm không làm phiền cô nữa.

Cuộc sống của cô trở lại bình thường.

……

Ba ngày trôi qua thật nhanh, hoạt động tình nguyện kết thúc thành công. Trước khi ra về, cả nhóm còn chụp tấm ảnh với các ông bà cụ và nhân viên chăm sóc.

Dương Đạm ra đi dứt khoát. Hoạt động vừa kết thúc anh và Trần Lục Nghệ liền bay về Đại Liên.

Sau đó anh theo thói quen của mình, mỗi ngày đều lao vào công việc. Giống như Tưởng Ngạn Tấn đã miêu tả: Thiếu gia ăn chơi phóng khoáng bỗng dưng tỉnh ngộ, trong chớp mắt biến thành một người siêng năng cần cù.

Dương Đạm thường được mọi người khen ngợi, nào là "lãng tử quay đầu, vàng chẳng đổi," nào là "tuổi trẻ dễ dạy."

Anh chỉ cười trừ trước những lời tâng bốc. Chẳng có gì đáng tự hào cả, bởi vì người duy nhất anh muốn lấy lòng lại chẳng thèm ngó ngàng tới anh.

Giữa tháng 5, Trần Hoài Viễn làm lễ đính hôn.

Cả Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đều nhận được thiệp mời. Trần Lục Nghệ lập tức gọi điện cho Dương Đạm bảo anh đi cùng cô.

Dương Đạm cuối cùng cũng được dịp trêu chọc cô: "Nặng mùi dấm quá, qua điện thoại mà anh còn ngửi được. Hừ, nếu em thích thì anh có thể đoạt về cho em." Anh cười nói: "Tên Trần Hoài Viễn kia là cái thá gì, ông đây thừa sức đối phó."

Người trong cuộc như Trần Lục Nghệ phải mất một lúc mới nói nên lời: "Trần Hoài Viễn không còn thích em nữa. Em bây giờ mới là người thứ ba.”

"Đáng đời em. Anh ta theo đuổi em hơn mười năm nay, vậy mà em không biết quý. Em thật sự tưởng anh ta sẽ chờ em mãi sao?" Anh lên giọng dạy đời cô.

"Em vừa gọi điện cho anh ấy." Giọng nói của cô có chút nghẹn ngào: "Anh ấy nói không muốn gặp em nữa."

------

[1] Địa tam tiên là món ăn miền bắc Trung Quốc. Nguyên liệu chính là cà tím, khoai tây, và ớt chuông xanh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương