Thần Hồn Điên Đảo

Chương 38: Sinh Nhật Vui Vẻ

Trước Sau

break

Theo cách nói của anh thì cô mới là người ngang ngược vô lý sao?

Không phải cô không thích, chỉ là cô cảm thấy không cần thiết. Họ bây giờ không còn quan hệ gì nữa, anh không cần phải tốt với cô như vậy.

Bạch Tịnh ngước nhìn Dương Đạm: "Cảm ơn anh, nhưng em không ăn mừng sinh nhật." Cô tháo sợi dây chuyền trên cổ trả lại cho anh: "Món quà này em không thể nhận, anh mang về đi."

Hành động của Bạch Tịnh rõ ràng là chà đạp lên lòng thành của anh. Anh đã tốn bao nhiêu công sức mua quà và đặt bánh sinh nhật cho cô, nhưng cô chỉ dùng một câu đơn giản là "không ăn mừng nhật" để phủi sạch tất cả.

Cô đúng là không có trái tim.

Anh rất muốn nổi giận, nhưng lại không thể giận nổi. Đối với Bạch Tịnh anh thật sự bất lực. Cho dù anh có làm gì thì cô vẫn không có phản ứng.

"Nếu không còn gì nữa..."

Cô vừa mở miệng đuổi anh về thì đã bị anh ngắt lời: "Không còn gì nữa là sao? Anh nói cho em biết, nếu tối nay em không đón sinh nhật với anh thì anh sẽ không đi đâu hết."

Anh đi đến bên giường, xem đây như là nhà của mình mà thoải mái nằm xuống: "Đã đến nước này chúng ta cứ chờ đi. Xem ai lì hơn ai?"

Bạch Tịnh hoàn toàn không nói nên lời. Cô đã bị anh đánh bại.

Không còn lựa chọn nào khác, cô đành phải thuận theo ý anh, cho anh ở lại: "Ăn mừng sinh nhật cũng được, nhưng ăn xong là phải về đấy."

Anh lăn qua lăn lại trên giường, cằn nhằn: "Biết rồi, vội gì chứ? Em tưởng anh muốn ngủ lại chỗ này sao?"

Cô mấp máy môi, định cãi lại nhưng rồi thôi.

Thôi bỏ đi, có nói lý với anh cũng vô ích. Anh hoàn toàn không biết cái gì là lý lẽ. Nếu anh muốn ở lại thì cứ để anh ở lại. Khi đến lúc thì anh sẽ tự về thôi.

Xem như cô tự cho mình một kỷ niệm đẹp đi. Cô nhất thời không thể kiểm soát được cảm xúc nữa.

Có được câu trả lời thỏa đáng, Dương Đạm xuống giường đi đến bên cô. Anh vén tóc cô sang một bên, đeo sợi dây chuyền lại cho cô, ánh mắt hung hăng cảnh cáo: "Nếu em còn dám tháo ra, anh sẽ dùng nó siết cổ em."

Bạch Tịnh rùng mình, nhưng vẫn ra vẻ thản nhiên: "Ừ, em biết rồi."

Cô chịu nghe lời, Dương Đạm cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh giữ lấy gáy cô, hôn mạnh vào má cô.

Một tiếng nổ vang lên trong đầu, mặt cô lập tức đỏ bừng.

"Chậc, vẫn còn ngại à? Cũng đâu phải chúng ta chưa từng." Dương Đạm không nhịn được trêu cô thêm lần nữa.

Anh đứng sau lưng cô, vòng tay ôm chặt cô, vùi mặt vào tóc cô hít hà mùi hương.

Mùi hương mát dịu nhưng lại mang cho anh cảm giác nóng bức tột độ.

Tóc của cô đã dài hơn trước. Sau khi Lương Triều Dương qua đời thì cô không cắt tóc nữa, phần mái cũng được rẽ sang một bên.

Trông cô trưởng thành hơn nhiều.

Kết quả của một cuộc khảo sát là 80% đàn ông thích phụ nữ tóc dài. Dương Đạm luôn nghĩ mình là một trong số đó, cho đến bây giờ anh mới nhận ra mình thích mái tóc ngắn của Bạch Tịnh hơn.

Với mái tóc ngắn cô mang vẻ non nớt và trong sáng, thoạt nhìn rất dễ bắt nạt. Bây giờ với mái tóc dài cô như một người phụ nữ tự lập, không hề yếu đuối chút nào.

Ôm ấp một hồi lâu, anh cuối cùng cũng thỏa mãn buông cô ra. Anh vuốt mái tóc cô: "Sao em không giữ kiểu tóc cũ?"

"Tóc em dài, không có thời gian cắt."

Anh không vui: "Em đã không đẹp rồi, bây giờ lại càng khó coi hơn."

Bạch Tịnh: "..."

"Thôi được rồi, chúng ta cắt bánh đi." Thấy cô cúi mặt không nói gì, anh liền đổi chủ đề. Anh đến bên tủ, ngồi xuống cẩn thận mở hộp bánh rồi lấy nến và đĩa ra.

Nhìn chiếc bánh kem hình đàn dương cầm, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả. Không ngờ Dương Đạm lại là người tỉ mỉ như vậy.

Bạch Tịnh chợt muốn khóc.

Cô hít vài hơi thật sâu rồi nuốt nước mắt vào bụng.

Dương Đạm cắm nến lên bánh rồi thắp từng ngọn một. Thấy cô ngây người ở đó, anh hắng giọng hối thúc: "Nhanh lên, tắt đèn rồi đến đây thổi nến. Không biết hôm nay là sinh nhật của anh hay của em nữa."

"Ồ, tới ngay." Cô đi tắt đèn rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

"Em ước đi." Anh nhắc nhở cô.

Cô gật đầu, chắp tay nhắm mắt cầu nguyện. Sau đó anh và cô cùng nhau thổi nến.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Bóng tối thật đáng sợ. Bạch Tịnh theo bản năng muốn đứng dậy bật đèn, nhưng anh đã bắt lấy cổ tay cô.

"Em đi bật… ưm..."

Cô chưa kịp nói hết câu thì miệng đã bị môi anh bịt lại.

Đầu óc cô trống không. Cô muốn vùng vẫy nhưng không còn chút sức lực nào.

Thói quen này thật là khủng khiếp. Cơ thể cô quá quen thuộc với Dương Đạm, chỉ cần một cử chỉ tùy tiện của anh cũng đủ khiến cô đầu hàng vô điều kiện.

Giống như bây giờ, vừa bị anh hôn cơ thể cô đã mềm oặt, vô thức ngả vào vòng tay anh.

Nụ hôn của anh vẫn mãnh liệt và thô bạo như ngày nào. Vừa chạm vào anh đã tách răng cô ra, lưỡi anh di chuyển linh hoạt, khuấy đảo mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô.

Tay anh đặt lên eo cô, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua lớp vải. Bạch Tịnh hoàn toàn lạc lối, trên người toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Nụ hôn kéo dài rất lâu.

Anh cuối cùng cũng buông cô ra. Cô bủn rủn tay chân ngồi bệt xuống đất, ánh mắt mơ màng xa xăm.

Đã lâu rồi không chạm vào cô, Dương Đạm gần như mất kiểm soát. May là khả năng tự chủ của anh bây giờ khá hơn nhiều. Anh đã kịp dừng lại trước khi mọi việc đi quá xa.

Anh đi bật đèn lên.

Lúc này anh mới thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô. Anh bước tới, cúi người kéo cô dậy: "Em bị ngốc à? Sàn nhà dơ vậy mà vẫn ngồi?"

Anh nhăn mặt, vừa nói vừa phủi bụi trên mông cô.

Bạch Tịnh xấu hổ muốn chết. Sự đụng chạm của anh khiến mặt cô nóng bừng: "Em vừa mới lau sàn, không có dơ." Cô né tránh bàn tay anh, nhỏ giọng nói: "Được rồi, chúng ta ăn bánh đi."

"Em mắc cỡ cái gì?" Anh nhíu mày khó hiểu: "Vỗ vào mông vài cái thôi mà, đâu phải anh chưa từng vỗ."

Cô không muốn nói nữa, ngồi xuống cắt bánh.

Anh thì thầm vào tai cô: "Đàn dương cầm dành riêng cho em. Em ăn đi."

Bạch Tịnh nhìn ổ bánh mà thấy ngán. Đàn dương cầm đó… toàn là kem.

Cô không thích ăn kem, cho nên ngập ngừng nói: "Béo quá, ăn thứ này trước khi ngủ không tốt cho sức khỏe đâu. Em nếm chút thôi, phần còn lại cho anh được không?"

Anh trừng mắt: "Đương nhiên không được. Anh đặc biệt nhờ người làm bánh này cho em, em nhất định phải ăn hết!"

"Em không thích kem." Cô cố giải thích với anh. Sau đó cô suy nghĩ lại rồi đề nghị: "Anh ăn với em nhé?"

"Ai nói muốn ăn với em?" Dương Đạm ngoảnh mặt đi, ra vẻ bất cần.

Cô nhíu mày: "Vậy anh muốn em làm sao đây? Một mình em ăn không hết bánh kem lớn như vậy. Chỉ nhìn thôi là em đã thấy ngấy rồi."

Anh đưa ngón tay nâng cằm cô lên: "Muốn anh ăn cũng được, nhưng... em phải đút cho anh."

Cô không cần suy nghĩ gật đầu ngay. Cô thà đút cho anh còn hơn là bị ép ăn.

Gian kế thành công, Dương Đạm cười thích chí. Anh ngồi lên ghế sofa, dạng tay dạng chân ra như đang chờ người tới hầu hạ.

Bạch Tịnh ngồi xuống bên cạnh anh, một tay cầm đĩa, tay kia dùng thìa xúc một ít bánh kem rồi đưa tới miệng anh.

"A, ăn nhé."

Anh há miệng, nuốt một thìa đầy kem.

Con mẹ nó ngọt quá! Trong đời anh chưa ăn miếng bánh nào ngọt như vậy. Ngọt ngào vô cùng.

Thấy anh ăn vui vẻ như vậy, Bạch Tịnh cho rằng anh thật sự thích cho nên đút anh một hơi hết hai phần ba chiếc đàn dương cầm.

Kết quả Dương Đạm nổi nóng, chỉ vào chút bánh còn sót lại trên đĩa: "Em ăn đi. Nhét cho anh nhiều vậy, muốn anh nghẹn chết à?"

"Không, không..." Cô luống cuống giải thích: "Tại em thấy anh thích quá… muốn cho anh ăn thêm."

"Ăn nốt phần còn lại." Anh ra lệnh: "Không được đổi thìa khác, dùng cái này ăn."

Bạch Tịnh đang định lấy thêm một chiếc thìa, bị anh quát như vậy cô không dám nữa. Cô cắn môi, dùng thìa của anh ăn hết bánh trên đĩa: "Em ăn xong rồi. Như vậy được chưa?"

"Ngon không?" Anh nheo mắt hỏi.

Cô cúi đầu, thành thật trả lời: "Không tệ. Kem không quá béo, nhưng hơi ngọt. Em ăn không quen."

"Vậy em thích ăn gì?"

"Ăn gì cũng được. Em không kén ăn." Giọng cô vẫn còn yếu ớt.

"Để anh đưa em đi ăn tối nhé." Anh nắm cổ tay cô: "Xem như tiệc sinh nhật của em."

Cô liền lắc đầu: "Không, em ăn cơm tối rồi. Em cũng không có thói quen tổ chức tiệc sinh nhật.”

"Anh nói thì làm, không được cãi." Anh kéo cô vào lòng, nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa: "Ngoan ngoãn nghe lời anh. Anh chỉ ở Bắc Kinh một tuần thôi, sau đó phải đi rồi. Trong mấy ngày còn lại em chiều anh một chút có được không?"

Không ngờ cũng có ngày anh chịu nhỏ nhẹ thương lượng với cô. Bạch Tịnh sững sờ giây lát, rồi như bị mê hoặc gật đầu đồng ý.

"Không cần ra ngoài đâu. Chúng ta mua đồ về nhà ăn được không?” Cô đã thỏa hiệp, mong là anh chịu đổi ý.

Thật ra cô không có ý hẹn hò với Dương Đạm. Ngay từ đầu mối quan hệ của họ đã khiến cô không ngẩng đầu lên được. Ra ngoài với anh cô rất sợ gặp phải người quen. Đến lúc đó khó mà giải thích.

Dương Đạm không đắn đo đồng ý ngay: "Vậy em nấu cho anh ăn đi."

Đã hơn một năm không được ăn đồ do chính tay cô làm. Anh rất nhớ.

Món ăn của cô thanh đạm lại ngon miệng, không phải ai cũng làm được.

Cô gật đầu: "Được, được. Anh muốn ăn gì? Em xuống siêu thị mua đây..."

"Anh đi với em."

"Không cần đâu. Siêu thị ở gần đây. Em đi một chút sẽ về ngay thôi." Nghe anh đòi đi theo cô rối rít từ chối.

"Sao vậy? Sợ bị người khác bắt gặp à?" Anh nổi nóng: "Đi với anh em thấy mất mặt lắm phải không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương